Thiết Tâm Nguyên tất nhiên không muốn khi mình xử lý chính sự có một đám mù, điếc hoặc đám người kỳ quái ở bên chỉ trỏ.
Nhưng sử quan không bỏ được.
Giả như Thiết Tâm Nguyên là người có hùng tâm muốn đem sự tích của mình truyền cho con cháu biết thì không thể thiếu sử quan.
Bút như đao, ghi việc thiên hạ, rõ hưng suy, hiểu thành bại, đó là sử quan.
Sử quan có thể không chút cố kỵ ghi chép lại bất kỳ chuyện gì xả ra, bất kể là tốt hay xấu.
Thông thường đế vương không có mấy biện pháp với sử quan.
Tư Mã Thiên trong ( Sử ký) viết vài câu công bằng cho Lý Lăng, bạo ngược như Hán Vũ Đế chỉ có thể thiến ông ta, dùng đủ cách xỉ nhục chứ không dám giết Tư Mã Thiên.
Phàm là hoàng đế giết sử quan thường là danh tiếng thối hoắc, thậm chí nhiều người vong quốc.
Vì thế sử quan rất hung hăng, đế vương không muốn khiêu chiến với đám lưu manh này.
“ Nàng nói xem khi chúng ta phu thê ân ái, Lưu Phân có đứng bên cạnh ghi chép không?” Thiết Tâm Nguyên còn chưa hết tức:
“ Ghi chép phòng sự của đế vương là chuyện của nội thị, không phải của sử quan, phu quân nếu có hứng trí thì thiếp cũng không phản đối, khi nhỏ thiếp tắm rửa, có nội thị ở bên hầu hạ.”
“ Hả? “ Thiết Tâm Nguyên nhảy dựng lên:” Ta lỗ rồi, sau này có cơ hội phải chọc mù hết đám người đó.”
Triệu Uyển bịt ngay mồm Thiết Tâm Nguyên lại:” Sau này đừng nói linh tinh, nếu bị Lưu Phân nghe được, chàng bị ghi lại là bạo ngược đấy.”
“ Nói thế lão già đó tới Cáp Mật là để giám thị ta à?”
Triệu Uyển cười:” Không phải thế, sử gia ghi chép chuyện thiên hạ, đó là thiên chức của họ, Cáp Mật ta lấy đi một nhánh hương hỏa của Hiên Viên miếu, sử gia sao có thể không ghi chép được?”
Tối hôm đó Thiết Tâm Nguyên trằn trọc không ngủ được, mãi suy nghĩ câu, thiên hạ không phải là thiên hạ của một người.
Câu này xem không phải là chỉ nói xuông mà có phương thức giám sát chấp hành thiết thực, vì như sử quan là một mắt xích trong đó.
Chẳng ai thoát được vòng ràng buộc danh lợi, đế vương cũng thế.
Vậy là Lưu Phân thành sử quan của Cáp Mật.
Gió thu nổi lên, thương cổ đi về phía bắc, phía tây vội vàng lên đường, nếu Thiên Sơn lộ bị tuyết phủ thì phải đợi năm sau mới tiếp tục làm ăn được.
Tưởng chừng chỉ sau một đêm thời tiết lạnh hơn nhiều, lá đỏ trên Thiên Sơn dần rụng xuống.
Lúc này mới chỉ là trung tuần tháng tám.
Trong thư phòng của Thiết Tâm Nguyên có thêm một cái lò lửa, thêm một cái bàn, thêm một lão giả gầy gò mặt mày thô bỉ mặc thanh sam ngồi sau bàn viết lách, rất gần lò lửa.
Bàn của Thiết Tâm Nguyên vẫn đặt bên cửa sổ, nhìn qua cửa kính có thể thấy Thiên Sơn tuyết trắng phau phau, thi thoảng vài phiến lá vàng la đà đáp xuống, đập vào cửa kính, rất có tình thú.
Có điều tâm trạng của y bây giờ không tốt.
Úy Trì Lôi im lìm quỳ dưới đất.
“ Trước kia bản vương muốn đem Vu Điền làm đất phong cho Úy Trì tộc, để cảm tạ công tích trăm năm kháng cự man đi. Một trận Tháp Ốc thành, ngươi giết người vô số, khiến thanh danh Úy Trì tộc hủy sạch. Cũng chính vì thế Mục Tân sớm đông tiến, truân binh Yên Kỳ, nhòm ngó Cáp Mật ta, hỏng cả đại cục.”
“ Úy Trì Lôi, ngươi đã biết tội chưa?”
