Tiếng la hét của tội tù thấu tận mây xanh, biến ngày xuân tươi đẹp thành địa ngục nhân gian, khiến chim nhạn cũng không dám bay qua nơi này.
Tội tù bị đánh tám mươi gậy xong bị nha dịch đá xuống ghế, nhìn kẻ nào kẻ nấy như con sâu oằn mình trên mặt đất, nguyên cáo cũng phải lạnh người.
Có kẻ sống được, có kẻ không.
Nếu để ý kỹ sẽ phát hiện, kẻ bị chết đại bộ phận tới từ Thanh Đường, Tây Hạ, còn người Tống, người Hán thì bị đánh cực thảm, song vẫn còn sức la hét.
Một số người Tống, người Hán cắn răng xem hết hành hình, sau đó nhét tiền cho tư lại, tư lại đưa cho nguyên cáo, nói đó là bồi thường của đại vương.
Một số nhận bồi thường, quỳ bái đại vương rồi thi lễ rời đi không còn vướng bận gì nữa, song phần đông vẫn nghiến răng nhìn tội tù, không nhận bồi thường, chỉ mong được phán quyết công bằng nhất.
Không biết từ khi nào đội ngũ người Tống và người Hán đã kết thành liên minh, tự coi là hoàng tộc. Vì năm ngoái trong nguy cơ lương thực, Thiết Tâm Nguyên nói bọn họ là huynh đệ sinh tử của mình, nên họ cam tâm lấy toàn bộ lương thực ra cống hiến lên, bất kể giàu nghèo đều tới nhà ăn, ăn thứ thức ăn dành cho lợn tới tận bây giờ.
Nên bây giờ bọn họ đòi báo đáp.
Bọn họ đòi đặc quyền.
Đám tội tù người Hán, người Tống kia sống chết thế nào bọn họ không để ý, bọn họ hiểu có tội phải chịu tội, bọn họ chỉ để ý thái độ của Cáp Mật vương.
Đặc quyền không thể cấp, nếu làm thế Cáp Mật sẽ thành nơi mâu thuẫn giai cấp gay gắt, chia Cáp Mật thành hai.
Còn là hai phần không bằng nhau.
Vì thế Thiết Tâm Nguyên rời vương tọa đi xuống, tới trước mặt người Hồi Hột, ôn tồn nói:” Các ngươi nên hận ta, xảy ra cơ sự này, do ta không quản thúc tốt bọn họ, giữ hận thù và hãy sống cho tốt.”
Phụ nhân ôm đứa bé lãnh đạm nói:” Không phải lỗi của đại vương, dân phụ chỉ muốn hắn chết, hắn giết trượng phu của dân phụ.”
Thiết Tâm Nguyên đưa tay vuốt cái má bẩn thỉu của đứa bé:” Đứa bé còn phải sống, để hắn sống kiếm tiền cho mẹ con ngươi, để đứa bé này lớn lên khỏe mạnh.”
Phụ nhân rơi nước mắt thi lễ:” Đó là mệnh lệnh của đại vương sao?”
Thiết Tâm Nguyên thở dài:” Đó là lời khẩn cầu của ta.”
“ Hắn phải chết, hắn vô sỉ tới mức làm vấy bẩn thanh danh của vương, không xứng sống ở quốc gia mỹ lệ này.”
“ Nghe ngươi nói thì hẳn là nữ nhân có kiến thức, vậy chắc ngươi hiểu, sự phồn vinh của Cáp Mật mới bắt đầu, nếu ta giết quá nhiều người, không tốt cho Cáp Mật, tức là cũng không có lợi cho thần dân Cáp Mật như ngươi.”” Thiết Tâm Nguyên quay đầu nhìn tội tù khinh hoàng tới cực điểm:” Bản vương tước đoạt sổ vàng của chúng, bồi thường cho con ngươi, thế nào?”
Tức thì bốn xung quanh náo động, có người tiếp lời ngay:” Vương nhân từ của ta, sự nhân từ của ngài có dùng với chúng tôi không?”
“ Không, nàng ấy là trưởng hợp đặc biệt, còn về phần ta nợ các ngươi, ta sẽ trả bằng cách khác.” Thiết Tâm Nguyên cười với đứa bé trong lòng phụ nhân, đi lên đài cao, lớn tiếng nói:” Bất kể là người bị hại, hay là tội tù, đều là ta đau lòng, đây là thiếu xót của pháp luật, càng là tội của vương như ta.”
