Đồng Tử từ nhỏ hiền lành, không thích gây sự, không thích rắc rối, nhưng hắn cũng hiểu đạo lý, nếu đã ra tay thì phải đánh cho Mã Thắng sợ thì thôi, sợ không dám sinh ý định báo thù, nếu không sẽ có phiền toái.
Tội tù người Tống này chẳng kẻ nào vừa hết, khả năng nghìn người cũng có vài người bị oan uổng, nhưng trong mười lăm người này, Đồng Tử không cho rằng ai oan uống hay bị bức hại mà phải tới Cáp Mật.
Cha hắn làm sai lệch văn thư của quan phủ, gây ra ảnh hưởng rất xấu, Đồng Tử không muốn tranh cãi, cả xưởng in chỉ phạt mỗi cha hắn đã là thấy Đồng gia lương thiện mà khai ân rồi.
Từ góc độ của chủ hiệu in, in sai là sai lầm không thể tha thứ.
Bởi thế Đồng Bản ngoài thấy đau khổ vì liên lụy tới nhi tử ra cũng không có gì để oán trách.
Ở Đông Kinh nhà họ mang tiếng lắm rồi, dù quan phủ không niêm phong xưởng in thì cũng chẳng thể làm ăn được, vạn dặm xa xôi tới Cáp Mật không ngờ lại thấy đường sống trong chỗ chết, chẳng những cơm áo được đảm bảo, còn có hi vọng mở lại xưởng tin.
Vì thế Đồng Tử càng trân trọng cơ hội này, không cho phép ai làm ra chuyện ảnh hưởng bất lợi tới Lâu Lan thành.
Mã Thắng gây xích mích không chỉ một lần nữa, cái tên tụng côn chết tiệt này thích dùng cái mồm thối đáng ghét đó ly gián khắp nơi.
Luật pháp ở Cáp Mật và Đại Tống khác nhau rất nhiều, nhiều tội ở Đại Tống rất nghiêm trọng, ở Cáp Mật lại không là gì. Ví như phỉ báng hoàng tộc ở Đại Tống là bất kính, còn ở đây tri phủ Hoàng Nguyên Thọ uống say rượu lại chỉ tay về phía Thanh Hương thành chửi vài tiếng.
Hơn nữa luật pháp nơi này chú trọng chứng cứ, không phải dựa vào cái mồm ai lợi hại hơn, nên nghề tụng côn chẳng có đất dụng võ.
Nghề mưu sinh không có đất dụng võ làm Mã Thắng phải làm việc nặng nhọc kiếm ăn, hắn ghét nơi này, vì thế chuyên gia xúi bẩy gây chuyện.
Đồng Tử đánh Mã Thắng một trận tàn nhẫn, cũng khiến người khác không dám can thiệp vào chuyện của hắn nữa.
Nhìn Đồng Tử đào một cái hố lớn ở dưới chân núi, kéo chân Mã Thắng định ném xuống chôn, Mã Thắng không còn hồn vía nào nữa, hai tay ra sức bấu lấy mặt đất gào khóc:” Đồng Tử đại ca, ta biết sai rồi, sau này ta không dám nói linh tinh nữa đâu, mọi người, mọi người ... Cứu ta với ... Hu hu hu ... Ta sai rồi, hối hận rồi, không dám nữa ...”
Xem chừng có khi xảy ra án mạng, những người khác thấy không thể đứng nhìn nữa.
“ Thế này, Đồng Tử ... Đánh hắn một trận là đủ rồi ... Đâu cần chôn sống như thế ...” Tôn Tứ Hải ngập ngừng khuyên can, song không dám tới gần Đồng Tử:
“ Phải đó Đồng Tử, chẳng may quan phủ truy cứu thì không đáng đâu.” Lưu lão hán tương đối lớn tuổi đi tới giữ tay Đồng Tử lại:” Cuộc sống đang tốt đẹp, phải trân trọng.”
“ Đúng đó Đồng huynh, lần nữa mắc tội vì đống phân ngựa này thì không đáng.” Thanh niên khác đá Mã Thắng một cái mong để Đồng Tử nguôi giận:
Xung quanh mỗi người một câu, Đồng Tử buông chân Mã Thắng ra, đạp hắn xuống hố:” Nhờ mọi người nói cho ngươi đấy, sau này giữ cái mồm.”
Ai nấy thở phào, mấy người nhảy xuống hố kéo Mã Thắng lên, còn luôn miệng chửi bới, Mã Thắng có quắp người, khóc không nói lên lời.
“ Than đá ...” Lưu lão hán đột nhiên hét lớn, ngồi xuống ra sức bới đất, đến khi chạm vào đất cứng không bới được nữa mới nhớ ra mình mang theo công cụ:” Có than, mọi người nhanh, nhanh mang cuốc lại đây.”
