Có tích lũy thì mới có bộc phát, Hoắc Hiền sau này có thể trở thành văn tông dũng là do kiến thức sâu dày tích lũy nhiều năm.
Còn Thiết Tâm Nguyên vì phát triển quá nhanh, nên bây giờ phải quay lại củng cố cơ sở.
Tích lũy nhân tài không bằng Đại Tống, chiều sâu quốc thổ không bằng Liêu, chiến sĩ dũng mãnh không bằng Tây Hạ, tín ngưỡng kiên định không như Đại Thực.
Cáp Mật bị kẹp tại giữa những quốc gia như thế đấy.
Thời gian lúc nào cũng không đủ dùng.
Sự kiện trong lễ đầy tháng của nhi tử bị mùa xuân bận rộn đẩy lùi ra sau, mùa xuân thì chuyện gì là quan trọng nhất? Chính là nông vụ, Thiết Tâm Nguyên đứng trong ruộng lúa mạch, lòng cứ có hào khí không nói lên lời.
Ruộng lúa mạch này chính là quốc lực của Cáp Mật, chỗ dựa của Cáp Mật.
Y cho rằng chỉ cần là thứ cho vào miệng ăn được đều là quốc lực.
Con người khi no bụng rồi mới có tâm tư đi phát triển những thứ linh tinh khác, nếu như mỗi người dân Cáp Mật mỗi ngày có thịt để ăn, Thiết Tâm Nguyên chẳng cần làm cái mẹ gì, ngày ngày ăn chơi hưởng lạc, quốc lực vẫn hừng hực như mặt trời lên.
Ở cái thời đại này, tất cả phiền toái đều tới từ cái bụng, bụng no quyết định tư duy của con người. Hãy nhìn tất cả những nơi mà người Đại Tống gọi là man di, bọn họ có một đặc điểm chung, không đủ ăn.
Cướp bóc tới từ cơn sợ hãi với đói khát, người đói tới sợ rồi chỉ hận không thể đem toàn bộ lương thực trong thiên hạ chất đầy trước mặt, tuy mỗi ngày chỉ ăn một ít, nhưng thỏa mãn thị giác, yên cái lòng.
Điều này biểu hiện rất rõ ở Tây Vực.
Chiến tranh do đói kém gây ra ngày nào cũng có. Hôm nay, nước Đại Uyển đã diệt vong bao năm đột nhiên thành lập, mai Đại Uyển bị Mục Tân diệt, ngày kia nước Khang Cư tuyên bố độc lập, còn hiệu triệu mọi người phản kháng sự bạo ngược của Mục Tân.
Thiết Tâm Nguyên không biết chuyện này có liên quan gì tới đám người Tát Già, A Y Toa và A Đan không, dù sao bước tiến của Mục Tân đã ghìm lại ở Thông Lĩnh.
Đọc xong những tin tức này Thiết Tâm Nguyên thở dài, Mục Tân sắp tới rồi.
Tiếng phản đối càng lớn, chứng tỏ Mục Tân vơ vét của dân rất khủng khiếp, ông ta chẳng phải người tham lam vật chất, vậy chỉ có một khả năng, đó là chuẩn bị quân lương.
Thời đại này tin tức luôn chậm trễ, nói không chừng các quốc gia kể trên đều sụp đổ rồi, không bao lâu nữa sẽ là Cáp Mật.
Tương tự, Triệu Trinh biết tin ngoại tôn mình ra đời thì cũng là gần ba tháng sau, nghe nói long nhan hớn hở suốt ba ngày, nhất là biết mông ngoại tôn có cái bớt hình hổ ngồi thì càng cử hành tửu yến long trọng ở hoàng cung, Thục phi kích động làm vỡ cả chén lưu ly.
Tội này nếu như ở thiên đình sẽ bị ném xuống Lưu Sa hà làm yêu quái, Triệu Trinh coi như không thấy, rộng lượng vô cùng, ngày vui như thế không có chuyện gì khiến hắn phiền lòng được.
Thanh Đường vương.
Đó là phong hiệu của Thiết Hỉ.
Trong tiệc phản đối rầm rộ của quần thần, phong hiệu này vẫn được thuận lợi thi hành, mặc dù Thanh Đường vẫn ở trong tay Hạt Chiên, nhưng khi đại quân Cáp Mật và Đại Tống tới dưới thành, đoạt Thanh Đường là chuyện sớm muộn.
Cuộc chiến giữa Một Tàng Ngoa Bàng, Dương Văn Quảng vẫn diễn ra, nhưng có thay đổi lớn.
