Sao thưa trăng tàn.
Côn Lôn sơn cao lớn che khuất nửa bầu trời.
Tuy đã là tháng tám, hàn khí dưới Côn Lôn sơn vẫn rất đậm, Tây Vực khô ráo, rất ít có sương mù, nhưng Côn Lôn sơn thì không như thế. Nơi này cây cối um tùm, từ cây lá rộng cho tới cây lá kim, cây bụi phân bố tầng tầng rõ ràng.
Khắp nơi là hồ nước lớn nhỏ, nếu như chỉ luận số lượng, cho dù Giang Nam Đại Tống sông ngòi ngang dọc cũng chẳng nhiều bằng Tây Vực.
Sương trên mặt hồ bị gió núi thổi đi, làm ướt khải giáp của A Đại, A Đại đang ngủ nhưng A Nhị còn thức, ưu thế hai cái đầu thể hiện tới tận cùng.
Đống lửa bên cạnh vẫn cháy rất vượng, ngọn lửa đỏ cam trong bóng tối trước bình minh càng sáng hơn.
Dưới rừng cây lá rộng sau lưng A Đại là quân tốt bọc kín trong túi ngủ, xa một chút là chiến mã bất an chạy trên mặt đất, trong rừng thi thoảng có tiếng dã thú truyền ra gây áp lực lớn với chúng.
Có tiếng bước chân truyền tới, A Đại lập tức cầm lấy trảm mã đao nhưng không đứng lên, A Nhị đã nói với hắn đó là Thiết Tam Bách.
Bên đống lửa có cắm mấy con cá nướng vẫn còn đang bốc hơi nghi ngút, Thiết Tam Bách toàn thân phủ sương giá vừa tới bên đống lửa là suýt xoa cầm lấy một con, cho vào mồm ăn tới không thèm nhả cả xương, còn lấy thêm con nữa.
A Đại đưa vò rượu tới, Thiết Tam Bách tu một ngụm nuốt trợn nuốt trạo miếng cá, nói:” Đại tướng quân, Mục Tân bỏ Vu Điền rồi, chỉ ban thần dụ bảo tổng đốc Vu Điền Ngọc Tổ Phổ dẫn quân truy sát chúng ta, mỗi một cái đầu một kim tệ.”
A Nhị nhíu mày, mục đích bọn họ là quấy nhiễu kéo chân Mục Tân, ông ta chạy rồi thì còn ý nghĩa gì nữa? Bọn họ lại không định chiếm Vu Điền.
Quốc sách của Cáp Mật là phát triển vùng tinh hoa, bốn phía là nước ràng buộc, Vu Điền sớm muộn gì cũng nằm trong đó, nhưng Cáp Mật chưa chuẩn bị xong.
“ Vì sao Úy Trì Lôi lại tàn sát Tháp Ốc thành, ta không nhớ có ra lệnh đó?”
Thiết Tam Bách đưa tay hơ lửa:” Tháp Ốc thành trước kia là đất phong của ông ta, bốn mươi năm trước khi thành bị phá, người truy sát tộc nhân ông ta hung dữ nhất chính là bộ tộc trong Tháp Ốc thành.”
“ Úy Trì Lôi đang thu dọn chiến trường, chẳng hiểu vì sao ông ta và một số lão binh Vu Điền lại nổi điên, bọn họ giết cả nhà thành chủ, kết quả đồ sát một khi bắt đầu là không cách nào dừng, cuốn cả quân đội của chúng ta vào.”
A Nhị cực kỳ không hài lòng:” Có lẽ ông ta nhìn thấy kẻ thù năm xưa, nhưng không biết đã làm trái quân lệnh sao? Không biết hành vi của mình bất lại cho tính toán của đại vương sao?”
Thiết Tam Bách là kẻ to gan, nhưng đối diện với người hai đầu to lớn cũng có chút sợ hãi, nhất là người đó đang nổi giận:” Chẳng lẽ đại tướng quân định chém đầu Úy Trì Lôi để giữ nghiêm quân kỷ?”
“ Ta rất muốn làm như thế!” A Nhị đấm đất tức giận:” Chính vì ông ta đồ sát linh tinh khiến Mục Tân cảnh giác, phát hiện ra chúng ta hiện giờ không thể hạ Vu Điền, nên mới bỏ đi, khiến toàn bộ hành động quân sự lần này thất bại, tội của Úy Trì Lôi không thể tha. Khi nào ông ta tới hội hợp với chúng ta?”
Thiết Tam Bách nhìn chân trời đã sáng lên:” Giờ ngọ ngày mai, ông ta bị Ngọc Tổ Phổ bám lấy, ít nhất phải đánh một trận mới thoát.”
“ Ông ta về thì lập tức thu lấy binh quyền, còn về phần xử trí ra sao thì giao cho đại vương phiền não, nếu ta tự ý giết đại tướng sẽ khiến đại vương khó xử.”
