Cây thanh hương ở Thanh Hương thành đã mọc lá mới, mùi hương thơm mát lan khắp toàn thành.
Lúa mạch cao hai tấc xanh mươn mướt trải khắp đồng ruộng.
Đây là cảnh trí Thiết Tâm Nguyên thích nhất, một bên là đô thị phồn hoa, một bên là nông điền như họa. Mỗi lần nhìn thấy cảnh này y đều nổi hứng làm thơ, sau khi vét hết đầu óc một hồi phát hiện vì trong đầu chất đống thi từ mỹ diệu của người khác, mình không làm ra nổi thứ hay ho hơn, nên chẳng làm nữa.
Tô Thức làm tới bảy tám bài rồi, phát cho ca cơ bên cạnh, dùng ánh mắt khiêu chiến nhìn Thiết Tâm Nguyên.
Thiết Tâm Nguyên vờ không thấy, đi đấu với cái tên cả đời làm vài vạn bài thơ chỉ khiến bản thân tức chết.
Cuối xuân đầu hè tổ chức một bữa tiệc "khúc thủy lưu thương" không tệ, xuân canh đã kết thúc, quan viên các nơi đồng loạt tới Thanh Hương thành chúc mừng thế tử ra đời.
Rõ ràng là lễ đầy tháng mà Tô Thức thích khác người tổ chức khúc thủy lưu thương ở con sông chảy dọc Thanh Hương thành.
Thiết Tâm Nguyên cứ có cảm giác đám người này không phải là tới chúc mừng nhi tử mình đầy tháng mà là tới vì những ca cơ xinh đẹp.
Giờ người toàn Tây Vực đều biết, muốn nghe ca, xem múa, hẹn hò mỹ nhân thì nơi tốt nhất chính là Thanh Hương thành.
Âu Dương Tu khả năng là bị Triệu Uyển mắng cho quá thảm, tới giờ vẫn mặt nặng mày nhẹ với Thiết Tâm Nguyên.
Ở Cáp Mật này Âu Dương Tu uy phong lắm, suốt ngày giáo huấn người này, mắng mỏ người kia, người duy nhất khiến ông ta phải cúi đầu nhẫn nhịn chính là Triệu Uyển.
Mấy ngày trước còn đùng đùng nổi giận đòi về Đại Tống, sau khi nghe nói hiện người nắm quyền bính triều đường là Hạ Tủng, liền không nhắc lại chuyện này nữa.
Hiện giờ Âu Dương Tu và một người Tống tên Hoắc Hiền chiếm cứ một cái khúc quanh, rượu cứ liên tục chảy qua đó, nên họ uống mãi không hết, thế nhưng sắc mặt cả hai đều không dễ coi.
Thiết Tâm Nguyên biết nguyên nhân.
Địch Thanh ở Duyên Xuyên khẩu cùng Một Tàng Ngoa Bàng đánh bất phân thắng bại, Bàng Tịch quyết chiến với Hạt Chiên ở Mạc Xuyên thành càng tưng bừng, ba tháng trời đại quân của Bàng Tịch chỉ tiến thêm được hai trăm dặm.
Chiến cục vi diệu, không cẩn thận một chút là thiệt quân mất đất.
Hoắc Hiền không chỉ một lần xin Thiết Tâm Nguyên thuốc nổ, mỗi lần y đều cho một ít, đủ để quân Tống lui địch, nhưng Hoắc Hiền không thỏa mãn, ông ta muốn phối phương thuốc nổ, đề xuất không ít kiến nghị, Thiết Tâm Nguyên phủ quyết hết.
“ Vì tranh giành Hà Hoàng, người chết sắp chất thành núi, một tháng trước Ngõa Đài thất thủ, Địch Thanh chém hai đô giám, đích thân dẫn thân vệ lên trận, Dương Văn Quảng cởi trần xách đao tiếp ứng. Tử chiến một trận, thân vệ Địch Thanh chết hết, ông ta cũng trúng một tên vào tay. Dương Văn Quảng lưng trúng chùy xích của người Tây Hạ, giờ phải dựa vào hai người trọng thương đó mới kháng cự lại được Một Tàng Ngoa Bàng.”
“ Người khơi mào cho kế hoạch Hà Hoàng là Bàng Tịch bị ngôn quan đàn hặc tới mức phải tự xin biếm quan, thế nên Hạ Tủng mới nắm hết quyền bính.”
