Tướng quốc phủ rất ít người, A Đan rảnh rang trèo lên xà, hất dầu khắp nơi.
Được một lúc A Đan đột nhiên có linh cảm quay đầu nhìn, thấy một người ăn mặc kiểu bộ khoái đang ngửa cổ nhìn mình, người đó không ngăn cản, không la hét, còn đang toét miệng cười rất vui vẻ.
Người kia thấy A Đan định nhảy xuống, dùng tiếng Tây Vực nói không lưu loát lắm:” Thong thả thôi, đừng vội.”
Thì ra là tên ngốc, A Đan thở phào nhảy xuống, nói với bộ khoái:” Vừa rồi ngươi không la hét, để báo đáp ngươi, ta sẽ chỉ đánh ngất, ta đi rồi ngươi sẽ an toàn.”
“ Ngươi chỉ có thể đi tới một chỗ là địa lao Hang Sói sống nốt phần đời còn lại thôi.” Bộ khoái cười càng vui:” Lão tử vì đợi ngươi mà làm bộ khoái mấy ngày, chịu đựng cái mặt thối của Âu Dương Tu, giờ thì không cần nữa rồi.”
“ Ngươi bắt được ta sao?”
Mạnh Nguyên Trực nghiêm túc gật đầu:” Người thắng được ta trên đời này không thể nói là không có, nhưng ít lắm, ngươi hẳn không phải là loại đó. Tiểu tử, buông tay chịu trói đi, đỡ bị đau đớn không cần thiết.”
Chỉ trong tích tắc người đối diện tỏa ra khí thế như ngọn núi lớn, A Đan choáng ngợp mất khoảnh khắc mới ổn định tinh thần, hắn tức thì biết ngay đây không phải bộ khoái, đoản kiếm tức thì từ dưới sườn rút ra, không nói một lời đâm thẳng tới yết hầu Mạnh Nguyên Trực.
Mạnh Nguyên Trực lách mình một cái, đoản kiếm đâm hụt, người lập tức áp sát A Đan. Cao thủ chiến đấu, chỉ một chiêu biết hơn kém, giờ chỉ lo A Đan bỏ chạy, người này võ công không tầm thường, nếu một lòng thoát thân, hắn cũng khó bắt được ...
Thiết Tâm Nguyên hôm nay ăn mặc rất trang trọng, đầu đội kim quan, thân mặc lam bào, hông đeo đai ngọc, ngồi đó mỉm cười tiếp nhận quan viên bái kiến, bộ dạng lãnh tụ trời sinh.
Hoa quả trên bàn còn nguyên, rượu Biện Kinh lâu đưa tới cũng được Úy Trì Văn lặng lẽ thay đổi.
Sân khấu giữa phòng có tráng hán đang nhào lộn, chân hắn bốc cháy, toàn thân nhìn như bánh xe lửa, đã xoay tới hai trăm vòng rồi, không hề ngã khỏi cái bàn chỉ rộng ba thước.
Khi tráng hán mồ hôi đầm đĩa ngồi trên bàn ôm ngực thi lễ với khách khứa bốn xung quanh, Thiết Tâm Nguyên vỗ tay, sai Úy Trì Văn ném một đồng kim tệ lên, hỏi Tô Thức:” Tuyệt thế vũ đạo mà ngươi nói là cái này đấy à?”
Tô Thức xấu hổ nói:” Vũ cơ nghe nói đại vương tới, khi luyện tập vũ đạo cố quá mức bị ngã gãy chân rồi.”
Thiết Tâm Nguyên chẳng thương xót, còn mỉa mai:” An ủi quá nhỉ, nói vậy tối nay chẳng còn gì đáng xem nữa phải không?”
“ Còn Bình sa lạc nhạn và Dương Quan tam điệp nữa, đáng xem lắm.” Tô Thức vội vàng nói:
“ A, không tệ, một ẩn chứa tâm trạng cao khiết của ẩn sĩ, một là tiễn bằng hữu thống khổ rời Tây Vực, nếu thêm khúc Ngư chu xướng vãn là đủ bộ, Tô Thức, ý ngươi là đám người các ngươi hoặc là ẩn sĩ hoặc đều bị dày vò ở Cáp Mật sao?”
Tô Thức cười khổ:” Đại vương không thể đem khúc cổ cầm liên hệ với chuyện người, đây là tội lỗi lớn.”
Thiết Tâm Nguyên quay sang nhìn Tô Thức:” Khá lắm, biết ăn nói rồi đấy, sau này làm những việc để ta nhìn thoải mái một chút, đừng để ta thấy ngươi lại muốn tát một cái.”
