Tiếng bước chân rầm rập rung chuyển cả mặt đất, một bức tường thuẫn xuất hiện phía sau là ngọn thương dài nhọn hoắt.
Những tên kỵ binh cuối cùng của Vu Điền đang tuyệt vọng chiến đấu bị trường thương đâm xuyên, người như cái túi nước thủng máu chảy xối xả, rơi xuống đất chẳng co giật lấy một cái đã rời khỏi nhân thế.
Quân tốt Cáp Mật vội vàng thu gom chiến mã kinh hoàng, lắp ván gỗ lên đường hào thứ hai, tháp thuẫn dựng lên tiến tới đường hào số một.
Ngọn lửa giờ chỉ còn le lói phía dưới, sử dụng dầu hỏa ở đất cát bên sông không phải là lựa chọn tốt, lửa không duy trì được lâu.
Đội ngũ kỵ binh Vu Điền đã hỗn loạn, số ít còn ở ngoài đường hào thứ nhất chỉ có thể lác đác bắn tên tới, hoàn toàn không gây được nguy hiểm cho quân Cáp Mật nấp sau tháp thuẫn cao lớn.
Khi quân Cáp Mật giương cung bắn, chúng đành thúc ngựa chạy về trận địa.
Lửa tắt hẳn, khói tan đi, chiến trường quay trở lại yên tĩnh.
“ Dọn hào, lập tức dọn hào!”
Phía Cáp Mật không dám có chút lơi lỏng nào, mặt đeo khăn che, moi xác người, ngựa cháy khét dưới hào lên, chất đống phía trước, không ít người liên tục nôn ọe, vừa chùi mép vừa làm việc, không nhanh địch tới thì xong hết cả.
Hơn hai nghìn kỵ binh xông lên, trở về không được một phần ba, số này còn là do may mắn bị chắn ở bên ngoài tường lửa.
Đợt tấn công thăm dò đầu tiên thương vóng lớn là bình thường, Ngọc Tổ Phổ đã có chuẩn bị tâm lý, nhưng lúc này môi khô khốc.
Vưu Lý Tạp càng nóng ruột:” Quân trận của người Cáp Mật chuyên đối phó với kỵ binh chưa nói, bọn chúng còn có vũ khí kỳ quái phát ra tiếng nổ lớn, ảnh hưởng lớn tới chiến mã, đây là phần mộ của kỵ binh.”
“ Phải đợi đại đội bộ binh tới thôi, chúng ta có thể từ từ áp sát bắc cầu qua hào, dùng cát dập lửa, đồng thời máy bắn đá ném chúng.”
Ngọc Tổ Phổ hết sức tán thành, chẳng mấy chốc kỵ binh Vu Điền tạo thành hình cánh cung, tới gần trận địa Cáp Mật thêm hai trăm bước thì dừng lại.
Lạp Hách Mạn nghe báo cáo thương vong xong, xoa xoa tay:” Lão Lôi, không tệ, diệt hơn nghìn kỵ binh địch, tổn thất chưa tới hai trăm, thế này là giỏi lắm rồi, vậy mà vẫn bị đại vương đào thải, không biết người không bị đảo thải tinh nhuệ cỡ nào.”
Úy Trì Lôi nhìn đám sĩ tốt còn rất trẻ đang tích cực dọn dẹp chiến trường:” Dã tâm của đại vương rất lớn, tinh nhuệ cỡ này còn chưa đủ hỗ trợ cho dã tâm ấy.”
“ Có chiến tích này, chắc là ...” Lạp Hách Mạn xoa xoa tay, nhìn sắc mặt Úy Trì Lôi nuốt lời muốn nói vào:
“ Lần này tội của ta không thể tha, đại vương trọng tình nghĩa, khả năng nể tình xưa nay ta làm việc cần cù mà tha khỏi chết, nhưng quân chức thì sẽ bị lột bỏ. Lạp Hách Mạn, ta không chết được đâu, đừng lo.”
“ Thế cũng tốt, vất vả bao năm, giờ đại thù được báo, về Thanh Hương thành sống vài ngày yên ổn, ông mới năm mươi, cưới vợ sinh con còn kịp chán.”
Úy Trì Lôi cười khổ không đáp, sai Lạp Hách Mạn đi giám thị động thái của địch.
Nhìn kẻ địch dàn trận rình rập bên ngoài, Úy Trì Lôi trở nên thương cảm, ông ta vốn không thích chuyện quân sự, nhưng vì gia tộc đành đảm nhận chức trách này, là người duy nhất trong vương tộc Vu Điền làm quan quân cao cấp. Nếu quân chức không còn, sau này Vu Điền tộc muốn có chỗ đứng trong quân đội Cáp Mật đang không ngừng tiến bộ là vô cùng khó khăn.
