Khi kẻ địch xuất hiện ở đường chân trời, Lạp Hách Mạn không phái thám báo tới đối diện nữa, mà là trải qua hai cánh. Một khi hai cánh cũng xuất hiện quân địch, công tượng doanh sẽ phải dựng lên cầu nổi trong vòng nửa tuần hương, đại quân sẽ đốt toàn bộ dầu hỏa trong hào cản địch, tranh thủ thời gian vượt sông.
Tiên phong của Ngọc Tổ Phổ dừng lại, chỉ có từng đội kỵ binh nhỏ chạy sang hai bên, trinh sát địa hình xem có mai phục hay không?
Hai bên dằng co thăm dò từ buổi sáng cho tới tận trưa.
Mặt trời mùa thu nóng rát nung nóng mặt đất, Úy Trì Lôi không vội, quân trận của ông ta dựng bên sông, lại có cây hồ dương che bóng, nắng gắt chẳng làm gì được.
Quân Vu Điền đối diện thì khổ rồi, mặt trời chói chang giữa đỉnh đầu, hơi nước bóc lên, méo mó tầm nhìn, dừng lại thêm chút nào là hành hạ nhân mã thêm chút đó.
Số lượng quân Vu Điền ngày càng tăng lên, tới khi có tiếng tù và dài, có lá cờ lớn xuất hiện giữa đội ngũ.
Đại quân của Ngọc Tổ Phổ rốt cuộc đã tới.
Lạp Hách Mạt từ trên cây cao nhảy xuống, báo với Úy Trì Lôi:” Kỵ binh của Ngọc Tổ Phổ đang bày trận, không thấy bộ binh, cũng không thấy đội ngũ của Đại tướng quân.”
Úy Trì Lôi rút trường đao cắm xuống mặt đất, để thân binh giúp mình dùng vải quấn tay:” Bất kể thế nào cũng chuẩn bị chiến đấu đi, không tử chiến thì không có kết quả.”
Mặt trời ngả về phía tây, người Vu Điền bắt đầu hành động, kỵ binh xếp thành hàng, đi từng bước nhỏ ép về phía Thả Mạt hà, lúc này mặt trời ở phía tây chiếu tới, cực kỳ ảnh hưởng tới quân Cáp Mật bắn cung nỏ.
Mấy ngày qua hai bên va chạm, quân Vu Điền gặp thiệt thòi lớn, cung nỏ quân Cáp Mật không ít, nên đề phòng cung nỏ thành nhiệm vụ hàng đầu.
Ngọc Tổ Phổ đứng dưới lá cờ lớn, nhìn phòng tuyến của quân Cáp Mật, nói với phó tướng Vưu Lý Tạp tới từ Đại Thực:” Chúng đang đợi chúng ta, e có điều gian trá.”
Vưu Lý Tạp mắt sâu mũi khoằm, mặt dài như ngựa, lạnh tanh nói:” Không được hoài nghi mệnh lệnh của trưởng lão trí tuệ.”
Ngọc Tổ Phổ nhíu mày:” Vưu Lý Tạp, ngươi vẫn chưa trả lời ta, vì sao Bác Khắc Đồ khả hãn lại giao quyền lực cho trưởng lão trí tuệ?”
“ Huynh đệ của ta, ngươi còn không tin ta sao, mười lăm năm qua hợp tác với nhau, chúng ta còn thân thiết hơn huynh đệ ruột thịt, nên ta cho ngươi biết, đừng hỏi bất kỳ chuyện gì liên quan tới Bác Khắc Đồ khả hãn, ngươi biết càng ít càng tốt.”
Ngọc Tổ Phổ trầm mặc chốc lát, nhìn bóng lưng kỵ binh tiến lên:” Được, ta không hỏi tới chuyện đó nữa, song nếu như, ta nói nếu như ta muốn thành Vu Điền vương thực sự thì sao? Ngươi sẽ ủng hộ ta chứ?”
Vưu Lý Tạp gật đầu:” Ta sẽ toàn lực ủng hộ ngươi, ta biết ngươi ái ngại chỗ trưởng lão trí tuệ, nhưng tâm nguyện lớn nhất của ngài là phát động thánh chiến về phương đông, còn Vu Điền vương là ai không quan tâm, chỉ cần ngươi tiếp thụ mệnh lệnh của trưởng lão trí tuệ là đủ.”
Từ chỗ Vưu Lý Tạp có được câu trả lời xác thực, Ngọc Tổ Phổ cười lớn, quất roi ngựa lên người chiến nô bên cạnh, chiến nô phùng mà thổi tù và xung phong.
Kỵ binh đang bước nhỏ nhàn nhã tức thì kẹp bụng ngựa giật mạnh cương, chiến mã tăng tốc, sau hai trăm bước liền đạt tới tốc độ có thể xung kích.
Trong tiếng vó ngựa như sấm rền, Ngọc Tổ Phổ hỏi:” Bác Khắc Đồ khả hãn chết rồi sao?”
