Cả một đám im re, Cáp Mật cái gì cũng tốt, chỉ là đánh nhau nhiều một chút, mà bọn họ lại không biết đánh trận.
Như là Trần lão tam, năm ngoái có tiểu nhi tử từ nhỏ mê võ nghệ, tham gia quân đội, cuối cùng lại bị đào thái của kỵ binh đưa tới doanh hậu cần, còn nghĩ đám người Hồ khinh thường mình, đến quân doanh làm ầm ĩ.
Không ngờ chính tiểu nhi tử nói, mình không bằng người ta, lên chiến trường chỉ liên lụy huynh đệ.
Lưu lão đầu thở dài:” Đại vương, đây không phải kế lâu dài, quân đội mà toàn người dị tộc thì chúng ta khó sống.”
Thiết Tâm Nguyên gật gù:” Các ngươi biết nghĩ như thế, ta rất vui, hiện giờ trong quân người Hồi Hột tuy đông, nhưng đều là chiến sĩ, họ không phải quan quân, tướng lĩnh tốt.”
“ Nên con cháu chúng ta phải thành tướng lĩnh hợp cách, đó là đạo sinh tồn lâu dài.”
“ Tiểu lão nhi hiểu rồi, về sẽ đưa tiểu tôn tử tới học đường, để thành người hữu dụng với đại vương.”
Lưu Yến đứng lên vái một cái, hơn hở dẫn đám người đi, còn đá đít Thiết Nhị Bánh Ngũ đang ngồi gặm xương.
Nhìn cảnh này Thiết Tâm Nguyên vui lắm, sau này không phải lên cơn vì đám ngốc Tây Vực nữa, cảm giác có người giúp thật là tốt.
Thế là chẳng mấy chốc trong Thanh Hương thành này toàn là sự tích nhân từ của Thiết Tâm Nguyên, người Hồi Hột đột nhiên phát hiện thái độ chủ thuê thay đổi hẳn, mặc dù khi làm việc vẫn ác liệt như trước kia.
Nhưng khi làm việc xong, thi thoảng biết đưa người làm thuê mệt nhoài đi uống chút rượu, trêu ghẹo chút Hồ cơ bán rượu.
Nhìn người Hồi Hột quần áo rách nát, biết lấy vài bộ quần áo hoàn chỉnh trong nhà ra ném cho họ.
Khi trả tiền công biết cho thêm ít thưởng, mặt lạnh lùng, nhưng tiền ấm áp, chẳng biết chủ thuê ôm tròng bao lâu, vì thế nhận tiền xong, người Hồi Hột chép miệng cầm cái chổi lên quét cửa hiệu, chuyện trước kia chẳng bao giờ chịu làm.
Người Hồi Hột sau khi nghe ngóng tìm hiểu mới biết rằng nguyên nhân là do đại vương sau khi biết những tên chủ thuê vô lương tâm kia bọc lột con dân mình đã gọi tới phủ thành chủ chửi mắng một trận.
Tức thì danh tiếng Thiết Tâm Nguyên lên cao chưa từng có, pháp lệnh đưa ra thực thi thuận lợi, thậm chí có người đi tố cao đám thương nhân người Tống đưa tiền nhờ mình mua lương thực, mua đồ cấm mưu lợi, giúp tri phủ Bành Lễ giải quyết tạm thời được cơn đau đầu gần đây.
Mọi việc xem chừng có vẻ diễn ra rất tốt đẹp, thế nhưng một ngày, Hoắc Hiền mặt khó đăm đăm tìm Thiết Tâm Nguyên. Chuyện y có thể bằng một lời nói khiến người Tống, người Hán, người Tây Vực, người Thổ Phồn, người Hồi Hột đều có thay đổi khiến ông ta cực kỳ bất mãn.
Ông ta cho rằng đó là biểu hiện quân quyền quá vượt trội, không có lợi, kẻ độc tài không có kết cục tốt đẹp.
“ Tần hai đời đã vong ... trận chiến Phỉ Thúy, Phù Kiên nhất quyết làm theo ý mình khiến quốc lực suy kiệt, không có sức tiến lên ... Một người thì cùn kế, số đông hiệu quả chậm nhưng chắc chắn ... Đại vương nên lấy đó răn mình.
