Trong ngày tháng tro bụi mù mịt, ngâm mình ở suối nước nóng là chuyện khoan khoái nhất, Thiết Tâm Nguyên đang làm thế.
Khí gió lớn nổi lên, Thiết Tâm Nguyên xông pha gió bão tuần thị Thanh Hương thành và Cáp Mật thành, thấy quốc gia của mình vẫn bình an như xưa, chẳng có gì đáng ngại, thế là y chủi thẳng vào Ôn Tuyền quán, đến một ngón tay cũng không muốn nhúc nhích.
Nói tới bản lĩnh hầu hạ người thì có ai hơn được người Y Tái Đặc, nên khi bị bốn thiếu nữ Y Tái Đặc vớt ra khỏi ao nước nóng thì Thiết Tâm Nguyên đã ở trạng thái nửa hôn mê, y chỉ muốn cảm giác khoan khoái này duy trì mãi mãi.
Điều này khiến Thiết Tâm Nguyên nhớ tới câu truyền cười ở thế giới cũ, nếu như tìm hai mươi tử tù trẻ, nói với họ, nếu như có thể vào được Cúp bóng đá thế giới thì sẽ thoát chết, như thế đội Trung Quốc lọt qua vòng loại là cái chắc.
Người Y Tài Đặc cũng thế, bọn họ phát hiện ra, nếu nắm được kỹ nghệ hầu hạ người khác sẽ không bị coi như thức ăn.
Dưới sự uy hiếp khủng bố đó, trình độ tăng mạnh cũng phải thôi.
Ngâm suối nước nóng, lại hưởng thụ toàn bộ kỹ thuật mát xa của bốn thiếu nữ, Thiết Tâm Nguyên thấy mình đói tới mức ăn được cả con trâu.
Khi ăn cơm thì Cạc Cạc và Úy Trì Văn tới.
“ Đại vương, A Đại tướng quân bẩm báo, Mục Tân tới rồi.”
Cạc Cạc thấy Thiết Tâm Nguyên chỉ gục gặc cái đầu, vẫn mải mê đối phó với miếng thịt trâu lớn, sốt ruột nói:” Đại vương, Mục Tân tới rồi.”
Thiết Tâm Nguyên lau miệng rồi mới nói:” Đại quân đều đã vào vị trí rồi, chuyện gì cần làm đều đã làm, cứ lặng lẽ đợi xem tình hình chiến đấu là được.”
Cạc Cạc liên tục chà tay:” Đại vương ...”
Thiên Tâm Nguyên cầm cái dĩa xiên miếng thịt đút vào mồm Cạc Cạc, nói ra rất buồn cười, khi Thiết Tâm Nguyên đến Tây Vực ra sức dạy mọi người dùng đũa, giờ ai ai cũng dùng đũa rồi thì y lại học dùng dao dĩa của phương tây:” Phải đợi ta xuất chiến thì Cáp Mật nguy rồi.”
Úy Trì Văn sớm ngồi xuống ăn thịt ngon lành:” Đã bảo ngươi rồi, khi đánh trận đại vương ở lại Thanh Hương thành còn quan trọng hơn lên tiền tuyến chém giết. Bất kể là vị tướng quân nào bại trận thì đại vương vẫn còn đó, chúng ta còn cơ hội xoay chuyển cục diện.”
“ Chứ một khi đại vương chẳng may chiến bại thì mọi chuyện xong cả rồi.”
Cạc Cạc xưa nay đều coi lời của Úy Trì Văn là đánh rắm, nên nhìn Thiết Tâm Nguyên đợi xác nhận.
Thiết Tâm Nguyên làm một ngụm rượu nho lớn:” Đúng thế, các vị tướng quân phải suy tính làm sao đánh bại kẻ địch, còn ta phải tính họ chiến bại phải làm sao.”
“ Cạc Cạc, giờ chưa tới lượt ngươi ra trận, một khi quân đội của Mục Tân tới dưới chân Thanh Hương thành, dù ngươi không muốn tử chiến cũng không được.”
