Long Vệ Siêu Đẳng

Lượt đọc: 6247 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173
Tiến »
Chương 167
làm đau sát thủ

❊ ❊ ❊

Đã mười phút trôi qua, đến cả giám thị ngồi ngay trước camera cũng bị thu hút, dẫu sao thì Triệu Nhất Phàm cũng là một tuyển thủ được mọi người chú ý, nhưng dưới sự tấn công của hắn ta mà anh lại có thể kiên trì lâu như vậy, người này chắc chắn cũng không đơn giản.

Rất nhiều giám thị là lần đầu tiền nhìn thấy La Thuần, ngờ vực hỏi: “Đây là ai? Sao chưa từng thấy bao giờ? Lén la lén lút đã lọt vào mười nghìn người ở tốp đầu rồi.”

“Thiên tài vô danh ngày hôm nay cực kỳ nhiều, trước đó còn có một người da thịt rắn chắc như cỗ xe tăng, có thể dựa vào da thịt rắn chắc mà làm lay động cường giả đại cảnh Hóa Thần, anh nói có lợi hại không?”

“Xem ra khóa này nhất định không phải là một khóa bình thường rồi!”

Rất nhiều người lắc đầu cảm thán, lúc này trêи sàn đấu lại có sự thay đổi, Triệu Nhất Phàm dường như đã kiệt sức, hơn nữa về mặt khí thế cũng đã yếu đi rất nhiều, suy cho cùng thì hắn ta đã dùng toàn bộ kỹ năng, nhưng đã lâu như vậy rồi mà vẫn chưa thắng được nên trong lòng có chút nôn nóng.

Mà các em hâm mộ ở bên ngoài vẫn đang lớn tiếng gào thét cố lên, nếu không phải bọn họ đều mang tiếng là người có tu dưỡng thì sợ là bây giờ đã phải hét đến hết hơi luôn rồi.

Cuối cùng thì Triệu Nhất Phàm cũng không cầm cự được nữa, ánh sáng của thanh kiếm đột nhiên biến mất, bỗng nhiên hắn ta vung kiếm đâm vào mắt La Thuần.

Một vài giám thị lắc đầu nói: “Đáng tiếc thật, vì chút liều lĩnh mà cậu ta đã lộ ra sơ hở rồi, đây chẳng phải là tạo thời cơ cho kẻ địch lợi dụng ư.”

“Cái đó cũng chưa chắc, ngộ nhỡ đối thủ của cậu ta không nhìn được chỗ sơ hở thì sao?” Một nữ giám thị không phục liền nói, đương nhiên là cô ta nghĩ cho Triệu Nhất Phàm cơ bắp rắn chắc kia rồi.

La Thuần thấy Triệu Nhất Phàm đâm một kiếm này ra thì biết rằng mình đã thắng chắc. Anh khẽ mỉm cười, kiếm ở sau lưng được phóng lên trước, đâm vào cổ họng của Triệu Nhất Phàm. Triệu Nhất Phàm kinh ngạc, vội vàng chặn lại, nhưng lúc này đã muộn, La Thuần nhấc chân lên đá hắn ta hộc máu và bay ra ngoài, thắng bại lập tức được phân định.

“Sao lại như thế này chứ!”

Triệu Nhất Phàm tỏ vẻ khó mà tin được, hắn ta không tin là mình lại thua như vậy. Sau khi ngã nhào xuống đất, hồi lâu vẫn chưa phản ứng lại.

Còn tiếng reo hò của mấy cô gái bên ngoài cũng bỗng im bặt, bất kể như thế nào bọn họ cũng không ngờ được là kết cục sẽ như thế này, vô số người ngơ ngác nhìn nhau, có người nghi ngờ hỏi: “Cái tên tiểu tử này rốt cuộc là chui ở đâu ra vậy? Sao lại có thể lợi hại hơn cả Triệu Nhất Phàm được chứ?”

“Ai mà biết được, Triệu Nhất Phàm có thể lọt vào tốp mười tuyển thủ giỏi nhất, việc này không phải rõ ràng là anh ta cũng có thể lọt vào tốp mười sao? Đúng rồi, anh ta tên gì vậy?”

“Nghe nói tên La Thuần!”

