A Đan đợi chúng chạy xa mới xuống ngựa, nhìn tên trấn trưởng quằn quại trên mặt đất:” Các ngươi thực sự là Nhất Oa Phong khiến quan phủ Cáp Mật không làm gì được à?”
Trấn trưởng lẩm bẩm:” Hết rồi, hết rồi.”
A Đan nhíu mày:” Các ngươi làm việc này chẳng lẽ không nghĩ tới hậu quả.”
“ Bọn ta bữa đói bữa no, làm việc hùng hục như súc sinh, đám quý tộc sung sướng hưởng thụ, ăn béo như lợn, vì sao bọn ta không được cướp của chúng.” Trấn trưởng gào khóc:
Dù chẳng ưa gì Cáp Mật vương, A Đan thấy đây rõ ràng là mở mắt nói dối, tự tìm lời bao biện cho hành vi của bản thân thôi, hắn không thấy quý tộc nào ở Cáp Mật cả, dù Thanh Hương thành cũng chỉ sống khá hơn một chút:” Theo ta thấy thì cái bản tính mã tặc của các ngươi ngứa ngáy rồi mới đúng, giờ đường sống duy nhất đã không còn, tiếp theo thế nào đây.”
Khả năng bị gãy xương sườn, trấn trưởng đau tới mặt trắng bệch, mồ hôi nhỏ ròng ròng, miệng vẫn la hét:” Người Hồi Hột giỏi nhất không phải làm ruộng, mà là chiến sĩ. Chiến sĩ phải ăn thịt uống rượu chứ không phải thứ mạch lột vỏ, bọn chúng bắt chúng ta phải làm ruộng như súc sinh là xỉ nhục bọn ta.”
A Đan không muốn nhiều lời với loại khốn kiếp này, thân là một vương tử, hắn đồng tình với Thiết Tâm Nguyên, nhảy lên ngựa, trói tên trấn trưởng ở sau, nhiệm vụ lần này đã hoàn thành.
Trấn nhỏ dưới sườn núi không ngừng có tiếng nữ nhân trẻ nhỏ khóc lóc, nam nhân mặt âm trầm chất đồ lên lưng ngựa, chuẩn bị bỏ trốn.
Mùa đông giá lạnh, rời khỏi căn nhà ầm áp mang theo lương thực ít ỏi chạy vào hoang nguyên, dù người vô tri nhất cũng biết đối diện với tương lai thế nào.
A Đan cưỡi ngựa nhìn đám người hoảng loạn một lúc sau đó mới rời đi.
Lần này trở về bất kể thế nào cũng phải đưa A Y Toa đi, không cần biết nàng có đồng ý không, một khi nam tử ra quyết định thì nữ nhân phải ngậm miệng nghe lời.
Theo lý mà nói, A Đan bắt được thủ lĩnh Nhất Oa Phong xong, phải lập tức giao cho huyện Bạch Thạch mới đúng, để huyện lệnh mau chóng xử lý mã tặc, áp chết sự thể trong phạm vi nhỏ nhất, sau đó mới tới chỗ doanh đánh thuê nhận bạc.
A Đan thấy mình chẳng có lý do gì phải làm thế, nhàn nhã đi về Thanh Hương thành, hắn muốn xem mình ở Cáp Mật bị giám thị chặt chẽ cỡ nào. Hà Loan trấn càng bị xử lý sớm bao nhiêu, chứng tỏ mình bị giám sát chặt bấy nhiêu.
Với quốc gia mà nói, cường đạo không là gì hết, một quốc gia luôn có mặt tối, muốn bách tính hoàn toàn ngoan ngoãn nghe lời là không thể.
Gây ra chút phiền toái cho Thiết Tâm Nguyên, A Đan thấy tâm tình rất tốt, vì xem y xử lý con dân mình ra sao, A Đan còn giúp tên trấn trưởng Hồ Đạt Nhị trị thương.
A Y Toa biểu diễn vũ đạo để người Cáp Mật sướng mắt đủ rồi, giờ tới lúc người Cáp Mật biểu diễn chút tiết mục cho A Y Toa xem, coi như đền bù lại sự khuất nhục mà nàng phải chịu đựng bao lâu nay.
Thời gian qua hắn ở Thanh Hương cốc cũng không phải chỉ biết quanh quẩn bên A Y Toa, hắn vẫn lặng lẽ quan sát, một điều hắn phát hiện, người Tống cực kỳ kiêu ngạo, khinh bỉ người Hồi Hột, tuy hắn không hiểu ngôn ngữ nước Tống, nhưng ánh mắt của quý tộc khinh bỉ ghê tởm nhìn nô lệ thì hắn nhận ra, hắn thấy điều đó trong mắt người Tống.
Cái quốc gia thanh bình này chỉ là bề ngoài, chỉ cần chọc một chút sẽ có trò hay để xem.
A Đan trói chặt trấn trưởng, cho vào một hang động nhỏ kín đáo, đi suốt một đêm, sáng hôm sau mới về, sau đó đem tù binh tới Thanh Hương thành. Quan binh trên đường rõ ràng nhiều hơn, tín sứ càng phóng như bay như có chiến tranh sắp xảy ra, A Đan càng cười vui vẻ.