“ Không thể nào, đám Vương Trụ, Lãnh Bình có thể gặp nguy hiểm, Mạnh tướng quân có thuốc nổ, mãnh hỏa, lại có thành trì cao lớn, sao thua được.” Cạc Cạc nói dứt khoát:
“ Đại vương biết điều đó, vấn đề là chúng ta phải chuẩn bị cho tình huống xấu nhất.” Lần này tới lượt Úy Trì Văn đút miếng thịt to vào mồm Cạc Cạc, kéo hắn xuống:” Đại vương, còn tin nữa, Lãnh Bình tìm thấy một tòa thần miếu của người Tô Mễ Gia Nhĩ. Đó là thần miếu bị bỏ hoang giữa sa mạc, nhưng lạ cái là bên trong có dấu vết cư trú thời gian dài, lại có rất nhiều thi thể người Đại Thực, người trong đó đã bỏ đi một thời gian, không rõ có liên quan gì tới Bác Đồ Khắc không?”
“ Bọn họ đang tiếp tục truy lùng, nhưng dấu vết ở sa mạc bị gió cát xóa đi rất nhanh nên không dám chắc. Nếu đoán ra ai hứng thú với Bác Khắc Đồ thì chúng ta có thể ra tay cướp lại.”
“ Không cần phiền phức như thế.” Thiết Tâm Nguyên mỉm cười:” Dù sao Bác Khắc Đồ rơi vào tay ai cũng tốt hơn ở trong tay Mục Tân, nếu như Bác Khắc Đồ còn sống, Mục Tân sẽ sẽ gặp rắc rối to.”
“ Hay là chúng ta phái người tới doanh Mục Tân phát tán tin đồn.” Úy Trì Văn rất hưng phấn, Mục Tân từng gài Mã Hi Mỗ tới Thanh Hương thành thì hắn cũng có thể gài thương cổ khác:
“ Hai quân đối trận rồi thì dùng bất kỳ thủ đoạn gì cũng không quá, thử cũng được, xem thành quả của ngươi ra sao, dù sao tốn bao nhiêu tiền lương nuôi đám người đó.” Thiết Tâm Nguyên nhìn dáng vẻ kích động của Úy Trì Văn thì lắc đầu, thằng bé này mới chỉ được cái chững chạc bề ngoài thôi, còn kém lắm, đại vương ta lại phải vất vả thời gian nữa:
“ Ngoài ra đợi Lão Hứa về thì đem hết chuyện đang làm cho hắn, giao cho ngươi làm mấy việc này chỉ để rèn luyện tâm trí, đừng đẻ lún quá sâu, ta kỳ vọng rất cao vào ngươi.”
Úy Trì Văn xấu hổ vâng một tiếng, hắn cũng biết vừa rồi mình biểu hiện không tốt.
Cường độ của bảo đen nhỏ đi nhưng thời gian thì lại càng lâu hơn, nó cần phát tán toàn bộ năng lượng sở hữu rồi mới dừng.
Trước kia tối đa là một tuần, không quá mười ngày là bão đen sẽ tan, lần này hoành hành ở Cáp Mật suốt một tháng mới chịu thôi làm cái Tết năm nay của Thanh Hương thành bớt náo nhiệt hơn hẳn. Dù sao mẹ và lão bà, hài tử không có nhà, một mình ăn Tết vô vị, có nhiều người xui xẻo cùng mình, Thiết Tâm Nguyên rất thỏa mãn.
Khi bầu trời xanh lam đã lâu không gặp lần nữa xuất hiện trước mắt mọi người, tro bụi đã tới mức nhìn rõ được từ từ rơi xuống, người Cáp Mật đổ cả ra ngoài.
Chỉ là khắp nơi đều là bụi đất, nóc nhà, xà nhà, cửa sổ, cả bếp cũng có lớp bụi mịn.
Cả thế giới biến thành màu xám xịt.
Thiết Tâm Nguyên vốn muốn ra đường phố đi một vòng, chiến sự càng khẩn trương, thân là chủ nhân quốc gia càng phải thả lỏng, thường xuyên tới dân gian, để bách tính nhìn thấy ngươi, bọn họ sẽ yên tâm hơn, kết quả vừa ra ngoài cửa đã quay về.
Toàn bộ Thanh Hương thành còn mù mịt hơn cả lúc bão đen hoành hành, tất cả mọi người đều đang dọn bụi đất, từ nóc nhà tới mặt đất, một chút cũng không chịu bỏ qua.
Gì thế này? Người Cáp Mật thích sạch sẽ như thế từ bao giờ?
Cho người đi hỏi mới biết là mệnh lệnh của tướng quốc phủ, muốn thu thập quân nhu.