Long Vệ Siêu Đẳng

Lượt đọc: 6263 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173
Tiến »
Chương 171
bại lộ

❊ ❊ ❊

Tuyết Thần Cung nằm trêи một ngọn núi tuyết ở phương Tây. Trêи núi đóng tuyết quanh năm, cảnh vật tuyệt đẹp, môn đồ mặc nhiều lớp áo màu trắng.

Sau khi phi thuyền đáp xuống, bốn trăm người họ được dẫn vào trong đại điện tiến hành tuyên thệ, đồng thời cử hành nghi thức nhập môn. Nghi thức kết thúc, bốn trăm người coi như đã thật sự trở thành đệ tử của Tuyết Thần Cung. Về phần tu hành dưới sự chỉ dẫn của vị sư phụ nào thì còn cần phải phân chia.

May thay sư phụ của Diệp Băng Dung – Triệu Văn Tú là một người phụ nữ mạnh mẽ, cứ thế thu nhận La Thuần về dưới trướng mình, những đệ tử khác căn bản không lọt vào mắt.

Chưởng môn cũng không dám làm trái ý vợ, chỉ đành đồng ý.

Diệp Băng Dung là sư tỷ, nên được giao dẫn La Thuần đi nhận quần áo, làm quen với tông môn.

Hai người đi xuyên qua những cung điện trùng điệp, nhận quần áo, sau đó Diệp Băng Dung dẫn La Thuần đến một biệt viện. Biệt viện này rất tinh xảo, do Triệu Văn Tú đặc biệt chuẩn bị cho cô, bình thường chỉ có một mình cô ở.

Hai người vào trong phòng lập tức ôm hôn cuồng nhiệt, ném tất cả quần áo và đồ dùng trêи đất không quan tâm, cũng không biết qua bao lâu mới buông nhau ra. La Thuần ôm chặt cô trong lòng, kϊƈɦ động nói: “Cuối cùng anh cũng tìm thấy em rồi!”

Diệp Băng Dung cũng mừng đến phát khóc, dựa trong lòng anh nói: “Em cứ nghĩ sẽ không còn gặp được anh nữa!”

Hóa ra ngày đó Diệp Băng Dung rời khỏi nhà, chuẩn bị nhảy sông tự sát, nhưng lại luyến tiếc người nhà và La Thuần, trong đầu luôn trăn trở nhớ đến họ, nên lưỡng lự không muốn nhảy xuống. Sau đó, cô đã gặp Triệu Văn Tú tình cờ đi ngang qua, bà bị nỗi đau buồn nặng trĩu tỏa ra trêи người Diệp Băng Dung ảnh hưởng, thấy kinh ngạc, biết mình gặp được kỳ tài trăm năm hiếm có, lập tức tiến lên bắt chuyện. Bà biết Diệp Băng Dung bị nguyền rủa, thế là ra điều kiện nếu cô bằng lòng làm đệ tử của mình thì bà sẽ cứu mạng cô, nhưng từ đó về sau sẽ không được đến Trái Đất nữa.

Diệp Băng Dung vốn nghĩ mình đã là một người chết, có thể sống tiếp đương nhiên là tốt nhất, chí ít còn có cơ hội gặp lại người nhà. Vì vậy cô cũng đồng ý, đi theo bà đến Cổ Cảnh, nhờ cung chủ Tuyết Thần Cung giúp đỡ giải trừ lời nguyền trêи người và ở lại đó tu luyện.

Sự tồn tại của Cổ Cảnh xưa nay không được để lộ ra ngoài, cho nên chuyện Diệp Băng Dung là người Trái Đất chỉ có Triệu Văn Tú và cung chủ biết.

Trước đó vài ngày, cung chủ Tuyết Thần Cung lại ký hiệp nghị với sơn trang Thiên Dương, hai bên đồng ý liên hôn, Diệp Băng Dung sắp bị đưa đến sơn trang Thiên Dương làm vợ thiếu trang chủ. Diệp Băng Dung vốn không bằng lòng, chuẩn bị cố gắng tu hành, đến lúc đó phản bội tông môn, trở về Trái Đất gặp lại La Thuần, không ngờ La Thuần lại tìm tới đây trước, đương nhiên là cô vô cùng mừng rỡ.

Hai người bàn bạc về dự dịnh tiếp theo, La Thuần nói: “Bây giờ thực lực chúng ta không đủ, nếu để bọn họ biết anh muốn đưa em chạy trốn, chắc chắn họ sẽ ra tay truy sát. Cung chủ Tuyết Thần Cung là cao thủ đại cảnh Phản Hư đỉnh cao, chúng ta không trốn được bao xa. Anh thấy trước tiên chúng ta nên ở lại đây chuyên tâm tu luyện, nhờ vào tài nguyên của Tuyết Thần Cung nâng cao thực lực, đợi đến khi có thể áp chế được năm đại môn phái rồi chúng ta muốn làm gì thì làm.”

Diệp Băng Dung mỉm cười: “Tất cả đều nghe theo anh. Chỉ cần ở bên anh, cho dù có ở lại Tuyết Thần Cung mãi mãi, em cũng bằng lòng.”

La Thuần ôm lấy cô, nói: “Tiếc là bọn họ muốn gả em đến sơn trang Thiên Dương, bất kể thế nào anh cũng sẽ không để bọn họ thực hiện được.”

Bên ngoài đột nhiên truyền đến tiếng bước chân, hai người vội vàng tách nhau ra. Một nữ đệ tử đứng ngoài cửa nói: “Diệp sư tỷ, sư phụ cho gọi tỷ và sư đệ La Thuần đến Tuyết Thần Điện.”

“Chúng tôi sẽ đi ngay!”

