A Đan bị trói chặt đặt trên cái bàn gỗ, hắn cố gắng vươn đầu lên, chỉ nhìn thấy ánh đèn dầu heo hắt, phía dưới là thằng bé mười mấy tuổi cùng đôi mắt điên cuồng sau bóng tối.
Úy Trì Văn lần lượt dùng tiếng Đại Thực, Khiết Đan, Đột Quyết hỏi:” Ngươi là ai?”
Bị một đứa bé từ trên nhìn xuống, A Đan ngậm miệng quay đầu đi.
Úy Trì Văn thong thả xem những món đồ tịch thu được:” Người Đại Thực, võ sĩ hay thương cổ?”
A Đan lạnh nhạt đáp:” Đưa ta đi gặp vương của các ngươi, ngươi không có tư cách hỏi ta.”
Úy Trì Văn lắc đầu:” Hỏi thì ngươi phải trả lời, còn gặp hay không do đại vương quyết định, ngươi chỉ là tên tội tù không có quyền gì hết.”
A Đan nhắm mắt, vương tử kiêu ngạo không cúi đầu với một thằng bé.
“ Giao hắn cho ta, giao cho ta.” Nhất Phiến Vân nhảy tưng tưng sau chấn xong, liên tục hô:
“ Một kẻ phóng hỏa thất bại còn ra vẻ háo hán cái gì chứ?” Úy Trì Văn khinh bỉ, hỏi lại:” Ngươi là ai, vì sao giết quan viên Bạch Thạch huyện?”
“ Hoàng kim nặng bằng ta, thêm vào một trăm con lạc đà, thế đủ chuộc ta chưa?”
Úy Trì Văn hứng thú hẳn lên:
- Theo quy củ trên sa mạc thì đây là cái giá để chuộc vương tử, ngươi là vương tử sao? Nước nào, tên là gì?
“ Bảo vương của ngươi tới đây.”
“ Xem ra ngươi đúng là vương tử rồi, nhưng tốt nhất đừng lừa ta, nếu không ta giao tên điên kia làm đồ chơi.” Úy Trì Văn kiểm tra xích sắt xong hớn hở đi báo với Thiết Tâm Nguyên, nó linh cảm lần này bắt được cá lớn:
Đợi bước chân đi xa, A Đan cựa mình hướng về phía kẻ điên:” Nếu ngươi thả ta ra, ta sẽ cho ngươi số vàng bạc châu báu vượt mọi sự tưởng tưởng của ngươi.”
“ Ha ha ha ha ...” Nhất Phiến Vân như nghe thấy chuyện nực cười nhất trên đời, cuồng ngạo đáp:” Nếu ngươi thả ta ra, ta trả gấp mười lần bất kỳ cái gì ngươi trả cho ta.”
A Đan gật mình, hắn nghe ra sự ngạo nghễ trong lời nói đó:” Ngươi là ai?”
“ Tiểu tử, mở to mắt ra nhìn, ta chính là Nhất Phiến Vân.”
………… ………….
A Y Toa thoa ít phấn lên mặt, khuôn mặt mới có thêm chút huyết sắc, nàng trang điểm tỉ mỉ là để cho Cáp Mật vương xem.
Không phải thân nhân không được phép thấy mặt, đó là quy củ nghiêm khắc trong giáo, chỉ có quý tộc mới được phép có chút biến thông, khi một chiếc khăn sa gần như trong suốt đeo lên mặt, dung nhan như ẩn như hiện đó càng dụ hoặc.
“ Gọi Mã Hi Mỗ tới đây, chỉ hắn mới có thể chứng minh được thân phận của ta.”
Địch Y Tư hoàn toàn thay đổi vẻ già nua thường ngay, y phục xanh thẫm như quạ.
“ Công chúa, Mã Hi Mỗ tới rồi, đến cùng với bộ khoái Cáp Mật.” Địch Y Tư thở dài, cho rằng đi đàm phán điều kiện với một vị vương, không khác gì hỏi dạ dày sư tử lớn cỡ nào:” Trời sắp sáng, người nên nghỉ ngơi một chút.”
A Y Toa biết hôm nay mình cần dung mạo xinh đẹp này hơn bất kỳ lúc nào trong đời, vì thế ngồi dựa vào cái gối lớn, khép mắt lại, đến khi trời sáng, cuộc đàm phán gian nan sẽ đợi mình.
