Sau khi đoạt được Duyên Xuyên khẩu, trung quân của Phú Bật liền chuyển tới nơi này.
Đến thì vui mừng, nhưng sau khi nhìn thấy tường thành bị phá nát thì trở nên trầm mặc ít nói, cùng Hoắc Hiền đi dạo quanh đống đổ nát nửa ngày trời, không cho bất kỳ một ai đi theo, chỉ có thân binh canh phòng đằng xa, họ bàn bạc những gì không có người thứ ba biết.
“ Sùng Quang huynh quyết định tới Cáp Mật sao?”
Hoắc Hiền mấy ngày liền ăn không ngon ngủ không yên, toàn thân hốc hác tiều tụy đi rất nhiều, nhưng ánh mắt càng thêm kiên định sắt đá:” Nếu không đi một chuyến, hạ quan không thể yên lòng. Minh công, chúng ta phải đánh giá lại Thiết Tâm Nguyên rồi.”
“ Chuẩn bị hai đằng vẫn hơn, Sùng Quang huynh tới vùng man di thuận tiện chất vấn Âu Dương Tu vì sao lại vô dụng tới mức độ đó, để Cáp Mật sở hữu thú lợi khí kinh người này mà chúng ta lợi không hay biết gì cả. “
“ Xin minh công chuẩn bị cho một vạn lượng hoàng kim, để hạ quan mua thuốc nổ về.” Hoắc Hiền chắp tay:” Vì chiến sự Hà Hoàng, hạ quan mưu tính mười lăm năm, giá họa, lý gián, mua chuộc, ám sát, có thể nói làm đủ loại chuyện tồi tệ, làm văn chương đạo đức hổ thẹn.”
“ Hạ quan quyết không thể để sinh ra mối họa lớn hơn. Minh công, quyết không thể tiến công nữa, đả thông hành lang Hà Tây, Cáp Mật còn hưởng lợi lớn hơn Đại Tống, chúng mới là cái họa lớn đó.”
Phú Bật thở dài:” Được, lão phu không tiến quân nữa, cố thủ Duyên Xuyên Khẩu, đợi Địch công tới tính sau.”
“ Nếu thế hạ quan cáo lui, tối nay chuẩn bị, sáng mai tức tốc lên đường, chuyện này không thể trì hoãn.” Hoắc Hiền phất hai ống tay áo rộng, trực tiếp đi vào Duyên Xuyên Khẩu:
Phú Bật ngửa đầu nhìn bầu trời không có lấy một bóng mây, mãi lâu sau mới thở dài, lên ngựa hướng về phía đại doanh.
Đã nhìn thấy nhạn lớn bay về phương bắc, mùa xuân tới rồi.
A Đan chưa bao giờ ngờ được một ngày mình ỉa ra quần.
Cho dù hắn cố nhẫn nại, cố cầu xin Úy Trì Văn, nhưng Úy Trì Văn chỉ sai người kiểm tra xích sắt xong, sau đó vẫn nghênh ngang bỏ đi.
Trong đũng quần có đống cứt đái nhớp nháp, nước mắt A Đan không ngừng trào ra, hắn thậm chí ra sức ngẩng đầu, muốn mượn xích sắt trên cổ kết thúc sinh mệnh bản thân.
Khi trước mặt tối om, hắn gục đầu xuống, bản năng sống khiến hắn thở hồng hộc.
Nhất Phiến Vân đứng sau chấn song, giọng điệu mang sự chế nhạo không sao diễn tả hết:” Tiểu tử, dang chân ra, như thế cứt mau khô hơn, khô rồi thì xoay chân cho cứt khô rời ra, nhường chỗ cho cứt mới ... Ha ha ha ha ...”
“ Ta sẽ giết ngươi.” A Đan thấy nhục nhã vô cùng, gào lên:
“ Thế thì tới đây, ta vì không dám tự sát mới sống tới giờ. Tiểu tử, ta nằm trên bàn suốt ba tháng, cứt đái ỉa ra làm thối cả thịt, vừa rồi điều ta nói đều là kinh nghiệm đấy, nào dang chân ra, cong mông lên, ha ha ha ...” Nhất Phiến Vân khoái trá kể:
“ Ta sẽ giết ngươi.”
A Đan gào thét trong nước mắt, trong tiến cười sướng khoái của Nhất Phiến Vân.
Cùng lúc đó A Y Toa chống nạng đi vào phòng Thiết Tâm Nguyên.
Trong mắt nàng, đây là gian phòng đơn giản tới cực điểm chẳng hề giống giành cho vị vương, trừ một cái bàn, một chậu lửa, chỉ còn một cái ghế dài. Thiết Tâm Nguyên ngồi sau đống công văn chất cao, đưa mắt nhìn nàng một cái, chẳng hề có ý đứng lên.