“ Hôm nay ta dùng máu của vương tộc để thề, sau này không có ai được vượt qua pháp luật nữa.”
Nói xong dang tay ra, để Úy Trì Văn và thân vệ cởi áo choàng và trường sam, lộ ra mình trần giữa trời giá lạnh.
Không đợi bách tính kịp phản ứng, một cái roi trâu dài hơn trượng mang theo tiếng gió rít quất chát lên lưng Thiết Tâm Nguyên.
Cú quất đó rất mạnh, máu đỏ tức thì tóe ra, Thiết Tâm Nguyên kêu một tiếng đau đớn, nắm chặt lấy tay.
“ Đại vương, không thể như thế.” Một lão giả hét lên, muốn xô võ sĩ xông tới, những người khác sực tỉnh, kêu khóc ùa cả lên:
“ Không được đánh đại vương.”
Khi bách tính và võ sĩ giằng co với nhau, Mạnh Nguyên Trực lại lần nữa vung roi quất lên lưng Thiết Tâm Nguyên, vết roi tạo thành hình chữ thập rõ ràng, máu tươi chảy ròng ròng từ lưng xuống.
Thiết Tâm Nguyên loạng choạng một lúc mới đứng vững được, hét:” Nữa đi.”
Mạnh Nguyên Trực nhìn bách tính như phát điên xông qua tuyến phong tỏa đầu tiên của võ sĩ, roi da trâu đen xì lần nữa xoay tròn trên không, quất một cú tàn bạo.
Lần này một chân Thiết Tâm Nguyên khụy xuống, phụ nhân nhân Hồi Hột bật khóc hét lên:” Đừng, đứng đánh vương nữa, không phải lỗi của vương, ta không truy cứu nữa.”
Gia quyến những người Hồi Hột bị hại khác người quỳ xuống, người bóp chặt tay bỏ đi.
Đám đông lúc này cũng ùa tới, xô đẩy chửi bới Mạnh Nguyên Trực, người vây quanh Thiết Tâm Nguyên, lão giả cởi áo choàng lên người đại vương, nhanh chóng dìu y vào một ngôi nhà ở đó, rắc thuốc trị thương.
Thế là quanh ngôi nhà nhỏ, bách tính cầm gậy gộc đao kiếm thành hàng bảo vệ trong cùng, võ sĩ Thanh Hương cốc bị đẩy ra ngoài.
Thiết Tâm Nguyên hôm đó cùng mấy lão giả người Hán ăn một bữa cơm đơn giản, y đảm bảo với họ, lợi ích của họ không bị người Hồi Hột ảnh hưởng, thậm chí còn gia tăng, cổ vũ họ cho con cái đi học, có cơ hội sẽ ưu tiên dùng con cháu họ làm quan viên Cáp Mật.
Lão già người Hán cảm động rơi lệ rời đi, hối hận vì nghe đám người Tống xúi bẩy khiến đại vương thương tâm.
Tiễn đoàn người Hán đi rồi, Thiết Tâm Nguyên hạ lệnh cho đám lão giả người Tống vào.
Với người Tống, y không chút khách khí nào, không có ăn đã đành, còn quát mắng bọn họ, nổi giận đập bàn, khiến y phục trượt xuống, lộ lưng vẫn còn vết thương, quát mắng bọn họ liên kết với nhau gây khó dễ cho mình.
Thế là kẻ nào kẻ nấy quỳ xuống thành khẩn đảm bảo không bao giờ tham dự loại chuyện này nữa, sau đó mặt mày tái nhợt lui ra.
Ra ngoài rồi ai nấy mặt mày hớn hở, vì họ nghĩ tới nhà tộc trưởng, tộc trưởng nào lại khách khí mời trà mời nước ngươi? Khách khí tiễn ngươi đi? Khách khí là giành cho khách.
Đại vương chịu đòn là vì ai, vì người Tống, cho ai xem? Cho người Hán, người Hồi Hột xem, quay về phải giúp đại vương trông coi Cáp Mạt, người Hán cứ nói mình là vương tộc, phì, bọn ta mới thực sự là vương tộc.
Thế là ai cũng nghĩ đại vương vì mình, ai cũng nghĩ mình được đại vương ưu ái.
(*) Cai trị cái Cáp Mật này có khi khó bằng mấy cái Đại Tống.