“ Không ai có thể trả lời ngươi, cũng không ai biết.”
Tám nghìn chiến mã nện vó xuống mặt đất, bụi mù bốc cao nửa tầng không, kỵ binh như ác ma ẩn hiện trong khói mù, lao thẳng vào quân Cáp Mật.
“ Cung nỏ chuẩn bị, tam liên xạ! ... Bắn!”
Đội chính quân Cáp Mật lớn tiếng hô quân lệnh, khi kỵ binh lọt vào tầm bắn, đợt mưa tên đầu tiên lao vun vút lên không, sau đó xuống tựa mưa rào.
Kỵ binh Vu Điền giơ tay trái, dùng tí thuẫn che yếu hại, tiếp tục thúc chiến mã, mưa tên không ngừng rời xuống, hoặc bị tí thuẫn gạt bay, hoặc trúng chiến mã, khiến kỵ sĩ bị đồng bạn dẫm thành thịt nát.
Bốn trăm bước tuy xa, nhưng chỉ đủ cho cung nỏ xạ kích hai đợt, sau đó tất nhiên là sẽ tới hai quân va chạm trực diện.
Quân Tống ít hơn tất nhiên không dám va chạm.
Lạp Hách Mạn không ngừng dương cung bắn, mười hai mũi tên vun vút lao ra cũng là mười hai kỵ binh bỏ mạng.
“ Rút lui! Rút lui!” Đội chính lần nữa phát ra quên lệnh, đi kèm với đó còn có tiếng chiêng la:
Quân Cáp Mật đứng sau đường hào sổ một nhanh chóng rúi về, tháp thuẫn dựng lên, tiếng leng keng vang lên không ngớt, phía Vu Điền cũng đang bắn trả.
Quân tốt trúng tên ngã xuống, chưa kêu gào được mấy tiếng đã bị đồng bạn kéo lê về phía sau, có người bị đồng bạn hoảng hốt ném thừng tròng vào cổ lôi đi, đến khi về tới sau hào thứ hai thì lưỡi lè cả ra rồi.
Chẳng kịp cởi thừng trên cổ đồng bạn, lập tức rút ván gỗ lắp trên hào, tránh kỵ binh địch thuận thế chạy qua.
Hào rộng một trượng không có nghĩa lý gì với kỵ binh đang xung phong, chiến mã hí một tiếng, nhảy vọt qua hào.
Lạp Hách Mạn lúc này kéo căng mũi tên cháy bừng bừng nhưng chưa bắn, kỵ binh vượt qua hào số một chưa đủ nhiều, lúc này đốt lửa không lãi.
Kỵ binh vượt qua hào đầu tiên thì đã nghe thấy tiếng tù và đằng sau, báo hiệu đại đội kỵ binh thứ hai đã bắt đầu xung phong.
Những lưỡi rìu bay ào ào từ trong bụi đất ra, giáp trụ quân Cáp Mật dù tốt cũng không chống đỡ được, liên tục kêu gào gục xuống, Lạp Hách Mạn không đợi thêm được nữa, nheo mắt nhắm chuẩn bào đường hào số một buông dây cung.
Mũi tên lửa lao vút đi, một kỵ binh Vu Điền biết có chuyện không lành, vung tí thuẫn định đánh chệch hướng nhưng tên bay qua nhanh, tay hắn vừa vung lên thì tên xượt qua vai. Tiếp ngay đó tiếng nổ lớn phát ra rõ ràng giữa chiến trường ồn ào, rồi ngọn lửa bùng lên, biến thành con rồng lửa lan đi, cuối cùng biến thành tường lửa cao hơn trượng.
“ Đạn thuốc nổ chuẩn bị .... Châm lửa! .... Ném!” Đối chính khàn giọng hô, lệnh cuối cùng còn chưa phát ra thì nhiều binh sĩ đã vội vàng ném đi rồi, ai cũng biết thứ này nổ là chết người, ai mà dám giữ nó lâu.
Đạn thuốc nổ ném ra lộn xộn, tạo thành tiếng nổ liên hồi, khiến Ngọc Tổ Phổ ở cách đó hơn một nghìn bước có cảm giác cực kỳ bất an.
Bắc tay lên mắt nhìn xa, chỉ thấy chiến trường như xuất hiện một con ma long phun lửa, liên tục có ngọn lửa bùng lên, mặt đất rung chuyển theo bước chân của nó, khiến chiến mã bất an chùn bước, đội ngũ kỵ binh xung phong xuất hiện hỗn loạn.
Úy Trì Lôi vung đao chém chết một tên kỵ binh vượt qua được mưa thuốc nổ, đá đít một quân tốt ngồi bệt xuống đất chưa hoàn hồn vì thoát chết trong gang tấc, vung ống tay áo trống rỗng, quát:” Dọn dẹp chiếm trường, dọn dẹp chiến trường, bản bộ tiến lên, chiếm lĩnh hào thứ nhất.”