“ Âu Dương huynh cũng biết rồi, Hạ Tùng là người để ý thù riêng hơn cả đại nghĩa quốc gia, ông ta và Một Tàng Ngoa Bàng là tử địch, nên đặt nặng Duyên Xuyên khẩu mà coi nhẹ Hà Hoàng. Ba tháng trước nếu không phải Dương Hoài Ngọc chiếm được Duyên Xuyên khẩu thì đại quân đã phải điều chỉnh chiến lược, lấy Một Tàng Ngoa Bàng làm đối thủ chủ yếu, bỏ kinh lược Hà Hoàng rồi.”
Hoặc Hiền chẳng những nói nhiều, uống rượu càng tợn:” Tâm huyết quá nửa đời người của lão phu tiêu hao ở Hà Hoàng, làm không ít chuyện thương thiên hại lý. Bất kể chiến sự Hà Hoàng có kết quả ra sao, Hoắc Khánh Dương này đều không có kết cục tốt đẹp, vì thế không cố kỵ gì hết, Âu Dương huynh giúp ta không?”
“ Hoắc huynh, gần đây đại vương mới có lân nhi, lòng vui vẻ, lúc này để xuất yêu cầu là thích hợp nhất.” Âu Dương Tu uống trà, tuy hôm nay là tửu hội, nhưng ông ta lại không đụng tới một giọt rượu:
Hoắc Hiền quay đầu nhìn Thiết Tâm Nguyên và Mạnh Nguyên Trực đang trò chuyện vui vẻ, ảm đạm lắc đầu:” Y không cho ta đâu, vì đó là cái căn cơ của Cáp Mật.”
Âu Dương Tu hừ một tiếng:” Nếu đã biết thế vì sao còn bức bách lão phu, chẳng lẽ ta xin thì Cáp Mật vương sẽ bất chấp căn cơ của Cáp Mật.”
Hoắc Hiền chắp tay:” Làm khó Âu Dương huynh còn hơn là để tướng sĩ bỏ mạng sa trường, kỳ thực ta cũng hết cách rồi.”
Âu Dương Tu lắc đầu:” Cáp Mật cũng là đất Tống, hại Cáp Mật để làm lợi Đại Tống không phải là chuyện tốt.”
“ Cáp Mật vương ý chí kiên định, lại có hùng tài đại lược, người như thế không chịu nghe lệnh Đại Tống đâu, y nắm trong tay lợi khí như thuốc nổ, nguy hại cực lớn.” Hoắc Hiền ngồi thẳng lên, kiên quyết nói:” Nay Cáp Mật còn nhược tiểu, quốc nội chưa ổn định, một khi Âu Dương huynh giúp họ ổn định nội chính, lòng dân hướng về một phía, y nhất định sẽ lộ cái răng nanh ra.”
“ Theo lão phu quan sát, y chính là tuấn kiệt sau Lý Nguyên Hạo đó, nếu để thêm thời gian, Cáp Mật cũng như Tây Hạ, xâm phạm Đại Tống ta.”
Âu Dương Tu đặt cốc trà xuống:” Ta vẫn luôn trông chừng y.”
“ Thì ra Âu Dương huynh cũng đề phòng y.” Hoắc Hiền mừng lắm:” Không biết có kế hay gì không?”
Âu Dương Tu tới gần Hoắc Hiền, nói nhỏ:” Hoắc huynh muốn ngăn ngừa Cáp Mật mưu đồ Đại Tống, muốn chặn đứng dã tâm của Thiết Tâm Nguyên, vậy hãy thay lão phu làm quốc tướng Cáp Mật đi.”
Hoắc Hiền sững sờ, tay run lên rượu sánh ra quá nửa:” Vì sao?”
Âu Dương Tu lại rót cho mình một chén trà, đủng đỉnh nói:” Hoắc huynh mười lăm năm khổ tâm mưu đồ Hà Hoàng, trên đời mấy người làm nổi, Phú Bật chẳng qua là kẻ đầu cơ, thủ thành còn được, tiến thủ không đủ.”
“ Chiến sự Thanh Đường hiện tuy gian khổ, nhưng Hạt Chiên như cào cào sau mùa thu, chẳng nhảy nhót được bao lâu, ba ngày trước tướng quân hai đầu A Đại và Lý Xảo đã suất lĩnh một vạn quân rời đi, bây giờ hẳn tới địa phận của Thảo Đầu tộc.”
“ Quân đội ở Mạc Xuyên thành ắt là lực lượng cuối cùng mà Hạt Chiên có thể sử dụng, một khi bị giáp kích, Hạt Chiên cúi đầu chịu trói chỉ còn đợi từng ngày thôi.”