Chẳng hiểu sao nữ nhân ngủ ngoài trời càng nhiều thêm, y phục trên người càng ít đi, có ngực thì lộ ngực, không ngực khoe lưng, thậm chí có nàng chổng mông lên ưỡn ẹo giả vờ mới ngủ dậy.
Nhìn thì cứ nhìn, Thiết Tâm Nguyên không dừng bước, rời tướng quốc phủ, khiến không ít giai nhân hậm hực tiếc nuối, hận vì sao không bạo dạn hơn.
Phong cảnh trên đường rất đẹp, cây thanh hương đã nở ra những đóa hoa nho nhỏ màu lam, trông rất cao quý, nhưng mà thứ này chỉ cần nở hoa là mùi vị thay đổi, không khó ngửi, chủ yếu là do mời đống côn trùng ruồi nhặng tới, chỉ khi nào hoa rụng hết bắt đầu kết quả mới thơm trở lại.
Thiết Tâm Nguyên mỉm cười nhìn ngắm phong cảnh đẹp nhất trên đường.
Không phải cây thanh hương nở hoa, không phải cây liễu rủ bóng, mà là thuế lại vác sọt đi qua đi lại thu tiền về cho y.
Thuế lại mà, thái độ bao giờ chẳng ác liệt một chút, mặc dù vừa rồi có một tên thuế lại vừa đánh vừa chửi soát người tên quỷ nghèo ra một đồng tiền ném vào sọt, Thiết Tâm Nguyên vẫn không tức giận, cái này trong phạm vi dung thứ được.
Vừa mới định khen thuế lại đó thiết diện vô tình thì thấy hắn chui vào cái lán bán dưa, cầm dưa Cáp Mật ăn tới nước chảy đầy mặt, khi đi thoải mái cho tay vào sọt lấy tiền trả.
Thế này thì không dung thứ được nữa rồi, sao các ngươi dám lấy tiền của lão tử đi ăn uống.
Vừa vặn, tên quỷ nghèo bị đánh đang khóc lóc trong vô vọng, nói thuế lại vô lương tâm, hôm nay kiếm được chút tiền cơm thì bị cướp hết rồi.
Thiết Tâm Nguyên khẽ cử động đầu ngón tay, Thiết Thập Tam sớm vô cùng hiểu ý y liền dẫn đám thị vệ như lang như hổ sông tới, ấn đám thuế lại chưa hiểu đầu cua tai nheo ra sao xuống đất, kéo lê tới trước mặt Thiết Tâm Nguyên.
Thuế lại đứng đầu nhận ra Thiết Tâm Nguyên thì không cần đợi hỏi đã cuống cuồng giải thích:” Đại vương, không phải tiểu nhân ác độc, tên đó không vừa, kiếm được nhiều tiền nhưng không bao giờ chịu nộp thuế, tiểu nhân tìm suốt hai tháng mới bắt được, ra tay nặng một chút, nhưng mà vì thu thuế cho đại vương.”
Nói nghe có lý lắm, Thiết Tâm Nguyên nhìn tên quỷ nghèo đã sợ tái mặt, mắt láo liên như tính đường trốn, đoán chừng thuế lại nói không sai.
Xung quanh thoáng cái đã tụ tập rất đông người xem náo nhiệt, Thiết Tâm Nguyên hắng giọng đường đường chính nghĩa nói:” Đánh người, trừng phạt là chuyện của nha dịch quan phủ, ai cho các ngươi quyền đánh người giữa phố? Người biết thì không nói, người không biết lại nghĩ quan viên Cáp Mật thích ức hiếp người khác.”
“ Chuyện hôm nay cho qua, nếu lần sau còn tái diễn, cẩn thận đánh đòn, ngoài ra, vừa rồi ăn dưa đã trả tiền cho người ta chưa? Ăn không trả tiền là không được đâu đấy.”
Thuế lại mặt cắt không ra máu, biết chuyện mình lấy tiền trong sọt để trả bị đại vương thấy rồi, rối rít đáp:” Vâng, vâng, tiểu nhân đi bù lại.”
Quát mắng thuế lại xong, Thiết Tâm Nguyên quay sang quỷ nghèo:” Chẳng qua là nộp thuế thôi, vì sao phải trốn? Kiếm được tiền thì phải nộp thuế, số thuế này cuối cùng còn chẳng phải dùng trên người các ngươi à? Xây thành, làm đường, đào kênh mương, kết quả cuối cùng là các ngươi hưởng lợi, chẳng lẽ chỉ muốn hưởng lợi mà không đóng góp gì?”
