“ Loại kính lớn này nên có công dụng trọng yếu hơn, dùng ở đây đáng tiếc.” Âu Dương Tu rõ ràng chỉ kiếm chuyện để nói:
“ Tiên sinh nói đúng, nếu chúng ta tập trung một nghìn cái kính, khi mặt trời mãnh liệt nhất, chiếu vào cùng một hướng, có thể giết tướng địch ngay trong vạn quân.” Thiết Tâm Nguyên gật gù:
“ Đại vương luôn có suy nghĩ thật khác người.” Âu Dương Tu bật cười, ông ta không phát biểu ý kiến về vấn đề mình không hiểu:” Tháp Lý Mộc hà hay đã thông qua Khổng Tước hà chảy vào Bồ Xương hải, theo thám tử báo về, chu vi trăm dặm quanh Bồ Xương hải đã có điều kiện để khai hoang rồi, Lâu Lan thành đã cũng đã hoàn thiện.”
“ Lão phu định phải hết lao động dư tới đó khai hoang, đại vương thấy sao?”
Thiết Tâm Nguyên lắc đầu:” Nay nước sông chảy vào nơi đó còn chưa ổn định, không rõ khi tới nơi thiên nhiên biển hóa ra sao. Trong sa mạc chỉ khi nào ốc đảo xuất hiện mới di cư tới, đó là truyền thống nhiều đời ắt có đạo lý của nó chúng ta chỉ là người mới tới, không nên tùy tiện thay đổi.”
Âu Dương Tu thấy điều này cũng hợp lý, lo lắng nói:” Khách Lạt Hãn ngày nào chưa đi, Cáp Mật chúng ta còn bị uy hiếp. Tuy bọn chúng đóng quân cách chúng ta ngàn dặm, nhưng thành thị lớn ở Hồi Hột đều đã bị công phá, ai cũng biết bọn chúng nhắm vào Cáp Mật.”
“ Đại vương dùng thủy công chỉ có thể ngăn cản chúng tạm thời, giờ có con sông mới, chúng có thể đóng thuyền thuận dòng tới hãn hải, có lợi cũng có hại.”
Lúc này tiếng kêu của Triệu Uyển nhỏ đi, Thiết Tâm Nguyên lo lắng nhìn vào phía rèm, vừa trả lời:” Ta thà quyết chiến với Mục Tân ở tám trăm dặm hãn hải chứ không muốn kéo kẻ địch tới Cáp Mật, một cuộc chiến là đủ đem tâm huyết mấy năm thành tro bụi.”
Âu Dương Tu cũng nghiêng tai lắng nghe:” Vương hậu đang hồi khí, đại vương đừng lo.”
Nói xong chạy đi tìm Vương Tiệm, những lời vừa rồi nói chỉ là bớt căng thẳng thôi, lúc này ai còn quan tâm mấy chuyện đó.
Mạnh Nguyên Trực cứ đi đi lại lại, cuối cùng tới bên Thiết Tâm Nguyên hỏi:” Đại vương, có chắc là nam hài không?”
Thiết Tâm Nguyên trừng mắt:” Làm sao mà ta biết được, đi mà hỏi ông trời ấy.”
Mạnh Nguyên Trực gân cổ lên:” Chuyện đo đại vương làm sao lại không biết, bụng vương hậu lại không phải do ông trời làm to lên.”
Tên này loạn rồi, bắt đầu ăn nói linh tinh, may mà Thiết Tâm Nguyên là quân vương tiến bộ nên không chấp, đổi lại người khác đã chặt đầu:” Nhi tử hay nhi nữ với ta đều không khác gì nhau. Vũ Tắc Thiên quản lý thiên hạ không tệ.”
Mạnh Nguyên Trực dậm chân:” Đại vương đưa ai lên nắm quyền Cáp Mật cũng được, nhưng ở Đại Tống, chỉ nhi tử ngài mới có thể đăng cơ mà thôi.”