A Đan đi ba ngày mới về tới Thanh Hương thành, nơi này đã khác hẳn lúc hắn rời đi, hai bên vách núi hiểm trở toàn quan binh, muốn vào thành phải trải qua ba trạm canh, bầu không khí rất căng thẳng.
Có tên tù binh Nhất Oa Phong, A Đan vào thành không gặp khó khăn gì, còn được quân binh nhìn với ánh mắt khâm phục, sau đó thấy Hồng lão thân cười híp mắt.
Ba ngày ăn uống ỉa đái ngay trên lưng ngựa, Hồ Đạt Nhĩ đã thoi thóp rồi.
Hồng lão thất không ngại bẩn, tóm tóc kéo lên:” Chắc chắn là Nhất Oa Phong?”
A Đan đáp đơn giản:” Ngựa dẫn đường.”
“ Thế thì không sai được, tên này giao cho ta, ngươi đi nghỉ đi.” Hồng lão thất đưa ra một cái túi:” Đây là năm mươi lượng vàng, có thể đối hơn sáu trăm lượng bạc, phần thừa ra là quan phủ thưởng cho ngươi, thời gian tới đừng rời thành, đừng gây chuyện, huyện lệnh, chủ bạ cùng bộ đầu của Bạch Thạch huyện một đêm bị người ta chặt đầu.”
“ Chuyện này đang điều tra, nếu không có kết quả, ngươi có thể tiếp nhận, phần thưởng không ít hơn một vạn lượng.”
A Đan đeo bọc trên lưng:” Ba ngày nữa ta sẽ tìm ngươi.”
Hồng lão thất nhìn A Đan đã hòa vào đám đông, nói với người bên cạnh:” Giám thị hắn, cẩn thận chút.”
Người đó gật đầu đi theo A Đan.
A Đan không vội về chỗ A Y Toa, mà ra chợ mua một cái áo choàng lông, một cái dây chuyền lục bảo, đi qua chỗ bán kẹo, mua rất nhiều cho Địch Y Tư, người già chẳng còn mấy cái răng lại càng thích ăn kẹo.
A Y Toa nhìn thấy A Đan đi đôi giày mới toanh vào sân, mặt hếch lên vô cùng đắc ý, nàng hậm hực nhìn Địch Y Tư một cái, xoay người đi lên tiểu lâu.
Địch Y Tư nhận lấy túi kẹo trong tay A Đan, nói nhỏ:” A Y Toa đã mười ngày rồi không đi khiêu vũ.”
A Đan ôm Địch Y Tư một cái sau đó chạy vào tiểu lâu đuổi theo A Y Toa.
Hắn lấy được rất nhiều bạc ở chỗ Nhất Oa Phong, lại lấy thêm vô số vàng trong kho của Bạch Thạch huyện, cuối cùng còn có hoàng kim Hồng lão thất cấp cho, chất trên bàn thành đống nhỏ, lấp la lấp lánh.
A Y Toa không thèm nhìn tới lần thứ hai, thậm chí không thèm hỏi tới nguồn gốc của số tiền, nàng sinh ra trong nhung lụa chẳng bao giờ bận tâm tới vấn đề nhỏ nhắn này, lạnh lùng nói:” Ngươi muốn nói với ta, ngươi rất biết kiếm tiền sao?”
“ Nàng là công chúa mỹ lệ cao quý, nàng phải là chủ nhân của tài phú, chứ không phải là nô lệ của nó.”
A Y Toa nói từng chữ một:” Ta thích khiêu vũ.”
A Đan vội nói:” Nàng cứ khiêu vũ, ta rất thích xem nàng khiêu vũ mà.”
“ Chẳng lẽ chỉ khiêu vũ cho một mình ngươi xem hay sao?”
“ Có thể gọi thêm Địch Y Tư nữa.”
A Y Toa đột nhiên phì cười, ném cho A Đan ánh mắt đầy quyến rũ:” Sao ngươi trở nên thông minh thế, có phải quạ dạy ngươi không?”
A Đan thấy lòng phơi phới như bay trên mấy, cười hì hì lấy trong bọc ra một con quạ phơi khô:” Đây là con quạ lắm mồm bị ta bắn chết, nó yên tĩnh trông cũng không tệ.”
“ Ngươi cho ta nhiều tiền như thế, theo quy củ ta phải ngủ với ngươi rồi.”
A Đan mắt mở to, liếm môi khô cong, mắt bất giác nhìn bầu ngực uốn lượn của A Đan:” Được không, nếu còn thiếu tiền, ta nợ trước, sau này ta trả nàng gấp mười, gấp trăm.”
A Y Toa thoáng cai mặt trở nên âm trầm, đá bay vàng bạc trên bàn, còn ném A Đan, chỉ ra cửa, quát:” Cút đi chẻ củi, trong nhà không còn củi đun nữa rồi.”
A Đan chạy ra cửa trốn tránh, vẫn còn cố vớt vát:” Kỳ thực toàn bộ tiền tài của ta, nàng đều có thể ...”
“ Cút!”
A Đan rầu rĩ xuống lầu, lại cầm đao lên chẻ củi.