Vào tháng năm, Một Tàng Ngoa Bàng thấy cường công Duyên Xuyên khẩu không được, phái đại tướng Ngỗi Minh Vũ xuất phát từ Lan Châu, ba vạn thiết kỵ thọc thẳng vào sau lưng quân Tống, Địch Thanh sớm phòng bị, hai quân đánh nhau nửa tháng, người Tây Hạ thất bại quay về.
Một Tàng Ngoa Bàng thừa cơ Địch Thanh rời đi phát động cuộc tấn công chưa từng có vào Duyên Xuyên khẩu, đáng tiếc dưới sự viện trợ thuốc nổ của Cáp Mật, võ sĩ Tây Hạ thương vong thảm trọng ...
Duyên Xuyên khẩu biến thành mảnh đất thương tâm không thể nào quên với người Tây Hạ.
Kế hoạch thừa nước đục thả câu của Một Tàng Ngoa Bàng bị chết yểu, đối diện với tiếng phản đối mãnh liệt trong nước, Một Tàng Ngoa Bàng dẫn quân về Trác La thành, biên giới giữa Đại Tống và Tây Hạ quay về trạng thái một năm trước.
Đại Tống sắp nghênh đón một thắng lợi chưa từng có, thắng lợi này còn làm người ta phấn chấn hơn cả nam chinh.
Chiến tuyến phương bắc chuyển từ thủ sang công.
Đại Tống rốt cuộc đã tiếp giáp với Thanh Đường, Cáp Mật rồi.
Đám thương cổ Đại Tống không ngại gian khổ chuyển lương thực tới Thanh Đường, sau đó đem lương thực trao đổi với chiến lợi phẩm của quân Tống, gồm bò dê và những mục trường, rừng núi, sông hồ tươi tốt.
Phần béo bở nhất bị thương cổ theo quân ăn hết, bọn họ chùi cái miệng mỡ màng, khịt mũi với kế hoạch nghỉ ngơi dưỡng sức mười năm của Đại Tống.
Không thấy Một Tàng Ngoa Bàng bị Địch soái đánh lui à? Vì sao không thừa thắng truy kích?
Không có chiến tranh, đám người dựa vào chiến tranh ăn tới béo mẫm này sống bằng gì?
Đại thắng Hà Hoàng mang lại lợi ích thực tế nhất với bách tính là giá trâu bò giảm mạnh, người Tống cướp đoạt Thanh Đường bằng sự hủy diệt, tuyên bố ưu đãi với hàng thần Thanh Đường không thấy nữa.
Dưới sự chủ trì của Phú Bật, một sự thanh trừng chưa từng có tiền lệ bắt đầu.
Bao Chửng dâng thư cho hoàng đế nói :" ... Vùng Hà Hoàng không còn người Thanh Đường, bên đường người vùi thây vô số, hoặc thành mục nô, hoặc thành thiếp tỳ, người có chút tài sản là bị hữu ti đánh đập tra khảo, vô tội thành có tội ..."
Hoàng đế xem xong tấu chương của Bao Chửng đưa đi lưu trữ, sau này lịch sử khả năng ghi lại từng có người lên tiếng vì những người đáng thương, chỉ vẻn vẹn như thế mà thôi.
Đám đại lão biết không thể bóc lột biên dân, như vậy sẽ sinh ra dân biến rất phiền phức, nhưng trong mắt đám người này đều coi Cáp Mật mới là biên ải. Hà Hoàng không phải thì tất nhiên là đưa vào hệ thống thống trị của quan phủ, sau đại loạn sẽ là đại trị, sau đại trị lòng dân hướng về, một tờ giấy trắng mới dễ vẽ.
Bọn họ cực kỳ có tâm đắc trong chuyện này.
Dù thế nào năm nay sẽ là năm yên bình hiếm hoi, Thiết Tâm Nguyên tranh thủ quãng thời gian này phát triển.
Ở Cáp Mật, sản nghiệp giao dịch quy mô lớn chỉ kém mỗi ngọc thạch và mã não chính là tơ lụa.
Hoàng đế Đại Tống thực hiện chính sách tiết kiệm, chỉ quan viên và sĩ nhân mới được mặc tơ lụa, bách tính đại bộ phận mặc vải bố, còn tơ lụa chủ yếu bán ra nước ngoài qua đường biển.
Trước kia con đường tơ lụa đi xuống là vì Tây Hạ ngăn cản, cùng với cục diện chiến loạn liên miên ở Tây Vực.
Một nguyên nhân trọng yếu khác là vì chi phí vận chuyển đường bộ khiến thương cổ chùn bước, chi tiêu trên đường đã gấp mấy lần giá trị hàng hóa, đó không phải là phạm trù làm ăn bình thường.