Nữ nhân này thực sự quá biết chơi đùa nam nhân mà, miệng nói ra vẻ thản nhiên lắm, nhưng từng câu chữ lại khiến Thiết Tâm Nguyên nghe như bị xát muối vào tim.
Thiết Tâm Nguyên không dám lơi lỏng, y biết Trạch Mã có mục đích.
Chỉ cần tưởng tượng sau khi hai người ân ái, Trạch Mã ôm tay mình thỏ thẻ muốn cái nọ cái kia, Thiết Tâm Nguyên biết mình căn bản không thể từ chối nàng.
Loại chuyện ăn xong chùi mép bỏ đi thì y không làm được, Trạch Mã nắm chắc điểm đó mới dám khiêu khích y như vậy.
“ Trạch Mã, gia tộc của cô có thể chưởng quản thành Đại Tuyết Sơn, nhưng không thể khống chế toàn bộ Đại Tuyết Sơn, giờ nơi đó khác trước rồi, nắm trong tay hơn trăm vạn mẫu ruộng tốt, khống chế sáu thành lương thực của Cáp Mật.”
“ Dù ta trao nó cho cô, những người khác cũng dứt khoát không chịu để cô nắm mạch mệnh của Cáp Mật, cô muốn đất phong có thể chọn nơi khác, Đại Tuyết Sơn không thể.”
Trạch Mã cúi đầu, hai bờ vai rung rung, giọng đầy ủy khuất:” Đại vương cho rằng người ta làm thế chỉ vì Đại Tuyết Sơn sao?”
Còn không phải sao? Lại nói như mình ủy khuất lắm vậy, sống hai đời rồi Thiết Tâm Nguyên thấy vẫn không thể hiểu hết sinh vật cổ quái tên nữ nhân này.
“ Được được, ta sai, ta hiểu lầm chân tình của cô.” Thiết Tâm Nguyên ôm vai Trạch Mã nhỏ giọng vỗ về:” Cô ở đây nghỉ ngơi, Cáp Mật chúng ta đang có cả đống chuyện cần giải quyết, ta phải đi thôi, nếu ở lại đây tận hưởng ôn nhu thì có lỗi với đám Hoắc Hiền đang vất vả ngoài kia.”
Nói xong không để Trạch Mã có cơ hội phản ứng vội vàng chạy mất.
Chạy liền một hơi ra tới cổng thở phào, Lưu Phân nói đúng, có những người bắt nạt được, người thì không, y dám trêu chọc Úy Trì Chước Chước, nhưng không dám có chút ngả ngớn nào với Trạch Mã, nếu không trời mới biết chuyện gì xảy ra.
Lắc đầu một cái, xua đi hình ảnh xinh đẹp của Trạch Mã, tiếp tục theo đuổi suy nghĩ của mình.
Đám người Hoắc Hiền quả thực đều là nhân tài, tới Cáp Mật chưa lâu đã nhìn thấy mâu thuẫn trọng điểm, đó là người Hán, người Tống, người Thanh Hương cốc, những người nắm hộ tịch vàng sẽ trở thành tầng lớp giàu có của Cáp Mật.
Tài sản tích lũy của họ từ đâu ra? Chắc chắn là từ những con quỷ nghèo.
Thông thường người giàu sẽ càng giàu, nhất với người Hán, người Tống có thói quen tích góp, tương lai huy hoàng của bọn họ sẽ là chắc chắn.
Như thế người Hồi Hột tuyệt đại đa số nghèo khó và người Hán, Tống tuyệt đại đa số giàu có sẽ thành hai nhóm đối lập, mâu thuẫn dâng cao, cách mạng sẽ tới.
Đó là cái nhìn của Thiết Tâm Nguyên.
Còn đám Hoắc Hiền nói, trải qua thất vọng cùng cực, người Hồi Hột sẽ dựng cờ nổi loạn.
Mâu thuẫn xã hội phải xử lý khi chưa trở nên gay gắt.
Cuộc chiến này là thời cơ, khai đao với người Hán, Tống và Thanh Hương cốc, nâng cao địa vị, nhưng lại giảm đi năng lực chiếm đoạt tài phú xã hội của họ.
Đây có vẻ là cách khả thi.
Chỉ tiếc rằng những người đang được lợi kia không chịu nghe khuyên nhủ, dù người quốc tướng phủ nói rất có lý, làm việc hợp tình, bọn họ cao ngạo cho rằng, quốc gia này chỉ đại vương mới có quyền.
Bởi thế bọn họ chọn ra một lão nhân, mười hai trung niên tới phủ thành chủ nghe xem đại vương nói sao.
Bọn họ tới khi Thiết Tâm Nguyên đang ăn tối, y liền bảo hộ vệ cho họ vào, đồng thời không cần hộ vệ ở bên, nếu ngay cả với người mình còn đề phòng, khó tránh khỏi khiến họ lòng nguội lạnh.