Ngày hôm đó cái tên La Thuần truyền khắp cả cái quảng trường. Ngao Chấn oán trách nói: “Sư phụ không để tôi gạch tên, bản thân lại nổi tiếng trước rồi.”

Lộ Tinh gõ lên đầu cậu ta một cái và nói: “Đây là sự phụ không còn cách nào khác, huynh mà đấu lại được cái tên Triệu Nhất Phàm này thì huynh cũng nổi tiếng.”

Trận đấu tiếp theo không nằm ngoài dự tính, La Thuần thành công lọt vào tốp hai nghìn người.

Lọt vào tốp này với anh còn có cả Đồ Long, Nhị lão Âm Dương, ba anh em nhà họ Lôi và bốn người Lý Thanh Lôi và hơn một trăm đệ tử tiên phong mặc giáp vàng, còn như Lưu Kim Đỉnh và Hình Hoài xưa nay không hề tham gia, bọn họ còn phải dẫn dắt hơn hai nghìn quân mặc giáp vàng còn lại nữa.

Buổi tối ngày hôm đó, hơn hai nghìn người cùng ăn tối ở đại điện sơn trang Thiên Dương. Tuyên bố trước mặt mọi người những người được lọt vào tốp này, sẽ trở thành đệ tử của năm đại môn phái.

Trêи mặt rất nhiều người đều tỏ vẻ thích thú, còn La Thuần lại chỉ hướng ánh mắt của mình vào Diệp Băng Dung, cô ngồi trêи chỗ của cấp cao, từ đầu đến cuối luôn là tiêu điểm của mọi người.

Sau khi buổi yến tiệc kết thúc, nhóm người La Thuần được đưa về nghỉ ngơi, chuẩn bị tham gia cuộc cạnh tranh thứ bậc vào ngày hôm sau. Trong hai nghìn người phải chọn ra một trăm người giỏi nhất, đồng thời tiến hành sắp tên, sắp tên càng gần trước, phần thưởng càng hậu hĩnh.

La Thuần đặc biệt dặn dò nhóm người Lý Thanh Lôi thể hiện khiêm tốn, cố gắng không lọt vào tốp một trăm, bản thân anh cũng sẽ áp chế thực lực, cẩn thận hành sự.

Sáng sớm ngày hôm sau cuộc thi đấu được tổ chức ở bên ngoài quảng trường đúng kỳ hạn. Quảng trường ở đây bình quân cứ nửa mét là có một cái cột hình vuông bằng kim loại, có thể tùy ý lên xuống. Cột đá được kéo cao bằng với bậc thềm, hình thành năm võ đài hình vuông, mọi người có thể tùy ý ngồi trêи khán đài quan sát.

Còn như những nhân vật quan trọng của năm đại môn phái khác thì ngồi ở trong phòng, thông qua máy quay, quay được 360 độ toàn bộ phương vị không góc chết để quan sát hiện trường.

Lý Thanh Lôi được bốc trúng ngay trận đầu tiên, đối thủ của anh ta cũng rất nổi tiếng, là tuyển thủ Tân Phổ có thực lực dũng mãnh nhất trong cuộc thi lần này, có hi vọng lọt vào tốp ba, tên là Viên Vĩ. Nghe nói đã là cao thủ của cảnh giới Hóa Thần Thần Luân, là nhân vật thiên tài không hơn không kém. Còn Lý Thanh Lôi vẫn là cảnh giới Luyện Khí đỉnh cao, rõ ràng không phải là đối thủ của hắn ta.

Ngao Chấn sớm đã tìm người chiếm một vị trí có lợi, quây La Thuần ngồi ngay chính giữa, nhìn động tĩnh trêи võ đài không hề chớp mắt.

Bây giờ Lý Thanh Lôi đứng ở giữa, Viên Vĩ ở phía đối diện không ngừng vẫy tay giao lưu với mọi người xung quanh, thi thoảng lại huýt sáo với mấy người đẹp ngồi trêи khán đài, nhưng đầu hắn ta quá nhỏ, bề ngoài cũng xấu xí nên không thu hút được sự chú ý của mấy ai.