Hai người lập tức thu dọn đồ đạc, La Thuần thay trang phục của đệ tử Tuyết Thần Cung, theo đến Tuyết Thần Điện.

Tuyết thần điện là đại điện nghị sự của Tuyết Thần Cung, hai người tiến vào thì phát hiện cung chủ và các vị trưởng lão đều có mặt, trêи dưới đại sảnh toàn là người. Ngoài những người đó ra còn có Nhị lão Âm Dương, Đồ Long, ba người Lý Thanh Lôi và ba anh em nhà họ Lôi.

La Thuần thấy bầu không khí có vẻ bất thường, bèn nháy mắt ra hiệu cho mấy người họ, tỏ ý tùy thời ra tay.

Cung chủ ngồi ở vị trí đầu tiên hừ lạnh một tiếng, vỗ mạnh lên tay vịn, bên ngoài lập tức xuất hiện vô số đệ tử áo trắng bao vây toàn bộ Tuyết Thần Điện.

Ngao Chấn thấy tình thế không ổn, lập tức lén ấn nút truyền tin trêи cổ tay. Đó là máy tín hiệu mà cậu ta đã chuẩn bị trước để phòng tình huống đột ngột phát sinh, chỉ cần đám người Lưu Kim Đỉnh nhận được tín hiệu là sẽ lập tức phái người đến Tuyết Thần Cung.

“Các người thật to gan!” Triệu Văn Tú chỉ vào nhóm La Thuần, nói: “Dám tạo thân phận giả mạo là người Cổ Cảnh, nói mau, các ngươi lén lút trà trộn vào Tuyết Thần Cung ta là có mục đích gì?”

La Thuần thấy chuyện đã bại lộ cũng không giấu giếm nữa, quàng tay qua eo Diệp Băng Dung, nói: “Đương nhiên là để tìm vợ tôi.”

Triệu Văn Tú sa sầm mặt, nhìn chằm chằm vào Diệp Băng Dung: “Hay lắm, ta có lòng tốt cứu mạng cô, cho cô tài nguyên tu luyện, để cô trở thành đệ tử có địa vị tôn kính ở Tuyết Thần Cung, vậy mà cô lại cấu kết người ngoài phản bội ta?”

Diệp Băng Dung cắn nhẹ môi, nói: “Con không phản bội tông môn, càng không cấu kết với chồng con làm ra chuyện gây tổn hại cho Tuyết Thần Cung, đương nhiên cũng không thể nói là cấu kết phản bội. Anh ấy chỉ muốn đến đây thăm con mà thôi, lẽ nào chồng đến thăm vợ là sai sao? Huống hồ, bây giờ anh ấy đã là đệ tử của Tuyết Thần Cung, càng không thể nói đến cấu kết phản bội.”

Triệu Văn Tú phẫn nộ nói: “Cô không biết quy tắc của Cổ Cảnh chúng ta sao? Sự tồn tại của Cổ Cảnh không được để cho người ngoài biết, cô không biết sao?”

Diệp Băng Dung bình tĩnh đáp: “Chúng con không nói ra ngoài là được.”

“Hừ, nói nghe thật nhẹ nhàng.” Triệu Văn Tú cười lạnh, nói: “Cổ Cảnh chúng ta chưa bao giờ bị người ngoài xâm nhập, chồng cô đã làm trái quy tắc, chắc chắn phải chết. Hãy quên hắn ta đi, ngoan ngoãn làm đệ tử của Tuyết Thần Cung, liên hôn với sơn trang Thiên Dương, còn không hơn là các ngươi phải lang bạt đầu đường xó chợ?”

Diệp Băng Dung đến bên cạnh La Thuần, nói: “Vợ chồng chúng con sống chết có nhau.”

Ngao Chấn kinh ngạc: “Nghe ngữ khí của bà hình như là không xem trọng người ngoại giới chúng tôi. Người Cổ Cảnh các người tự cho mình cao hơn người khác một bậc, nhưng lại sợ cường giả ngoại vực đến quấy nhiễu cuộc sống của các người, thế nên mới lấy bọn tôi ra để che đậy. Bọn tôi cùng lắm chỉ là con tốt thí, ở trong mắt các người chẳng qua cũng chỉ như con kiến mà thôi, có đúng không?”

Triệu Văn Tú cười nhạo: “Ngươi biết thì tốt, ngoan ngoãn đưa tay chịu trói, tránh phải chịu nỗi đau thể xác.”

“Hi sinh bách tính vô tội để giữ an toàn cho bản thân, người Cổ Cảnh cũng chỉ là một đám hèn nhát mà thôi.” Ngao Chấn lắc đầu, đầy vẻ tiếc nuối.

Những người trong sảnh đều mang vẻ tức tối, Triệu Văn Tú cười lạnh, nói: “Không cần giở mấy trò này, hôm nay các người chắc chắn phải chết, ra tay!”

Tất cả những người bên ngoài sảnh tràn vào, La Thuần phất tay phóng chín thanh phi đao ra, đâm thủng cổ họng của những đệ tử xông lên trước nhất. Mặc dù thực lực của Tuyết Thần Cung mạnh mẽ, nhưng cao thủ hàng đầu cũng chỉ được mấy người, anh kéo tay Diệp Băng Dung, xông ra ngoài cửa với sự che chở của ba anh em nhà họ Lôi.

“Muốn chạy?”

Cung chủ Tuyết Thần Cung đích thân ra tay, hai tay chưởng từ phía sau tới. La Thuần lập tức phát giác được một luồng chân khí như dời non lấp biển ập xuống đầu, không thể không quay người ứng phó.

Diệp Băng Dung đột nhiên đẩy anh ra, hét lớn: “Mau chạy đi!”

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 10 tháng 12 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173
Tiến »

Truyện bạn đang đọc dở dang