“ Tắc Nhĩ Trụ quốc công chúa A Y Toa - A Bặc Đỗ Lặc - Mục Tháp Lợi - Bổn- Cáp Hi Mỗ tham kiến Cáp mật vương nhân từ quang minh.”
Từ lúc qua cửa A Y Toa đã quan sát Thiết Tâm Nguyên, có chút gầy gò, nhưng hợp kỳ lạ với gương mặt tuấn tú của y, ăn mặc đơn giản không hề hoa lệ như vị vương, khiến y có khí chất nho nhã, khiến trái tim thiếu nữ xao động, đây chính là Cáp Mật vương bị so sánh với ma thần đấy sao?
Thiết Tâm Nguyên thấy A Y Tọa tự kiếm chỗ ngồi xuống rồi, dừng bút nói:” Ta đã tra rồi, các vị tới Cáp Mật không hề hữu hảo, mà mang theo ác ý lớn với quốc gia của ta. Công chúa A Y Toa, nếu cô không làm gì tổn hại tới Cáp Mật, ta sẽ coi chuyến viếng thăm này là vinh điệu với Cáp Mật. Rất xin lỗi, hành vi của A Đan đã xúc phạm tới hình luật của Cáp Mật, không thể xá miễn.”
Giọng y cũng hết sức dễ nghe, tuy nói những lời không hài lòng, song hết sức đúng mực, không giống nhiều quý tộc nàng gặp, A Y Toa mỉm cười:” Cáp Mật vương tôn kính, ta nghe nói thần địa ngục A Nỗ Bi Tư ( Anubis) có một cái cân vàng, một bên đặt linh hồn tội nhân, một bên đặt hoàng kim cháy, chỉ khi phía hoàng kim bị nâng lên, linh hồn mới bị vào địa ngục, còn không sẽ vẫn cứu được.”
“ Công chúa tin thần Ai Cập sao?” Thiết Tâm Nguyên khẽ ồ một tiếng:
A Y Toa miễn cưỡng đứng lên:” Ta chỉ nói tới một loại khả năng.”
“ Ta không theo Ai Cập giáo, ta không biết ở đó xử trí thế nào, còn ở đây phải làm theo luật Cáp Mật, trừ khi cô khiến được quan viên huyện Bạch Thạch sống lại, ta sẽ tha cho A Đan, nếu không hắn phải tiếp nhận vận mệnh của mình, chỉ máu của hắn mới an ủi được linh hồn người chết.”
A Y Toa thở dài:” Ta nghe nói khoái mã đủ nhân có thể đuổi kịp tên bắn ra, nghe nói tới kỳ tích người chết phục sinh, nhưng ta không có bản lĩnh đó.”
“ Vương của ta, người chết không thể cứu sống, người sống phải đối diện với thống khổ trên đời, không biết cái giá nào mới có thể đổi lại tính mạng của A Đan, xoa dịu người sống ? Cho dù lấy mang ta trao đổi cũng được.”
Thiết Tâm Nguyên lại cầm bút lên, nở nụ cười lịch thiệp:” Công chúa A Y Toa, xin cứ tận tình hưởng thụ mỹ cảnh Cáp Mật, đợi vết thương cô lành, ta sẽ phải kỵ binh đưa cô về nhà.”
A Y Toa vờ không nghe ra ý tiễn khách đó, sự hừ hững lãnh đạm của Thiết Tâm Nguyên khiến nàng khó đối phó vô cùng:” Phụ thân ta sẽ không hài lòng với cách đối xử của ngài, Mục sư cũng không thích kết quả này đâu.”
“ Quốc gia của ngài đang phát triển thịnh vương, nếu cho vài năm nữa A Y Toa tin ngài sẽ thành Thiên Sơn vương chí cao vô thượng, ngài không muốn tranh thủ thêm vài năm quý giá này sao?”
“ Thời gian của Cáp Mật do chính người Cáp Mật giành lấy, mà không phải do người ngoài ban cho. A Y Toa công chúa, mời tiếp tục thưởng thức cảnh đẹp Thiên Sơn, để lại hồi ức đẹp.
Thiết Tâm Nguyên vừa dứt lời, Úy Trì Chước Chước đi vào, khách khí mới A Y Toa rời đi.
Nàng sớm biết kết quả này rồi, chỉ có giết A Đan mới vỗ về được quan viên Đại Tống, đồng thời ly gián được Mục Tân và Tắc Nhĩ Trụ vương.
Huống hồ A Y Toa vốn đã sai lầm ngay từ đầu, đó là buông lời đe dọa trước cuộc hội diện, nam nhân cực kỳ kiêu ngạo này không thích bất kỳ sự đe dọa nào, kẻ đe dọa y không thể có kết quả tốt.