Giờ đây quy định ở Cáp Mật ngày càng nghiêm ngặt, quản lý vẫn là đám sĩ phu Đại Tống, tên Thiết Tâm Nguyên rốt cuộc vẫn là thứ sĩ phu, quân tử rởm. Con bà nó, nghe xem có lộn tiết không, y vì đám lưu dân khiến tát cả mọi người bị đói, sao không bán đám người đó đi như nô lệ, có phải sống sướng khoái không?
Ở Tây Vực này mà không làm mã tặc thì không có tiền đồ, Hạ Nguyên Ngũ thấy mình đã nhìn rất thấu triệt rồi.
Hộ tống Hồ thương đi chỉ là cái cớ, trong doanh lính đánh thuê rất nhiều người bất mãn với Thiết Tâm Nguyên, nhất là sau đại hội công thẩm quy mô lớn kia, càng nhiều người phẫn nộ.
Bằng vào cái gì mình phải liều sống liều chết chiến đấu, mang bao nhiêu lương thực về lại cho đám người không liên quan ăn, bản thân thì lúc no lúc đói, vì sao giết một tên Hồi Hột bất kính với mình mà phải chịu tội chết?
Lập công được phát cho vài đồng đồng tiền chẳng có mấy giá trị ở Tây Vực, đánh thuê vẫn là đánh thuê chẳng có được công tích quan chức, chúng cho rằng mình bị lừa.
Thiết Tâm Nguyên tới Cáp Mật bằng hai bàn tay trắng còn chẳng phải kiến lập nên quốc gia, nay thành vương rồi suốt ngày cưỡi lên đầu hảo hán tác oai tác quái.
Nếu một tên sĩ tử trói gà không chặt còn lập quốc được vì sao mình không thể?
Hạ Nguyên Ngũ cùng chưởng quầy các thương đội sau một đợt cướp bóc ở Bắc Thiên Sơn, thấy tài phú thu được vượt xa mọi tưởng tượng, càng quyết tâm lập quốc để không phải vất vả làm việc đi cung phụng hết cho đám đầu chít khăn kia.
Có nước Ô Kê thì có thành Ô Kê, thực ra là Đạt Mã Nhĩ thành phiên dịch qua, nói thật Hạ Nguyên Ngũ chẳng hiểu vì sao người Hồ lại đi đặt tên như thế cho thành bảo.
Hắn không có thời gian đi khảo cứu nguyên nhân, trước kia chọn trúng tòa thành này vì nó dễ thủ khó công, lại nằm ở dải phồn hoa giàu có nhất Hồi Hột.
Theo hắn tháy, nơi này có đủ lương thực và tài vật cho hắn cướp bóc, như thế mới thỏa mãn được lòng tham mãi mãi không có giới hạn của đám lính đánh thuê.
Sau khi Nhân Bảo thượng sư mang tới tin tức Cáp Mật không nhớ thù cũ, Hạ Nguyên Ngũ bày tiệc thiết đãi bộ hạ, rượu thịt liên miên, tiếng cười chưa từng đứt đoạn.
Mục đích đã đạt được, Nhân Bảo thượng sư thấy mình không cần ở lại cái chốn hỗn loạn này nữa.
“ Sư tôn phải đi rồi sao?” Một trung niên tăng nhân cẩn thận hỏi, ông ta nhìn ra tâm tình sư tôn không tốt:
“ Ba Thiết, sau này chuyện của chúng ta ở đây do ngươi định đoạt, mai ta lên đường về Lôi Âm Tự.”
Ba Thiết giật mình:” Quốc gia còn chưa hoàn toàn thành lập, là lúc chúng ta ra sức, dù sao Hạ Nguyên Ngũ ...”
Nhân Bảo xua tay:” Không cần bỏ quá nhiều công sức làm gì, cái quốc gia này không lập nên được, thậm chí nó không thể gọi là quốc gia, ngươi không được tin Hạ Nguyên Ngũ.”
Ba Thiết không hiểu:” Sư tôn, nếu đã thế vì sao trước kia chúng ta mạo hiểm đắc tội với Cáp Mật vương để giúp hắn làm gì?”
“ Phật tổ nhân từ, chúng ta sẽ giúp bất kể những ai cần giúp đỡ.”
Ba Thiết mang theo vẻ mặt hoang mang rời phòng Nhân Bảo thượng sư, ông ta không hiểu lời cuối cùng của sư tôn có nghĩa gì.
Lãnh Bình tỉnh rượu rồi mới nhớ mình đang ở đâu, mấy hôm nay yến tiệc liên miên khiến hắn ít lúc nào tỉnh táo hoàn toàn, đó là thủ đoạn lung lạc của Hạ Nguyên Ngũ.
Đầu óc đơn giản của tên đó nghĩ, trong quân toàn là hảo hán thẳng tuột, chỉ cần chuốc đủ tửu sắc là không nỡ rời đi nữa.
Giờ đây Lãnh Bình đã thành vị vương ngang hàng của nước Ô Kê, cái danh tự này vô cùng cổ quái, hắn thậm chí còn chưa bao giờ nghe nói tới.
Hắn khác với Hạ Nguyên Ngũ, Lãnh gia đời đời quân chức, nếu ở Đại Tống có cái xưng vị này, nhất định là hoàng đế muốn giết người đó, lắc cái đầu quay cuồng, ngồi thẳng dậy mới phát hiện trên giường còn có hai Hồ cơ trần truồng.
Đánh thức họ dậy, hai Hồ cơ vội vàng rời giường, chẳng mặc quần áo đã bắt đầu giúp Lãnh Bình rửa ráy.
