Mục Tân sau khi thị sát Tháp Ốc thành liền có một kết luận, Thiết Tâm Nguyên muốn hủy diệt Vu Điền, kìm chân đại quân Khách Lạt Hãn ở đây.
Thế nhưng với người Vu Điền không có lòng trung thành, Mục Tân thấy không đáng bỏ quá nhiều quân lực để bảo vệ.
Tây Vực thực sự quá lớn, chỉ một Vu Điền thôi cũng chu vi hơn năm trăm dặm, mười bốn thành trì, nhân khẩu hơn sáu mươi vạn, phân bố rộng, muốn phòng thủ không dễ.
Vu Điền nhiều đồi núi, cỏ cây rậm rạp, hợp cho kẻ địch ẩn nấp, đồng thời lại không phải chiến trường thích hợp cho kỵ binh.
Phía đông bắc là rặng núi Côn Lôn, quanh năm phủ tuyết, nhiều con sông, bao gồm cả Tháp Lý Mộc hà đều bắt nguồn từ nơi này, vì thế núi Côn Lôn còn được gọi là mẹ của Tây Vực.
Tên tướng quân ác ma hai đầu của Cáp Mật rõ ràng không muốn đối chọi với quân đội Khách Lạt Hãn, bọn chúng hoạt động ở dải đồi núi, xuất kích tới bình nguyên, nếu phái đại quân truy bắt, không những lãng phí nhân lực còn lãng phí cả thời gian.
Thiết Tâm Nguyên muốn có thêm thời gian gia tăng phòng thủ Cáp Mật, Mục Tân cho rằng mình đã nhìn thấu mục tiêu chiến lược của y.
Đấu tranh quyền lực trong A Lạp Mục Đặc tới giai đoạn cao trào, Mục Tân muốn được phân chia phần lớn nhất để tiếp tục mang ánh sáng thiên thần tiến về phía đông, đả thông Thiên Sơn lộ thành chuyện cấp bách.
Thiên Sơn lộ trước kia không ai trông coi, nơi đó chỉ có vô số cường đạo và mã tặc, bây giờ có một thành bảo hùng vĩ.
Thám báo thăm dò tòa thành bảo mang tên Thiên Sơn đó kết luận, không có mười vạn binh mã không phá nổi.
Chiến sĩ thiên thần bị chặn lại phía tây, còn ở phía đông, Đại Tống ồ ạt tây tiến, người Thanh Đường chiến bại khiến xúc tua của Đại Tống vươn tới sa mạc Tây Vực rồi.
Càng đi về phía tây người ta càng khinh bỉ người Tống, nhưng Mục Tân không quên đoạn lịch sử người Hung Nô bị tổ tiên người Tống đuổi về phía tây, gây họa cho phương tây hơn hai trăm năm.
Tiếp đó Đột Quyết cũng bị tổ tiên người Tống đuổi chạy, cuối cùng tới Thản Đinh Bảo lập nên đế quốc Bái Chiêm Đình cường đại, nô dịch con dân hai bờ Ấu Phát Lạp Đề hà, Đề Cách Lý Tư mấy trăm năm.
Chính vì xuất phát từ sợ hãi, Mục Tân tới phương đông, tận mắt nhìn bộ tộc thần bí đó.
May mắn, tộc người đó chìm đắm cho thi ca vũ khúc, chìm đắm trong thịnh thế phồn hoa, không muốn nhìn lên phía bắc, càng chẳng muốn tiến về phía tây.
Nhưng ánh mắt của trí giả không dừng ở trước mắt, mà vươn tới tương lai mười, trăm năm sau.
Tiếng chuông lạc đà leng keng đánh thức Mục Tân từ trong trầm tư, nhìn Cô Lôn Sơn rợp ráng chiều, ông ta cúi đầu bái lạy.
“ Truyền thần dụ, tất cả người hầu của thiên thần đều có thiên chức giết chết tạp phỉ nhạc ( người từ chối, dị giáo đồ), mỗi một cái đầu tạp phỉ nhạc, thiên thần ban một kim tệ.”
“ Lệnh tổng đốc Vu Điền điều động quân đội truy kích địch, bất kể giá nào cũng phải giữ ác ma hai đầu lại Vu Điền. Bất kể kẻ nào có liên quan tới ác ma hai đầu cũng sẽ bị thần phạt, bất kể kẻ nào nhìn ác ma hai đầu cũng là nhiễm bẩn, chỉ có lửa mới tịnh hóa được linh hồn.”
Dụ lệnh của Mục Tân vang vọng ở mảnh đất Vu Điền, vó ngựa của ông ta lại dẫn đại quân tiến về phía đông.
A Đan lết đôi chân nặng nề về doanh trại, đổ sập xuống mặt đát, mồ hôi làm ướt cả tấm thảm đẹp đẽ, hai chân hắn vẫn còn run, cổ khát khô như muốn bốc khói, vươn tay ra lấy bình nước, nhưng không làm sao với tới được.