Úy Trì Lôi về tới Thanh Hương thành từ sáng hôm nay, tuy chặng đường còn lại từ thành Sa Thạch tới Thanh Hương thành được Úy Trì Văn đón khỏi xe tu, nhưng vẫn tự giác đeo gông cùm, chẳng tắm rửa đã lệt xệt đi bộ tới phủ thành chủ thỉnh tội.
Nghe Thiết Tâm Nguyên hỏi, dập đầu một cái.” Vi thần từ mê loạn tỉnh lại thì đã biết tội rồi.”
“ Tội ngươi không thể tha, đầy đi vạn dặm cảnh cáo người khác.”
Úy Trì Chước Chước ở gian ngoài run tay rơi bút, Úy Trì Lôi càng lặng người, vạn dặm? Tức là đâu?
“ Đầy ngươi đi Đại Tống.”
“ Hả?” Lần này ngay cả Lưu Phân cũng kinh ngạc bật thốt ra khỏi miệng:
Đầy đi Đại Tống?
Tội phạm ở địa ngục được đầy tới thiên đường? Làm gì có chuyện như thế?
Thiết Tâm Nguyên mặt nghiêm túc:” Vương hậu và thế tử sắp về Đại Tống, đại chiến sắp tới, bản vương không thể rút ra nhiều nhân thủ, có ngươi đi theo, bản vương yên tâm hơn, dù sao trước kia ngươi cũng tới Đại Tống rồi.”
Dù người thân cận tới mấy cũng cần vỗ về, Thiết Tâm Nguyên an ủi Úy Trì Lôi một hồi bảo Úy Trì Chước Chước đưa ông ta về nghỉ ngơi.
Lòng dạ lớn, khí phách lớn, mặc dù nhìn có vẻ ngốc, song cũng tính là một phen kỳ sự.” Lưu Phân vỗ tay, lấy ra cuốn sổ dày, nhanh chóng ghi chép:
Thiết Tâm Nguyên coi Lưu Phân như đang đánh rắm, nếu chấp với ông ta thì y tức chết từ mấy ngày trước rồi.
Lão già này tới Cáp Mật là để dày vò mình.
Chỉ hai ngày, từ lễ nghi điển chương tới chế độ pháp lý bị ông ta phủ định hết.
Ngay cả thần miếu do đích thân Triệu Uyển dựng lên bị ông ta dè bỉu, nói là tổ tiên từ trong hang động chuyển ra ở trong nhà gỗ không dễ, bây giờ lại chui vào hang đá ẩm thấp.
Bận rộn tới trưa mới xong việc.
Ngẩng đầu thấy Lưu Phân nhìn mình không chớp, liền thở dài:” Ta thật hi vọng cháy trong huyết quản mình là máu mã tặc.”
“ Ngươi cho rằng sử quan bọn ta đều là kẻ ngốc sao? Phóng đãng buông thả ngươi cho rằng không cần nhìn người à? Hoàng đế Đại Tống ta là đối tượng có thể bắt nạt, tới Cáp Mật bao lâu, ngươi cũng là đối tượng có thể bắt nạt.”
“ Tiểu tử, ngươi nghe cho rõ, lão phu bắt nạt ngươi là giúp ngươi dương danh, hoàng đế Đại Tống bị ngôn quan bắt nạt, bị sử quan bắt nạt, nên địa vị vững như núi Thái Sơn, tiếng nhân từ truyền xa tới man di hải ngoại cũng biết.” Lưu Phân ngang nhiên tuyến bố:” Toàn thế giới biết hoàng đế Đại Tống nhân tử dễ bắt nạt, dưới loại không khí đó, thương cổ Đại Tống ta đi khắp thiên hạ kiếm lợi, còn đám ngao khuyển Hàn Kỳ, Bàng Tịch, Phú Bật dưới sự bảo hộ của danh nghĩa nhân tử đang nuốt từng miếng thịt của man di.”
“ Vì thế lão phu ức hiếp ngươi càng dữ, có càng nhiều bậc tài trí muốn tới Cáp Mật ức hiếp ngươi ... Ài, vạn dặm đường, lão phu đi một chuyến không muốn đi lần nữa.”
Thiết Tâm Nguyên nghe những lời này cảm thấy không thoải mái:” Từ khi tiên sinh tới Cáp Mật chưa nói một câu tốt đẹp nào hết.”
“ Ha ha ha, lão phu nói xấu mới có người tới, nếu Cáp Mật ngươi quốc thái dân an thì ai tới phò tá làm gì?”
Thiết Tâm Nguyên ngớ ra không cãi lại được, cái lão già khó ưa này nói hình như rất có lý.
…