“ Các ngươi quá nóng vội, mưu tính quốc gia của người ta đâu đơn giản như thế, phải tính kế lâu dài.” Thiết Tâm Nguyên đánh mắt về phía Âu Dương Tu:
Mạnh Nguyên Trực biết mình quá đà, chắp tay một cái, cầm cái ấm trà uống dở của Âu Dương Tu lên uống cạn.
Tiếng kêu của Triệu Uyển trong phòng đẻ cao vút lên, mới đầu Thiết Tâm Nguyên còn trấn tĩnh, được một lúc nghe nàng kêu thảm thiết, người như bị cào cấu nào nhịt được, chạy tới trước rèm:” Uyển Nhi, cố lên, một chút nữa là con chúng ta sẽ ra đời ... Nếu không để ta vào.”
Vương Nhu Hoa thò ngay đầu ra ngoài, mắng:” Ra chỗ khác, phòng sinh đẻ không phải chỗ cho nam nhân vào, thai vị của Uyển Nhi bình thường, không có vấn đề gì cả.”
Thiết Tâm Nguyên chỉ có thể vâng dạ, sau đó cùng Mạnh Nguyên Trực thay nhau đứng lên ngồi xuống, nếu người ngoài nhìn vào không đoán được ai sắp làm cha.
Đột nhiên tiếng kêu thét trong phòng im bặt, tức thì bốn bề cũng lặng ngắt như tờ, Thiết Tâm Nguyên cùng Mạnh Nguyên Trực nhìn nhau kinh hoàng giây lát, vừa mới xông tới trước phòng đẻ định vén rèm lên thì có tiếng trẻ con khóc váng tai truyền ra.
Sinh rồi, rốt cuộc cũng sinh rồi, mình làm cha rồi.
Thiết Tâm Nguyên nghe thấy tiếng khóc này, bản thân cũng bật khóc, sống hai đời, đây mới là lần đầu được làm cha.
“ Là nam hay nữ?” Mạnh Nguyên Trực nhảy cao ba thước, nhưng rèm che kín từ cửa xuống, nhảy cao hơn nữa cũng có ích gì, thế là đứng ngoài la hét:
Vương Tiệm thì không đợi được nữa, chạy thẳng vào phòng, ngay lập tức bị một đám bà tử đánh đuổi ra ngoài, vừa ôm đầu vừa kêu:” Ta là hoạn quan, không cần cấm kỵ.”
Âu Dương Tu chỉnh lại y sam, đi tới trước mặt Thiết Tâm Nguyên ôm quyền nói:” Chúc mừng đại vương, chúc mừng đại vương.”
Thiết Tâm Nguyên lau nước mắt đáp lễ, mắt nhìn không chớp vào phòng đẻ:” Đa tạ tiên sinh.”
Mãi lúc lâu sau khi mọi người chờ nóng ruột, Vương Nhu Hoa bế một cái tã bọc đi ra, cười với nhi tử:” Thiết gia có hậu đại, nặng sáu cân tám lạng.”
Vương Tiệm vừa nghe thấy cao hứng khua ống tay áo thùng thình chạy loạn khắp nơi, rồi quỳ lạy hướng về phía nam kêu lớn:” Bệ hạ, người có ngoại tôn rồi, người có ngoại tôn rồi.”
Vương Nhu Hoa trừng mắt với Mạnh Nguyên Trực cứ táy máy chân tay muốn vén tã lên kiểm tra gà của đứa bé. Mạnh Nguyên Trực không sợ trời không sợ đất cũng ngượng ngùng rụt tay lại, đợi tới khi đứa bé vào tay Thiết Tâm Nguyên mới xúi:” Đại vương, vén ra xem, nếu không xác nhận, gà chạy mất đấy.”