Cấp bách tới tận cửa thế này kỳ thực không phải ý hay, càng vội, người ta càng cho rằng thân phận A Đan cao, cái giá cũng cao.
Nhưng A Y Toa bấp chấp, sinh mệnh A Đan vô cùng quan trọng.
Tới giờ nàng không hiểu rõ tình cảm của mình với A Đan là gì, nhưng Mục Tân nói đúng, nàng không có lựa chọn nào tốt hơn, điểm này nàng có thể khẳng định, gả cho A Đan, nàng sẽ được sủng ái cả đời.
Mất đi người này, mình sẽ hối hận.
A Đan cô độc ngồi trên bàn, hắn thí nghiệm rồi, xích trói mình rất chặt, không thể thoát được.
Thiết Tâm Nguyên không tới, chỉ có lão mã tặc Nhất Phiến Vân luôn mồm kể lột da là loại nghệ thuật như thế nào.
Lần này bị bắt, A Đan không mấy oán hận, đó là cuộc chiến công bằng, nếu còn than vãn gì nữa là sỉ nhục của võ sĩ.
Dùng hoàng kim mua lại tự do không phải là sỉ nhục, trên đời này không có dũng sĩ bách thắng, từ nhỏ A Đan đã hiểu điều ấy, Mục sư dạy hắn như thế, hắn rất tán đồng, nhưng hắn không thích câu tiếp theo -- Trí giả vô địch.
Có lẽ thiên thần trên trời là trí giả chân chính, còn nhân gian không có người như vậy, một đội kỵ binh không đánh bại được trí giả thì phái hai đội.
Đó là niềm tin của A Đan.
Khi Úy Trì Văn muốn bẩm báo yêu cầu của A Đan thì Thiết Tâm Nguyên đã đi ngủ, Triệu Uyển gần đây bị chứng mất ngủ nhẹ, hôm nay khó khăn lắm mới dỗ nàng ngủ sớm được, còn về người Đại Thực kia, hắn có là vương tử cũng chẳng quan trọng.
Liên tục thổi ba trận gió lớn, trời chẳng mấy chốc mà trở nên u ám, chứng tỏ sắp có tuyết rơi rồi.
Sáng hôm sau dậy cùng Triệu Uyển ăn bữa sáng đơn giản mà ấm áp, sau đó Úy Trì Văn vào bẩm báo Mã Hi Mỗ cầu kiến.
Vì chuyện thích khách lần trước, Mã Hi Mỗ không còn được phép trực tiếp tới gặp Thiết Tâm Nguyên như trước nữa.
Châu Nhi dìu Triệu Uyển ra giếng trời trong hang xem tuyết rơi, Thiết Tâm Nguyên sắp bắt đầu công việc trong ngày, vì thế sai Úy Trì Văn đưa Mã Hi Mỗ tới Hang Sói.
Chuyện Mã Hi Mỗ cầu kiến rồi Thiết Tâm Nguyên gọi tới phòng làm việc rất bất thường, lại khiến có người khó chịu.
Cho tới giờ Cáp Mật không lập ra lễ nghi cung đình nghiêm ngặt, người ra người vào làm Vương Tiệm chướng mắt, hắn thấy phải nhanh chóng lập ra quy tắc.
Thiết Tâm Nguyên lại thấy thế này rất tốt, vì không cần ngồi ở vương tọa, nói chuyện với người thân bằng hữu quỳ phía dưới, cùng vì thế tới giờ đám Xảo Nhi, Mạnh Nguyên Trực, vẫn con y là bằng hữu huynh đệ có thể tin cậy, chứ không phải vị đại vương cao vời.
Mình tiếp đãi người khác ở phòng làm việc có sao đâu, phòng nhỏ bên ngoài có Úy Trì Chước Chước, bên cạnh là phòng Thiết Nhất, Thiết Nhị, cái phòng lớn nhất ở xa là của Trạch Mã, còn phòng ngoài cùng của Úy Trì Văn thích chạy nhảy.
Chỉ cần muốn biết bất kỳ chuyện gì ở Cáp Mật, hỏi mấy người này là biết ngay.
Rất giống văn phòng thời sau, Thiết Tâm Nguyên không muốn thay đổi.