“Hừ, người nộp thuế là có bản lĩnh, không nộp thuế là đồ vô dụng.”
Rồi lấy tiền trong sọt đưa cho hắn.” Lần này coi như cảnh cáo, lần sau nhớ nộp thuế, giờ cầm lấy mà ăn cơm.”
Xử lý nhẹ nhàng sự việc, Thiết Tâm Nguyên rời khỏi hiện trường, thấp thoáng nghe thấy tiếng khóc cảm kích của tên quỷ nghèo cùng tiếng tán thưởng của bách tính, thấy hôm nay vi hành rất đáng, danh vọng của quốc vương được gây dựng lên từng chút một như thế.
Hoàng đế ở Đại Tống cực kỳ đáng tiền, sáu nghìn vạn người mới có một.
Ở Khiết Đan cũng rất đáng tiền, hơn nghìn cây số vuông đất đai cũng chỉ có một người.
Tới Tây Vực thì rẻ rúng hơn nhiều.
Nay chết một người, mai chết một người rất bình thường, khiến cho cách một quãng thời gian mà không nghê thấy có vị vương nào chết là mọi người ngạc nhiên lắm.
Bồn địa Tháp Lý Mộc có bao nhiêu vương, cho dù là Thiết Tâm Nguyên cũng chẳng nói được, nhất là sau khi Hồi Hột vương bỏ chạy, địa bàn của người Hồi Hột sinh ra trăm vị vương cũng chẳng lạ.
Nước Ô Kê của Hạ Nguyên Ngũ vẫn là quốc gia có quy mô nhất định, bất kể nó có con dân thực sự không, ít nhất quốc gia này vẫn trong thời kỳ khuếch trương.
Vương Trụ mua về cho vương của Thiết Tâm Nguyên bảy tám vạn nô lệ.
Không sai, chính là nô lệ, ít nhất Vương Trụ gọi như thế, còn rất mập mờ yêu cầu đem tiền hắn chi trả tính làm tiền công để thanh toán.
Hiện giờ có trong tay gần hai trăm vạn con dân, Thiết Tâm Nguyên sớm không còn là vị vương đáng thương cứ thấy thứ gì đi được bằng hai chân là muốn tha về nhà rồi.
Hiện giờ người Tây Vực muốn làm bách tính Cáp Mật phải qua lựa chọn.
Biết kỵ xạ, chăn thả gia súc được ưu tiên đầu tiên.
Nam nhân Hồi Hột không biết cưỡi ngựa tác chiến có cả đống, nước Hồi Hột tồn tại quá lâu, đa số người Hồi Hột nghèo khó đã nuôi ra rất nhiều quý tộc phế vật.
Nước Hồi Hột không còn, quý nhân trước kia liền thành cát bụi nhỏ bé, chúng ngoài ăn uống chơi bời và bóc lột kẻ khác ra thì chẳng biết gì, ngay cả đọc sách cũng không biết.
Khi Hồi Hột mới diệt vong, bọn chúng dựa vào tài phú của mình, không chịu cúi đầu với Cáp Mật, ảo tưởng rằng vương của mình sẽ quay lại, lập nên nước Hồi Hột to lớn để chúng tiếp tục tác oai tác quái.
Quý tộc có chút năng lực đều tự lập làm vương rồi, thứ vô dụng mới trở thành đối tượng bị người tác cướp bóc, cuối cùng bị bán đi bán lại như gia súc.
Người mà Vương Trụ đưa tới chính là loại này, một đống xác chết biết đi.
Thiết Tâm Nguyên không muốn tốn nhiều tài nguyên giúp những người này, dù họ sống thảm ra sao, nếu không đó là sự bất công với những người Hồi Hột thời đầu tới Cáp Mật, hi sinh cống hiến cho nơi này.
Thế là Thiết Tâm Nguyên trả lời Vương Trụ, đám người này ở đâu ra thì trả về đó, nếu Vương Trụ có thể dùng đám người này lập quốc, y sẽ tán dương cao độ năng lực cá nhân của Vương Trụ.
Đám nô lệ đó kêu gào khóc lóc vang dội Thiên Sơn lộ.