Hoắc Hiền tức giận nói xong một tràng rồi bỏ đi, Thiết Tâm Nguyên chỉ biết cảm thán, cái nghề làm đại vương này còn khó hơn làm tiểu thiếp, chẳng thể nào làm tất cả cùng hài lòng.
Hoắc Hiền khó tính như vậy là có nguyên do, cải cách bước đầu tiến hành ở Cáp Mật quá thuận lợi, không có áp lực gì cả.
Đó là điều Hoắc Hiền không dự liệu được.
Bách tính Cáp Mật đâu có thiếu ruộng đất, quan gia luôn cổ vũ khai hoang, nên bách tính vác cái cày lên, dắt thêm hai con ngựa thồ, mang ít lương khô và nước lên đường.
Trước tiên tới chỗ đất hoang cho một ngọn lửa, đốt sạch cỏ bồng cao bằng cả người ta, nhân lúc mặt đất còn ấm áp, ngựa kéo cày xới hết lên, trộn tro vào đất, rễ bồng bị xới lên, lão bà hài tử theo sau nhặt lấy, phơi khô cho một đống lửa.
Về nhà đợi quan phủ phái nông phu tới nối kênh tới, đổ nước vào chết hết sâu mùa đông, khai xuân liền có mảnh ruộng không tệ.
Xong việc của mình, nông nhân tìm quan sai đo ruộng đất, sau đó lạp biển giới hạn, thế là mảnh đất đó là của mình, có thể không phải nộp thuế ba năm, sau đó truyền cho con cháu.
Ruộng đất nhà mình chẳng canh tác hết, tất nhiên là chẳng ai dại đi làm điền hộ cho người ta, nếu mà có người canh tác ruộng không phải của mình, nhất định là nô lệ nông nhân lén mua về.
Tất nhiên Thanh Hương thành không có nô lệ, chỉ có tiểu thiếp và con nuôi.
Người thôn quê không làm vậy, ai mà đi rảnh rỗi biến nô lệ thành tiểu thiếp với nhi tử? Chính người Hồi Hột cũng chẳng chịu.
Quan phủ vì hoàn thành nhiệm vụ khai hoang, nộp lương, cho dù có nhìn thấy đám nô lệ kia thì chỉ cần bọn họ không giết nô lệ trước mắt mình thì mang thái độ, dân không tố cáo, quan không cứu.
Mà trong kế hoạch tân chính của Hoắc Hiền, quan trọng nhất chính là cải cách ruộng đất, nhưng ở Cáp Mật, chuyện này không cách nào chấp hành.
Tưởng thưởng nông canh? Cổ vũ khai khoang?
Trời ơi nông nhân hận quan phủ không ngày ngày làm thế, mỗi nhà mỗi hộ đều có thừa ruộng, đều do khai hoàng mà có, phải thưởng.
Hoắc Hiền thấy đủ cái bộ mặt đểu giả tựa cười tựa không của quan lại châu phủ rồi.
Chỉ cần ông ta dám ra điều lệ, đám phủ quan lập tức chấp hành, dù sao đều là bách tính của mình hưởng lợi.
Còn cái chuyện sĩ đại phu không nộp thuế mà bách tính Đại Tống căm hận thì hoàn toàn không có, ngay cả hiệu bánh canh của Thiết Tâm Nguyên còn nộp thuế, vậy còn ai dám không nộp thuế.
Khi Hoắc Hiền đang tiến thoái lưỡng nan thì Thiết Tâm Nguyên hạ lệnh quản chế thời chiến, đám người Hoắc Hiền thở phào.
Có thời gian xem lại tân chính của mình rồi.
Lưu Phân thân là người ngoài cuộc nhìn thấu triệt, trong lúc tán gẫu một lời chỉ thẳng ra sai lầm căn bản của đám Hoắc Hiền. Cáp Mật đúng là học theo chính sách Đại Tống, nhưng quốc gia mới thời sơ khai, có rất ít giai tầng lợi ích chiếm cứ đại bộ phận tài nguyên. Bọn họ không cần tranh đoạt, ai nấy vẫn có thứ mình muốn, phải đợi khi nhân khẩu bùng nổ, xã hội phân phối không đều mới có cơ hội cải cách.
Hoặc Hiền nghe Lưu Phân nói xong im lặng rất lâu, rồi vào một buổi chiều đầy ráng đỏ, ôm một chồng văn thư tới phủ thành chủ.