Thiết Tam Bách nghe A Nhị nói mới hiểu hành động của Úy Trì Lôi phiền hà thế nào. Úy Trì Lôi tuổi cao, trải qua nỗi đau mất nước, vài chuyện không bỏ qua được là chuyện thường, nếu Úy Trì Chước Chước, Úy Trì Văn tới đây sẽ không xảy ra loại chuyện này.
Sát cánh bên nhau trải qua gian khó, không muốn nhìn ông ta phạm sai lầm không thể cứu vãn, cho vào xe tù đưa về Cáp Mật là chuyện duy nhất có thể giúp ông ta rồi.
A Nhị trầm ngâm rất lâu, cuối cùng thở dài:” Chúng ta giúp Lão Lôi lần cuối vậy, ông ta muốn báo thù thì nên làm cho triệt để, không che dấu thực lực nữa, nhân cơ hội này diệt luôn Ngọc Tổ Phổ vậy.”
Trời sáng hẳn, quân tốt lục tục thức dậy, rất nhanh bên trong Đông Sơn Ảo đã đầy đống lửa, hôm qua ngủ trong sương mù một đêm, tuy có túi ngủ giữ ấm, nhưng mặt thì lạnh cóng.
Người nào người nấy chà mặt hơ lửa, đợi hỏa đầu quân mang bữa sáng tới, một số không chịu nổi đói lấy thịt khô ra, hơ qua trên lửa, gặm vài miếng nhỏ rồi cất đi, còn phải để dành.
Ăn sáng xong đại quân chỉnh đốn lên đường, hướng về phía đông.
Úy Trì Lôi chỉ có hai nghìn kỵ binh, từ khi rời Tháp Ốc thành liền bị quân của Ngọc Tổ Phổ bám sát, dọc đường đã giao phong tới bốn lần.
Nếu như không thoát được truy binh, hai nghìn người bọn họ sẽ bị hơn ba vạn quân của Ngọc Tổ Phô cho ôm hận ở Vu Điền.
Úy Trì Lôi biết sở dĩ rơi vào cảnh này là vì lỗi của mình, nếu không vì đồ thành thì bọn họ đã rời đi sớm một ngày, không ai có thể đuổi kịp.
Có điều ông ta không hối hận, nếu thời gian đảo ngược, ông ta vẫn làm thế.
Vu Điền và Khách Lạt Hãn đánh nhau hơn trăm năm, đối phương là kẻ thù, dù chiến bại cũng có chuẩn bị tâm lý, dù hành vi kẻ địch có quá đáng tới đâu vẫn hiểu được.
Nhưng Úy Trì Lôi không chịu được sự phản bội của gia nô.
Tới nay ông ta còn nhớ, khi Tháp Ốc thành bị phá, đám gia nô điên cuồng đó đối đãi với chủ nhân ngày nào ra sao, mẹ ông ta bị chúng dùng đá ném chết, cha ông ta bị chúng ném vào đống lửa.
Cha mẹ chết thảm, vậy mà tên quản sự phản bội kia năm nay tám chục tuổi đầu vẫn tráng kiện khỏe mạnh như xưa.
Khi nhìn thấy tên gia nô đó, mọi lý trí của Úy Trì Lôi biến mất, ông ta thậm chí không nhớ mình giơ trường đao lên thế nào, khi tỉnh lại thì Tháp Ốc thành đã chìm trong biển lửa, biết làm thế không ổn, Úy Trì Lôi thống khoái vô cùng.
Thám báo không ngừng bẩm báo vị trí của kẻ địch, sau lưng bọn họ chính là Thả Mạt hà, nước sông mùa thu chảy cuồn cuộn, lùi lại chỉ có đường chết.
Quân lệnh của A Đại yêu cầu Úy Trì Lôi đặt mình vào chỗ tuyệt địa này, chỉ có như thế mới thu hút được toàn quân của Ngọc Tổ Phổ.
Kỵ binh ít khi xây dựng trận địa, bọn họ thích giết địch trong quá trình vận động, xây dựng trận địa là thói quen của bộ binh.
Trải qua thời gian chuẩn bị không dài, trước mặt Úy Trì Lôi xuất hiện ba đường hào, dùng cản trở tốc độ kỵ binh, cho cung nỏ thủ thêm thời gian giết địch.
Dưới đáy hào đặt hũ dầu hỏa, chỉ cần ném một quả đạn thuốc nổ xuống, sẽ tạo thành bức tường lửa không ai vượt qua được.
Thời gian thám báo tới báo ngày càng ngắn, trên người cũng bắt đầu xuất hiện vết máu, khoảng cách hai quân đã nhỏ tới mức thám báo không cách nào tránh thám báo đối phương.