Úy Trì Văn sẽ thành quan văn, Úy Trì Chước Chước cho dù có không thể thành phi tử của đại vương chăng nữa thì cũng giữ chặt vị trí hiện giờ, để Vu Điền tộc có thể giữ được sự thân mật với vương tộc Cáp Mật.
Úy Trì Lôi xưa nay luôn lo chất nữ hành động theo cảm tính làm hỏng kế hoạch của gia tộc, không ngờ chính mình mới là người không đáng tin nhất.
Tiếng tù và của người Vu Điền đánh thức Úy Trì Lôi, ông ta phát hiện người Vu Điền đang rút lui, rất có trật tự, mà ở phương xa, tựa hồ có khói bốc lên.
Ở trên chiến trường, giữa lúc đối trận mà còn suy nghĩ linh tinh, không toàn tâm toàn ý giết địch, Úy Trì Lôi hiển nhiên không phải tướng quân tốt, thời Chiến Quốc, Triệu Xa từ khi nhận quân lệnh là không hỏi tới việc nhà nữa.
Người nhìn thấy khói bốc lên không chỉ có Úy Trì Lôi, quân tốt Cáp Mật cũng thấy, gây ra hỗn loạn nho nhỏ, ai nấy căng thẳng cầm chắc vũ khí.
Úy Trì Lôi lập tức hạ lệnh công tượng doanh nhanh chóng kéo cầu nổi chìm dưới sông lên, rất có thể bộ binh của địch đã tới, hai nghìn quân mỏi mệt bọn họ, bất kể thế nào cũng không chống cự được.
Ròng rọc cố định ở trên cây hồ dương lớn, chiến mã kéo dây xích, ba chiếc cầu nổi do thiết mộc Thiên Sơn làm thành từ từ dưới đáy sông nổi lên, băng ngang qua Thả Mạt hà.
Sợi xích to bằng cổ tay bị kéo căng, công tượng nhanh chóng trải ván gỗ chuẩn bị sẵn lên, chẳng mấy chốc ba chiếc cầu nổi đã lắp đặt hoàn tất.
Lạp Hách Mạn là người đầu tiên lên cầu nổi, dẫn theo năm trăm quân tốt nhanh chóng qua bên kia cầu.
Úy Trì Lôi tay nắm chặt trường đao tới sau đường hào thứ nhất, chuẩn bị tử chiến cho quân sĩ qua sông.
Thám báo nhanh chóng truyền tin về, những người đang tới không phải là bộ binh Vu Điền của Ngọc Tổ Phổ, mà bách tính Vu Điền, số lượng không nhiều, chừng hơn một nghìn, đoán chừng muốn chặt đầu người Cáp Mật đổi vàng.
Lạp Hách Mạn thở phào, không phải bộ binh của Ngọc Tổ Phổ thì chẳng có gì đáng sợ, một đám ô hợp mà thôi, nhưng tin tức truyền tới chỗ Úy Trì Lôi không lạc quan được như thế.
Đặc điểm lớn nhất của quân ô hợp là tính chất không thể xác định được, đối diện với loại kẻ địch này không được lơ là, phải nhanh chóng tiêu diệt sạch sẽ, không cho chúng cơ hội nào.
Ngọc Tổ Phổ cũng đã phát hiện ra ba chiếc cầu nổi dựng trên Thả Mạt hà.
Lúc này nếu hắn còn không biết tiến công thì không phải là tổng đốc hợp cách rồi, lập tức tù và vang lừng khắp nơi, toàn quân tiến lên, nếu để địch vượt sông, bọn họ phải ngàn dặm truy đuổi đám ruồi nhặng đáng ghét này.
Hơn sáu nghìn kỵ binh từ ba phương hướng nhào tới, khí thế khiếp người.
“ Nỏ cung chuẩn bị!”
“ Đạn thuốc nổ chuẩn bị!”
Quân lệnh liên tiếp phát ra, không khí quân trận Cáp Mật khẩn trương cực độ, kẻ địch đông hơn, trong khi lực lượng bọn họ thì ít đi.
Mưa tên không được dày đặc như trước, địch gạt hết, chỉ có số ít trúng địch, lần này xung phong phía trước quân Vu Điền là hai trăm con lạc đà.
Lạc đà một bướu.
Trên mặt đất cát xốp, tốc độ của bọn chúng không thua chiến mã, thân hình cao lớn của bọn chúng thành lá chắn rất tốt cho kỵ binh tấn công.