Địch Y Tử chạy tới cầm bình nước đổ lên người A Đan như tưới hoa, uống cả bình nước lớn, A Đan gục đầu xuống, hắn thấy mình sắp chết rồi.
Rõ ràng là hắn không muốn ăn cơm, nhưng cứ tới giờ ăn là thân thể như bị ma nhập ăn vào cả đống, căn bản không nghe hắn điều khiển.
A Y Toa nói đó là độc kế của Cáp Mật vương, ở trong nhà lao Cáp Mật, lần nào A Đan cũng từ chối ăn, nhưng cứ đúng giờ cơm là ngục tốt đút cho hắn.
“ Địch Y Tư, ta gầy đi một chút rồi đấy.” A Đan ngã trên mặt đất cười lớn, khoe thành tích của mình:” Hôm nay ta không ăn cơm, hai ngày rồi ta không ăn cơm, tin rằng không bao lâu nữa ta lại là kỵ sĩ hợp cách có thể cưỡi ngựa trở lại.”
Địch Y Tư mắt đỏ hoe, vuốt ve mai tóc ướt sũng của A Đan:” Giỏi lắm A Đan, cứ kiên trì thế này, ngươi sẽ thành dũng sĩ.”
A Đan cười hạnh phúc thiếp đi.
Địch Y Tư đắp cho A Đan một cái chăn mỏng, ngồi tới khi nắng sắp tắt mới đi tới lều của A Y Toa.
A Y Toa bỏ sách xuống:” A Đan vẫn không chịu gặp ta à?”
“ Công chúa nên cho hắn thêm thời gian.”
“ Đã hai tháng rồi A Đan vẫn béo như cũ, ngay cả chiến mã tráng kiện nhất cũng không chở được hắn. Địch Y Tư, hắn không chịu cố gắng sao?” A Y Toa nóng nảy nói:” Chúng ta không có thời gian đợi hắn, trưởng lão trí tuệ đã truyền lệnh tới, thời gian tấn công Cáp Mật tới gần, ta lo A Đan không kịp tham gia cuộc chiến trọng đại này.”
Địch Y Tư cúi đầu:” A Đan chịu tổn thương rất lớn ...”
“ Chúng ta đều thế, ta ở Cáp Mật chịu nhục nhã đủ khiến thành trò cười mãi mãi ở Tây Vực.”
Địch Y Tư mở to mắt, bà ta không tin lời như thế từ miệng A Y Toa nói ra.
“ Cáp Mật quốc đang lớn mạnh với tốc độ như thần tích, thời gian càng kéo dài, chúng ta càng không có hi vọng báo thù, giờ A Đan không còn vũ dũng trước kia, không có ý chí, hắn cần hai võ sĩ cường tráng nhất mới xuống được lạc đà, thế thì chúng ta còn báo thù gì nữa?”
Địch Y Tư rơi lệ:” A Đan gần như đã dùng tính mạng của mình để giảm cân rồi.”
A Y Toa quát:” Không đủ, vĩnh viễn không đủ.”
Ngoài lều có tiếng bước chân rầm rập, Địch Y Tư vội vén rèm ra nhìn, chỉ thấy bóng hình cực lớn loạng choạng chạy về phía hồ Bác Tư Đằng.
“ A Đan, công chúa không cố ý.” Địch Y Tư kêu thất thanh:” Công chúa, mau nói gì đó đi.”
A Y Toa nắm chặt tay cố gắng kìm nén không lên tiếng, nếu không để hắn tuyệt vọng, hắn sẽ không thắng được ác ma trong lòng.
Khi trời sáng, bên cạnh hồ Bác Tư Đằng có thêm một cái cọc gỗ lớn, A Đan to béo như con voi chiến dùng thân hình của mình hết lần này tới lần khác húc vào cái cọc bọc da trâu đó.
Mỗi lần như thế cái cọc đều rung rinh, A Đan kệ vai đã đẫm máu, vẫn không hề có ý dừng lại.
“ A Đan, dừng lại, dừng lại, tiếp tục thế này ngươi sẽ chết đấy.” Địch Y Tư ôm lấy cọc gỗ kiệt lực hét lên:
A Đan lạnh lùng nhìn lướt qua Địch Y Tư, nỗ lực cử động thân thể lần nữa húc vào cọc gỗ, chỉ là lực đạo ít hơn trước đó nhiều.
Chẳng biết hôn mê bao lâu A Đan tỉnh lại, cái mũi nhạy bén của hắn lập tức ngửi thấy mùi thơm của thức ăn.
Hắn từ từ di chuyển tới bên cái sọt, thò tay tóm lấy cái bánh chỉ to bằng bàn tay mình, dùng sức bóp thành hình sợi, nuốt từng chút một.
Trời lần nữa dần tối.
Từng ngôi sao lấp lánh lần lượt xuất hiện trên tấm màn đen kịt, A Đan nhìn bầu trời, không còn nước mắt nữa.
(*) Hôm nay dừng ở đây nhé.