Thế là mọi người vội vàng leo lên hố lấy công cụ, quên luôn cả Mã Thắng nằm đó. Nào cuốc, nào xẻng vung liên hồi, lớp đất bên trên nhanh chóng bị bóc ra, để lộ tầng than đen xì phía dưới.
Người Đông Kinh chẳng xa lại gì than đá, dù sao tòa thành trăm vạn người không thể chỉ đun củi được.
Tôn Tứ Hải bốc một nắm bùn than lên, lẩm bẩm:” Phát, phát tài rồi ...”
Nói tới đó đột nhiên mặt biến đổi, cầm cuốc đi về phía Mã Thắng.
Quan phủ treo thưởng cho người phát hiện mỏ than rất lớn, nhưng chia tiền mười lăm người sao bằng chia cho mười bốn.
Thiếu đi một người là thêm một phần tiền, giết người với những người bọn họ mà nói không quá khó.
Lưu lão đầu phát hiện ra hành động Tôn Tứ Hải trước tiên, giữ hắn lại:” Người trẻ tuổi, chúng ta không phải tội tù nữa.”
Mã Thắng bấy giờ mới biết Tôn Tứ Hải muốn giết mình, mếu máo khóc lóc, bị một người đá cho:” Không muốn chết thì mau dậy làm việc.”
Tôn Tứ Hải hừ một tiếng quay đai, Mã Thắng bấy giờ mới run run bò dậy, chạy ra khỏi hố, một mình ra sức kéo cưa.
Tôn Tứ Hải vốc nắm than ném vào mặt hắn:” Xuống đào than.”
Năm cỗ xe ngựa chở đầy than đá, đoàn người vội vàng rời khỏi khu rừng, Lưu lão hán còn cẩn thận dùng đất lấp hố đi, sợ người khác tranh công của mình.
Tri phủ Lâu Lan Hoàng Nguyên Thọ nhíu mày.
Đại quân liên tục đổ tới Lâu Lan mặc dù khiến nơi này thêm an toàn, nhưng hậu cần thành gánh nặng, lương thảo thiếu đã đành, có Cáp Mật tri viện, nhưng nhiên liệu cũng thiếu.
Nói ra thì Lâu Lan thiếu thốn nhiều thứ, song thiếu nhất là củi đun, khi xây thành, đám công tượng chết tiệt vì nung tường thành đã chặt gần hết rừng quanh đây rồi.
Hoang mạc vốn không có mấy ngọn cỏ, sa mạc càng không có lấy một, nơi thế này muốn kiếm được củi đun là khó như lên trời.
Bình thường mục nhân dùng phân trâu phân dê đóng bánh trát lên tường đợi khô rồi đem đốt, miễn cưỡng duy trì được cuộc sống hàng ngày ở Lâu Lan, ngoài thành có nghĩa địa hồ dương, tiết kiệm thì dùng được hai năm.
Giờ đại quân vào thành, có chặt hết rừng cũng không đủ nữa rồi, sau này phải làm sao?
Đây là sai sót, chưa từng ai để ý tới.
Trước kia Hoàng Nguyên Thọ cũng từng làm quan địa phương, cải quản dân sinh rồi, nhưng bất kể là làm quan ở Đại Tống hay Cáp Mật, chẳng bao giờ gặp phải vấn đề củi đun, nên khi vấn đề này đặt lên bàn, khiến ông ta có cảm giác bó tay hết cách.
Vừa rồi phê duyệt củi đun hơi nhiều.
Hoàng Nguyên Thọ định tới quân doanh một chuyến, khuyên đám binh sĩ dùng tiết kiệm một chút, không cần thiết thì đừng đốt lửa.
Một sai dịch vội vàng chạy vào:” Bẩm phủ tôn, có dân phu vào báo phát hiện ra mỏ than.”
“ Hả, than?” Hoàng Nguyên Thọ đứng bật dậy, đây chính là tặng than trong tuyết chứ đâu:” Ở đâu, nhiều không, than đá hay than bùn?”
“ Ngoài, ngoài kia ...” Sai dịch hốt hoảng lùi lại, phủ tôn đại nhân trông thật đáng sợ:
Hoàng Nguyên Thọ chạy vội vàng tới tiền viện, chỉ thấy mười lăm người đen xì xì đứng bên năm cỗ xe, nhìn chỉ thấy củi:” Đâu, than đâu?”
Đám Đồng Tử rỡ củi bên trên ra, để lộ than đá đen óng ánh như bảo thạch.
Hoàng Nguyên Thọ lập tức gọi sai dịch mang bếp lò tò, tự mình bốc than ném xuống, than cháy, lửa màu cam bốc cao cả thước, sức nóng kinh người.
“ Tốt, tốt tốt, các ngươi phát hiện mỏ than có công, hữu ti đâu ghi vào hồ sơ, các ngươi lập tức dẫn người công tượng doanh tới chỗ mở than, nếu xác thực, bản quan không keo kiệt.”
(*) Hôm nay dừng ở đây nhé.