“ Ngươi nên biết dù không làm việc dưới tay ta, ngươi cũng phải kiếm cơm dưới tay người khác, đừng có đi khắp nơi nói Cáp Mật đều là đám mã tặc không có tim gan. Đừng có lấy hoạt động trù lương của chúng ta ra làm thơ rồi gửi về Đại Tống, khiến đám bằng hữu cho rằng ngươi đang sống trong dầu sôi lửa bỏng.”
“ Ngươi một tay bóp vú vũ cơ, một bên ưu tư thiên cổ, kể lể khổ nạn của bách tính là không thích hợp.”
Tô Thức bị nói cho đỏ mặt tía tai vẫn cứng đầu cãi:” Đại vương không phủ nhận mỗi hạt lương thực kiếm về đều dính máu người khác chứ.”
“ Vì ta phải nuôi sống trăm vạn người.”
“ Một trăm vạn người đó ăn xương máu của một trăm vạn người khác để sống, đại vương bảo hạ quan phải miêu tả ra sao? Đại quân của ngài xếp hàng, cầm trường mâu, mang giáp sắt, địch nhìn là sợ, thấy cờ là chạy, uy phong bất phàm à?
“ Không, vó ngựa của ngài xua bách tính như bò dê, chém giết vô độ như hổ dữ, máu chảy thành sông khắp nơi là chuyện thường.” Tô Thức càng nói càng kích động:” Cáp Mật quốc lập nên, trăm tộc Tây Vực diệt vong. Nay Cáp Mật đang dưỡng sức, đợi khi quốc thế thành, quân tốt mạnh, nhất định không khiến ngài thỏa mãn, xua trăm vạn hổ lang tung hoành Tây Vực.”
Thiết Tâm Nguyên cười ha hả:” Vó ngựa đạp Yến Vân, khôi phục hùng phong Hán Đường chẳng phải là chuyện sĩ đại phu Đại Tống các ngươi mong mỏi sao?”
Tô Thức nghiến răng:” Không giống nhau, bảo vệ quốc gia là anh hùng, còn ngài vì lòng riêng, vì cơ nghiệp mà hủy diệt Tây Vực.”
“ Xem ra ta không nên làm gì cả, chỉ ngồi một chỗ nhìn trăm vạn người chết, sau đó làm bài thơ ưu tư bi thương mới được thiên hạ tán tụng.” Thiết Tâm Nguyên không đi tranh luận với ý nghĩ ấu trĩ của Tô Thức:” Tử Chiêm, khi nào tầm nhìn của ngươi xa vạn dặm, lồng ngực ngươi chứa được đại kế trăm năm thì mới đủ tư cách bàn luận thế sự với bản vương.”
“ Còn bây giờ bảo cầm sư của ngươi diễn tấu đi, Dương Quan tam điệp hay Bình sa lạc nhạn cũng được, ta không cần biết vì sao các ngươi diễn tấu những khúc từ này, chỉ cần biết nó là khúc từ hay là được.”
A Đan dựa vào cột trụ chuồng ngựa, không ngừng nôn ra máu, dưới chân là cỗ thi thể mã phu.
Những cú đấm của Mạnh Nguyên Trực cực mạnh, sau khi ngực trúng hai quyền mạnh, A Đan thấy nội tạng của mình bị lệch cả rồi.
Xưa nay A Đan dùng võ lực xưng hùng tuyệt vọng phát hiện, mình không phải là đối thủ của nam tử vững vàng như núi này.
“ Chuyện ở Bạch Thạch huyện là do ngươi làm sao?” Mạnh Nguyên Trực chậm rãi tới gần:
A Đan phun ra một ngụm máu, hắn rất muốn cười lớn vỗ ngực thừa nhận một cách ngạo nghễ, nhưng hắn không muốn chết, dù một cơ hội nhỏ nói cũng muốn nắm lấy, nghiến răng chối:” Không phải.”
“ Ta biết ngươi làm, nhưng ngươi trả lời thế nào cũng chẳng sao, đây không phải việc của ta.” Mạnh Nguyên Trực lách mình chắn đường lui của A Đan:” Có người chuyên môn làm việc này, chỉ là dám làm không dám nhận, ngươi khiến ta thất vọng, nếu vậy trò chơi nên kết thúc thôi.”
Nói tới đó đá thẳng vào đan điền của A Đan, kệ cho A Đan đã xuống tấn gồng tay đỡ, người vẫn ngã ra sau, ngã đúng thi thể mã phu, chỉ thấy đầu óc chao đảo, hai tai ù ù.
Muốn đứng dậy, nhưng nửa người dưới như không còn tri giác, muốn cử động một chút cũng vô cùng gian nan.
Mạnh Nguyên Trực đứng đợi một lúc, không thấy A Đan gượng dậy được xòe nắm đấm ra, phủi bụi trên người, nói:” Của các ngươi rồi đấy.”
Một đám bộ khoái xông tới, buộc chặt A Đan lại, xuyên gậy qua, sau đó khiêng về phía Hang Sói.