Nể tình tên này vì đứa con của mình mà ăn không ngon ngủ không yên gần năm trời, Thiết Tâm Nguyên liền cẩn thận kéo tã xuống, Mạnh Nguyên Trực vừa nhìn một cái liền ngửa mặt cười điên cuồng lao về phía cửa Hang Sói.
Âu Dương Tu lấy ra một cái ngọc bội tinh xảo đặt lên tã:” Vật này tới từ Văn Đức điện, năm xưa lão phu đỗ đạt, được tiên hoàng ban cho, tặng tiểu vương gia để thêm phúc.”
Sĩ đại phu Đại Tống luôn có một món đồ vật gắn với tính mạng, thứ này có thể là một cái nghiên mực, một cái bút, thậm chí là một cục đá bình thường.
Nghe nói Thái Kinh luôn cầm trong tay một cái đào mộc như ý, chẳng phải do vật liệu quý giá gì chế thành nhưng coi như tính mạng, Thái Kinh dù chết ở nơi đất khách quê người cũng không rời nó.
Rõ ràng miếng ngọc bội này chính là món đồ như vậy.
“ Đây là tín vật tiên sinh nhập thế, sao lại từ bỏ.”
Âu Dương Tu nhìn đứa bé đỏ hòn:” Lão phu không thể ngăn cản đám người bị lợi ích che mờ tâm trí lấy đứa bé này ra thực hiện mưu đồ cá nhân, nên tặng nó một ít phúc khí, mong nó bình an cả đời.”
Nói xong phất tay áo bỏ đi.
Vương Tiệm lau nước mắt, cẩn tháy đón lấy đứa bé trong tay Thiết Tâm Nguyên, ngây ra nhìn rất lâu trả lại:” Tiểu chủ tử đói rồi.”
Thiết Tâm Nguyên bế đứa bé vào gian phòng đã được lau rửa sạch sẽ, Triệu Uyển tóc tai tán loạn, mặt phờ phạc nhợt nhạt, ánh mắt không rời đứa bé chút nào.
“ Vất vả cho nàng rồi.”
Đứa bé như cảm thụ được mùi của mẹ, vừa vào lòng Triệu Uyển liền không khóc nữa, Triệu Uyển trìu mến nhìn con mình:” Quả nhiên là nhi tử, phu quân, chàng nói xem có phải ông trời an bài không?”
“ Đây là công lao của nàng, cũng là vận mệnh của nàng.” Thiết Tâm Nguyên cảm thán:
Triệu Uyển kiêu ngạo nói:” Đã thế thiếp phải liều một phen vì nhi tử, con của thiếp sẽ là vạn vương chi vương, là chủ thiên hạ.”
Vương Nhu Hoa nhíu mày mắng:” Nó có là vạn vương chi vương hay không ta không biết, nhưng nếu trong một canh giờ nữa còn chưa có sữa là tôn nhi của ta bị đói đấy.”
Một câu nói của mẹ làm đôi phu thê trẻ sực tỉnh, Triệu Uyển day bầu vú căng lên của mình không hiểu làm sao, muốn hỏi thì không thấy Vương Nhu Hoa đâu, chỉ có Trương ma ma cười như đóa hoa.
“ Trẻ con sức yếu, không mút được ra sữa ...”
Triệu Uyển nghe một nửa đỏ mặt, Trương ma ma thấy Triệu Uyển hiểu ý mình rồi cũng cười rời đi.
Buông màn xuống, chiếc giường được gắn bốn cái bánh xe, thị nữ đẩy giường rời phòng đẻ, quay về phòng ngủ của Triệu Uyển.
Ba canh giờ sau Thiết Tâm Nguyên chùi mép rời phòng, vẻ mặt có chút ngượng ngùng. Châu Nhi bịt chặt miệng không dám nhìn đại vương, cảm giác y có thể nổi giận bất kỳ lúc nào, Triệu Uyển thì cười rất tươi nhìn nhi tử đang bú chùn chụt.
Sữa ra rất nhiều!
(*) Hôm nay dừng ở đây nhé.