Mã Hi Mỗ vừa vào đã chạy ngay tới điên cuồng hôn giày Thiết Tâm Nguyên.
Thiết Tâm Nguyên thở dài:” Chuyện nghiêm trọng lắm phải không?”
Mã Hi Mỗ run run nói:” Tháp lợi ban tôn kính, trưởng công chúa của Tắc Nhĩ Trụ muốn cận kiến ngài.”
Lại là một cô công chúa nữa, mình cũng có duyên với công chúa quá đi, Thiết Tâm Nguyên bóp trán:” Cô ta đã lặng lẽ trà trộn vào thương đội của ngươi tới Thanh Hương thành, vì sao không lặng lẽ mà đi, như thế mọi người đều đỡ phải khó xử với nhau.”
“ Nhi tử sủng ái nhất của A Lạp Đinh, vương của Ba Cách Đạt mạo phạm tới ngài, công chúa đành phải ra mặt.”
Thiết Tâm Nguyên nghe thế đá Mã Hi Mỗ lăn mấy vòng:” Có phải ngươi nói cái tên định phóng hỏa ở phủ tướng quốc không?”
Mã Hi Mỗ không dám kêu đau:” Vâng vâng, chính hắn, xin ngài tha cho hắn, Mã Hi Mỗ nguyện ý trả bất kỳ giá nào.”
“ Tha? Mã Hi Mỗ, ngươi nói đơn giản quá, hắn là kẻ địch của ta, ngươi cũng muốn thành kẻ địch của ta sao?” Giọng Thiết Tâm Nguyên hơi cao lên:
“ Tháp lợi ban tôn kính, ngài cứ lấy cái mạng này đi.” Mã Hi Mỗ khóc rống lên:
Thiết Tâm Nguyên ngồi xuống sau bàn:” Mã Hi Mỗ, cứ vui vẻ làm thương nhân giàu có đi, xen vào chuyện này làm gì, đừng quên ngươi vốn là võ sĩ hết thời, không đủ trí tuệ tham gia trò chơi này đâu. Ta sớm chỉ cho ngươi con đường đúng đắn để đi, vậy mà ngươi ngày càng đi chệch.”
Mã Hi Mỗ khóc càng thương tâm:” Ngài là hùng ưng, trưởng lão trí tuệ là hùng sư, Mã Hi Mỗ chỉ là con chuột đáng thương, không có gan từ chối.”
“ Ngươi muốn không đắc tội với cả hai à, trên đời này làm gì có chuyện tốt như thế.” Thiết Tâm Nguyên hừ một tiếng:” Mã Hi Mỗ, đây là cơ hội cuối cùng của ngươi, nhân lúc ta còn nhẫn nhịn được, đi đi, rời Cáp Mật, càng xa càng tốt, đừng bao giờ quay lại nữa.”
Mã Hi Mỗ bò tới, tuyệt vọng nói:” Tháp lợi ban, ngoài kia có nói ngài ra sao, ta vẫn biết ngài là người nhân từ, nên mới mặt dày tới đây, dù chết trong tay ngài cũng được chết nhẹ nhàng nhanh chóng, trước khi chết còn được sám hối, chết rồi còn được một ngôi mộ. Xin ngài nể mặt người sắp chết này mà gặp công chúa A Y Toa được không?”
Sám hối với người Đại Thực mà nói vô cùng quan trọng, thậm chí hơn sinh tử, đó là chuyện liên quan tới linh hồn, thiên thần không tiếp nhận sự sám hối của ngươi, linh hồn của ngươi phải lang thang trên mặt đất ô uế.
Dù nói lời ác độc, Thiết Tâm Nguyên không hề có ý xử lý Mã Hi Mỗ, là người niệm tình cũ.
Biết Mã Hi Mỗ là đôi mắt của Mục Tân, y không ngay lập tức làm mù đôi mắt này.
Đồng ý gặp A Y Toa một cái, Mã Hi Mỗ chạy ngay, vừa chạy vừa nói không bao giờ quay lại Thanh Hương thành nữa.
Nhìn bóng lưng tròn tròn của Mã Hi Mỗ biến mất, Thiết Tâm Nguyên thở dài:” Có phải ta sai rồi không?”
Úy Trì Chước Chước nhún mình thi lễ:” Quân vương nên quyết đoán dữ dội như sấm sét. Đại vương không làm được điểm này, nhưng vì thế Úy Trì tộc mới một lòng một dạ theo đại vương, dù có chết cũng sẽ chết ở tay kẻ địch, chứ không phải ám tiễn sau lưng.”
Thiết Tâm Nguyên không hiểu có phải mình tưởng tượng không, Úy Trì Chước Chước nói lời này giống thổ lộ gì đó, nuốt nước bọt nói:” Phái người đi tra xem A Y Toa dùng thân phận gì che dấu bản thân, ngoài ra bảo Trạch Mã đón họ tới dịch trạm, dùng lễ nghi quốc sứ.”