Ông già Lưu Yến không thấy có gì không đúng, ông ta thường ra vào vườn rau của thái hậu, giúp thái hậu chăm sóc rau củ, chưa bao giờ có hộ vệ ở bên, thi thoảng còn lấy một ít rau xanh hiếm có trong mùa đông, thái hậu cũng không trách.
Vì thế ông ta cho rằng mình và vương tộc thân mật, không cần giữ nhiều quy củ.
Lưu Yến quen đường thuộc lối dẫn đám đông ít khi được gặp đại vương tới nhà ăn.
“ Ai chưa ăn thì tới kia lấy cơm, ăn rồi thì cùng ta uống bát canh.” Thiết Tâm Nguyên ngồi một mình sau bàn, múc từng thìa canh một húp, đầu chẳng ngẩng lên.
Có thể ăn uống ở chỗ đại vương?
Đám người kia mới nghe thế đã kích động rồi, tuy các tộc lão nói đại vương rất thân thiện, nhưng chưa ai được thấy.
Lưu Yến cao ngạo nhìn đám người run run rẩy rẩy, thấy họ làm mất mặt mình, hắng giọng một tiếng, bảo tiểu thị nữ rất xinh đẹp múc cho minh bát canh, ngồi dưới Thiết Tâm Nguyên, bình thản uống.
Thế là trong phòng vang lên những tiếc húp canh sùm sụp, có người rõ ràng húp hết canh rồi vẫn úp bát lên mặt, không khí quỷ dị khiến tiểu thị nữ mắt đảo tròn, muốn cười mà không dám.
Thiết Tâm Nguyên uống canh xong đặt bát xuống, lau miệng nhìn Lưu Yến:” Nói với tiểu tôn tử của ông, nếu còn dám bắt nạt ngan trông nhà của nhà ta, lần sau ta sẽ dùng thừng buộc nó lại nuôi thay ngan.”
Lưu Yến vội đặt bát xuống, mắt cười tới híp lại:” Thằng nhãi Tiểu Xuyên đó thật không ra làm sao nữa, để tiểu lão nhi về nhà đánh nó.”
“ Đánh nó làm cái gì, phải đưa tới học đường quản giáo, đám lão già các ngươi, chữ bẻ đôi không biết, chẳng được việc gì, bây giờ quốc sự gian nan, chuyện gì cũng cần nhân thủ. Mấy ngày trước muốn chọn vài người đáng tin trong số các ngươi, người thì có không ít, nhưng toàn là kẻ ngu ngốc.”
Bị đại vương mắng cho vuốt mặt không kịp, đám trung niên im thít không dám nói gì, chỉ Lưu Yến người hơi ngả về phía trước nói nhỏ:” Đại vương cũng biết, năm xưa tiểu lão nhi theo thái hậu tới Cáp Mật là kẻ chân bùn, nhờ phúc thái hậu và đại vương nên đám nhi tôn mới được đọc sách, xin đại vương cho thêm ít ngày tháng, đợi chúng học xong rồi, đại vương muốn dùng thế nào thì dùng.”
“ Thời gian không đợi người, chớp mắt đã ba năm.” Thiết Tâm Nguyên thở dài:” Thôi không nói chuyện này nữa, Lưu lão đầu, đại xa điếm nhà ông giờ làm ăn thế nào?”
Lưu Yến cười toét cả miệng:” Tốt ạ, đã giao cho Lão Đại quản lý, nhà có hơn một trăm lừa ngựa, thuê hai ba chục Thát tử đánh xe, qua lại Đại Tuyết Sơn vận chuyển hàng hóa, kiếm không ít.”
“ Sau này chạy tuyến Lâu Lan đi, chỉ biết kiếm tiền, khi địch đánh tới thì tiền làm cái gì?”
Lưu Yến vỗ ngực đảm bảo:” Tiểu lão nhi chỉ đợi câu này của đại vương, hôm nay người của phủ tướng quốc tới thương lượng việc chuyển quân nhu, tiểu lão nhi không biết đó là chủ ý của đại vương, giờ biết rồi sẽ triệu tập toàn bộ xe cộ về, vận chuyển quân nhu cho đại quân.”
Thiết Tâm Nguyên nhíu mày:” Nghe lời quốc tướng phủ một chút, đừng chuyện gì cũng đẩy lên người ta, có biết tướng quốc hôm nay chạy tới trách ta, bảo ta chiều các ngươi quá mức rồi, đến tướng quốc cũng không sai khiến được nữa.”
Lưu Yến vội vàng chắp tay:” Đại vương, không phải bọn tiểu nhân không nghe, mà chủ yếu không quen vị tướng quốc này, Âu Dương tướng quốc là trung thần, một lòng vì đại vương. Nhưng vì Hoắc tướng quốc này lạ lắm, ông ta ăn trong rào ngoài, đưa ra cái ( cố dong điều lệ), điều nào cũng nhắm vào vương tộc chúng ta.”