Hắn ta chẳng hề để ý, nhìn Lý Thanh Lôi từ một cái và nói: “Ê, tên to con, trông bộ dạng mày đần độn như vậy chắc là đi vệ sinh cũng vất vả lắm hả!”

Mọi người xung quanh cười ầm lên, sắc mặt Lý Thanh Lôi hơi giận dữ, lạnh lùng hừ một tiếng, không đáp lại.

Ngao Chấn ở bên cạnh cười lớn và nói: “Trông bộ dạng mày giống như con khỉ, có phải là đi vệ sinh sẽ vò đầu bứt tai, dùng tay gãi ʍôиɠ không!”

“Ý, ghớm quá!”

Các cô gái xung quanh đều yểu điệu mắng mỏ. Viên Vĩ trêи võ đài có sắc mặt u ám, căm thù nhìn Ngao Chấn một cái, nhớ rõ vóc dáng của cậu ta, lại quay sang nhìn Lý Thanh Lôi, gằn giọng lại và nói: “Mày biết cái tên đó chứ? Nó chết chắc rồi, mày cũng chết chắc, những cuộc thi đấu như chúng ta đây có một luật bất thành văm, cao thủ quá chiêu, thi thoảng sẽ không kiểm soát được nắm đấm, cho dù đánh chết người cũng không sao đâu!”

Trêи mặt hắn ta lộ ra nụ cười nham hiểm. Lý Thanh Lôi cười khà khà và nói: “Thế thì tốt quá rồi, đợi lát nữa khi mà sắp chết thì đừng cầu cứu tao nhé.”

“Câu nói này tao cũng tặng cho mày!”

“Cuộc thi đấu bắt đầu!”

Bỗng nhiên trêи quảng trường vang lên tiếng chuông, trêи năm võ đài cùng lúc vang lên tiếng hoan hô.

“Đến đây nào tên to con ngu ngốc!” Viên Vĩ cười phá lên, đột nhiên biến mất tại chỗ, lại có thể khoan xuống từ đũng quần của Lý Thanh Lôi, năm ngón tay hắn ta như mũi khoan, độc ác mổ vào hông dưới của Lý Thanh Lôi.

Tuy là Lý Thanh Lôi luyện võ công không hề bình thường, nhưng vẫn không thể để lộ ra ở những nơi như thế này được, anh vội vàng tung người nhảy lên, nhưng vừa đúng vào lúc này lại trúng phải quỷ kế của đối phương. Xương cốt của Viên Vĩ như mũi khoan đuổi theo lên, trong tay còn kèm theo một con dao găm, đâm vào giữa lưng Lý Thanh Lôi.

Lý Thanh Lôi muốn thu người lại nhưng đã muộn, chỉ cảm thấy giữa lưng đau nhói, pháo đạn không thể bắn xuyên được cơ thể nhưng lại bị đối phương đâm xuyên qua, may mà cơ bắp anh ta như sắt thép, cứng rắn kẹp chặt lưỡi dao của đối phương.

“Nhận lấy đi!”

Viên Vĩ đột nhiên dùng lực, rút con dao ra và lùi lại phía sau, một tia máu phun ra, vung vẩy ra quảng trường trắng như tuyết, rất lóa mắt.

“Cái tên to con da thô thịt dày, lại không hề hắn gì, ăn thêm một dao của tao nữa này!” Viên Vĩ cười lớn và xông lên, cơ thể co lại thành một khối, dường như có thể nổ ra bất cứ lúc nào.

Sắc mặt Lý Thanh Lôi nặng nề, trong lòng dấy lên cảm giác khủng hoảng, không thể không lùi lại sau hai bước.

La Thuần thầm lo lắng, một khi Lý Thanh Lôi lùi lại thì ắt sẽ thua cuộc, nhưng cũng có thể hiểu được, vì dù sao đối phương cũng là đại cảnh Hóa Thần, mỗi lần ra tay đều sẽ có áp bức tinh thần cực kỳ mạnh.

Bỗng nhiên Lý Thanh Lôi lùi đến sát mép võ đài, cơ thể Viên Vĩ đột nhiên bắn đến, mũi dao ngắm về phía tim của Lý Thanh Lôi đâm vào.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 10 tháng 12 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173
Tiến »

Truyện bạn đang đọc dở dang