Nói xong đi vào gian trong.
Úy Trì Chước Chước vốn muốn nói chuyện nhiều hơn, nhưng không có cơ hội, ở sau đáp:” Chước Chước an bài ngay.”
Thiết Tâm Nguyên giờ rất sợ ở riêng một chỗ cùng Úy Trì Chước Chước, không chỉ nàng, cả Trạch Mã cũng thế, nếu có thể không gặp thì tránh vẫn là tốt nhất.
Đến trưa A Y Toa rốt cuộc cũng gom đủ nghi trượng của công chúa, nhìn có vẻ đơn giản, Địch Y Tư nỗ lực muốn tạo thành dáng vẻ A Y Toa tới thăm Thanh Hương thành, để tiêu trừ ảnh hưởng xấu của việc bọn họ lén lút vào thành.
Ý tứ của Mã Hi Mô là Cáp Mật vương đã đồng ý gặp A Y Toa, chỉ là không biết bao giờ.
A Y Toa lòng như lửa đốt, nàng làm sao đợi lâu được, muốn Mã Hi Mỗ đi gặp Cáp Mật vương, thương lượng xem có thể gặp mặt hôm nay được không?
Mã Hi Mỗ biết, mình chạm tới giới hạn của Thiết Tâm Nguyên rồi, nếu lắm lời, bị ném xác cho chó ăn là cái chắc, nên trả lời mình đã làm tới cực hạn rồi, nếu trước khi mặt trời lặn không rời Thanh Hương thành thì khó thoát chết.
Người ta đã báo ra thân phận, Thiết Tâm Nguyên đành dựa lễ nghi quốc gia để chiêu đãi A Y Toa.
Dù sao Cáp Mật và Khách Lạt Hãn chưa từng có va chạm, với Tắc Nhĩ Trụ (Seljuk ) xa xôi càng chẳng dính dáng gì tới nhau.
Trạch Mã tới tiểu lâu A Y Toa, mời nàng ở trong dịch quán, bảo vệ khách khứa là phép tắc của mọi quốc gia văn minh.
A Y Toa không ngờ sứ giả Cáp Mật lại là nữ tử xinh đẹp, không chỉ là quan viên chính thức của Cáp Mật, xem ra lại còn có quyền lực không nhỏ.
Hai mỹ nhân tuyệt sắc đánh giá nhau.
Nữ tử gặp nữ tử thì không cần cố kỵ, vì thế dung mạo khiến chính bản thân phải lay động của A Y Toa làm Trạch Mã hối tiếc vì trước khi tới đây không trang điểm kỹ càng một chút.
A Y Toa thấy Trạch Mã nhìn chân mình, cười tươi tắn:” Tập vũ đạo ngã xuống bàn.”
Trạch Mã liền hiểu ngay A Y Toa dùng thân phận gì che giấu bản thân:” Nghe nói vũ đạo của Tinh Linh Nhi ở trên trời mới có, công chúa cành vàng là ngọc, vì sao tới không báo với vương của ta, để ngài phái dũng sĩ vô địch bảo vệ.”
“ Ta từ nhỏ yêu thích vũ đạo, nghe nói vũ sư Quy Tư giỏi nhất, nay họ đều tới mảnh đất lành Cáp Mật, ta mang lòng cầu học tới đây, không dám dùng danh công chúa xúc phạm tới vũ nhạc thuần khiết.”
Trạch Mã cười:” Vậy vì sao bây giờ lại thay đổi?”
“ Vì bị lạc mất một con ngựa kiêu ngạo.”
“ Con ngựa đó gây ra đại họa ở Cáp Mật, không biết công chúa định dùng cái gì để làm nguôi cơn giận ngút trời của vương ta?”
A Y Toa ngồi ở giường gấm gian nan thi lễ:” Dung nham vào biển rộng thì cũng tắt, Tắc Nhĩ Trụ và Ba Cách Đạt đều có đủ nước biển để dập tắt cơn giận của quân vương.”
Trạch Mã nhíu mày:” Nước biển này là đại quân hay tài phú vô tận của các vị?”
A Y Toa cười nhẹ nhàng:” Đều trong một ý niệm của Cáp Mật vương, sứ giả xinh đẹp, khi nào ta mới được gặp Cáp Mật vương?”
“ Khi nào vương ta rảnh.”
Chỉ là cuộc nói chuyện đơn giản không thể nói là giao phong ngôn từ, Trạch Mã nói xong mời A Y Toa tới dịch trạm, A Y Toa lúc này không thể tỏ ra quá cấp bách, Cáp Mật vương đã biết mục đích của mình, biết thân phận A Đan, chỉ cần không phải kẻ ngu xuẩn sẽ không tùy tiện ra tay, liền chấp nhận an bài, ở trong dịch quán ở Ôn Tuyền cung.