Ngoài có tiếng ồn ào, một đội xe sắp rời thành Ô Kê, người đi theo rất nhiều, đa phần là tăng nhân.
Hạ Nguyên Ngũ đứng bên ngoài một cỗ xe cười nói với người bên trong, Lãnh Bình nhíu mày. Nhân Bảo thượng sư sắp đi rồi, vì sao Đại Lôi Âm tự hỗ trợ Hạ Nguyên Ngũ làm phản, Nhân Bảo thượng sư còn nhận lệnh của đại vương, đưa mình và Vương Trụ tới đây?
Chuyện của nhân vật lớn không nghĩ là hơn, Lãnh Bình hiện giờ có chút đau đầu, không biết phải thực hiện mệnh lệnh của đại vương ra sao?
Giết Hạ Nguyên Ngũ thì dễ, kiếm cơ hội cho hắn một đao là xong, nhưng sau đó lại phải tiếp tục thống lĩnh đám lính đánh thuê này, duy trì nước Ô Kê, dùng chúng để kìm chân người Đại Thực, sau khi đám người này hao tổn hết mới về Cáp Mật.
Hôm qua Hạ Nguyên Ngũ khoác lác với mình chỉ huy tám nghìn dũng sĩ, con số này đang không ngừng tăng lên, hai tháng nữa thôi quân đội của hắn sẽ có hơn vạn người.
Đúng là thứ ngu xuẩn.
Mã tặc không thể quá lớn, một khi trên ba nghìn người là sẽ có vấn đề, vì khó mà có thương đội nào để cướp bóc thỏa mãn số người này.
Nhất Phiến Vân danh nghĩa thống ngự hàng vạn tên mã tặc, nhưng nhân số bên cạnh luôn chỉ có ba nghìn, còn lại đều phân bố ở các nơi tiếp nhận sự chỉ huy của lão ta.
Số lượng sói và dê phải khống chế tốt, sói nhiều sẽ ăn hết dê, đó là đạo lý Thiết Tâm Nguyên và Nhất Phiến Vân đều hiểu, Hạ Nguyên Ngũ lại không hiểu.
Vương Trụ ở phòng bên cũng đã thức dậy, giống Lãnh Bình, khoanh tay bên cửa sổ nhìn đoàn người sắp xuất phát, suy nghĩ của hắn đơn giản hơn nhiều, sớm hoàn thành công việc còn về Cáp Mật, lão bà mới cưới đã có thai, chẳng biết có sinh được nhi tử không?
Còn về phần chức thái sư mà Hạ Nguyên Ngũ phong cho hắn chỉ là trò hề mà thôi.
Cái quốc gia này của Hạ Nguyên Ngũ cũng chỉ là trò hề.
Lãnh Bình và Vương Trụ nhìn thấy đủ loại tội ác trên đời xuất hiện ở thành Ô Kê, ngay giữa ban ngày ban mặt.
Bọn họ đều trải qua chiến trường, không chỉ một lần đồ thành, bất kể là do thú tính của con người hay căm ghét kẻ địch, người chết dưới đao bọn họ ít nhiều còn tính là con người vì thủ cấp sẽ coi là quân công, chuyện đó diễn ra ở thành địch.
Còn ở thành Ô Kê giết chóc, gian dâm, phá phách vô lý diễn ra liên tục ngay ở địa bàn của chính mình.
Theo lời Hạ Nguyên Ngũ, hắn không ngu xuẩn như Thiết Tâm Nguyên, dùng khẩu lương của huynh đệ đi nuôi dưỡng tiện dân.
“ Sớm phải giết tên này mới đúng, trước kia không biết hắn là cái loại như thế.” Vương Trụ nói với Lãnh Bình:
“ Nhịn chút, mục tiêu của chúng ta là làm hao tổn sức chiến đấu của Đại Thực.”
Vương Trụ nhìn trong con ngõ nhỏ ba tên lính đánh thuê đang ngang nhiên cưỡng bức một thiếu nữ, mấy tên khác reo hò cổ vũ, tay nắm chặt tới trắng bệch: “ Mẹ nó không nhịn được, để loại chuyện này xảy ra trước mắt, ta lo nhi tử sinh sinh ra không có lỗ đít.”
Lãnh Bình khoác vai Vương Trụ xoay người hắn đi, khỏi nhìn cho lòng thanh tịnh:” Đám lính đánh thuê chúng ta làm gì có tương lai, ngươi lo nghĩ mai sau để làm gì.”
Vương Trụ lắc đầu:” Ta khác ngươi, ngươi chỉ muốn kiếm tiền về Đại Tống, còn ta đã an gia ở Cáp Mật, muốn kiếm lấy một cái tiền đồ tốt, để lại cho con cháu chút gia sản. Vì thế ở loại chuyện này, không thể cẩu thả được.”
Lãnh Bình nhún vai, địa ngục trước mắt với hắn chẳng là gì, về uống bữa rượu là quên:” Ngươi định thế nào?”
“ Ta thấy nếu như chúng ta bỏ tiền mua người ở đây đưa về Cáp Mật, cứu được ai tốt người đó, lại để đám người Hồi Hột không biết tốt xấu thấy, rời khỏi sự che chở của đại vương sẽ có kết cục gì, như thế sẽ bớt vài chuyện giống Hà Loan trấn.” Vương Trụ đưa tay ra với Lãnh Bình:
“ Sao?”
“ Tiền, cho ta vay tiền, Hạ Nguyên Ngũ giờ chỉ nhận tiền không nhận người, ta sẽ nói là muốn bán một số nô lệ tới Cáp Mật.”
….