Trời đã khuya mà Thiết Hỉ không chịu đi ngủ, khóc oe oe không ngừng, Thiết Tâm Nguyên bế nhi tử đi bảy tám vòng mới dỗ được tiểu tổ tông.
Thay tã cho nhi tử xong, thấy Triệu Uyển còn đang nghiên cứu danh sách lễ vật, nói:” Tặng quà thôi mà, nàng nghiên cứu kỹ như thế làm gì?”
Triệu Uyển đón lấy nhi tử:” Tặng quà cũng là học vấn, ai ít ai nhiều có can hệ lớn, phu quân, chàng chắc là muốn tặng cho Hạ Tủng một cái xác ướp chứ?”
Thiết Tâm Nguyên đính chính:” Là xác ướp nữ Lâu Lan, dung mạo, giáo dưỡng đều không tệ.”
“ Hạ Tủng xin chàng Hồ cơ xinh đẹp là có ý tu bổ quan hệ, chàng làm thế có quá đáng không? Ông ta dù sao là bình chương sự Đại Tống.”
“ Chẳng lâu đâu, bao năm qua ông ta đắc tội với quá nhiều người, có rút lui an toàn hay không là vấn đề, trống rách muôn người gõ. Ta là người bị hại, sao không thể gõ thêm một cái.”
Triệu Uyển quá rõ một mặt nhỏ nhen có thù ắt báo của trượng phu, nên không nói thêm:” Được rồi, thiếp cũng ghét người này, tặng cho ông ta xác ướp cho bõ ghét. Nhưng mà Bao Long Đồ lại tặng một quả cầu vàng trăm cân, thế này quá hoang đường, chàng thừa biết ông ấy là thanh quan, không thu lễ vật.”
“ Chàng muốn hủy thanh danh của người ta mới chịu à?”
“ Năm xưa ông ta giam ta vào nhà lao bẩn thỉu, lại còn vô số lần uy hiếp ta, khiến ta đi đường cũng phải nhìn trước ngó sau, giờ ta không nhớ thù cũ, tặng tiền cho ông ta, đó gọi là lấy đức báo oán.” Thiết Tâm Nguyên đường hoàng nói:
Triệu Uyển cười khanh khách:” Chàng sắp hủy hoại hết ý nghĩa tốt đẹp của câu này rồi đấy.”
Đợi nhi tử ngủ say rồi, cẩn thận cho vào nôi, đắp chăn lên, phu thê lên giường, tán gẫu chuyện thường nhật.
“ Đường Đường gần đây làm gì thế? Lâu rồi không nghe thấy tin gì.”
Triệu Uyển nhảy lên lưng Thiết Tâm Nguyên đấm đá:” Người ta lần này tới thị uy với chàng, sau khi thành công liền quan tâm tới làm ăn, không biết vì sao lại hứng thú với mua bán dầu.”
“ Hồ Dương có dầu đen chảy ra, cô ấy rủ Phúc Nhi cùng đi khảo sát, mượn lực lượng công tượng doanh luyện dầu đốt đèn, bán tới Kinh Triệu phủ.”
Thiết Tâm Nguyên hất Triệu Uyển từ trên lưng xuống, ôm ngang người nàng:” Không bán tơ lụa nữa à?”
“ Bắc Thiên Sơn loạn như vậy, tơ lụa bán tới Cáp Mật là cực hạn rồi, cô ấy không muốn nhàn, nên nghĩ chuyện làm ăn khác. Chàng không biết dầu ở Đại Tống đắt lắm, kiếm không ít hơn tơ lụa đâu.”
Thiết Tâm Nguyên véo mũi Triệu Uyển:” Nói vậy là nàng cũng có phần rồi?”
Triệu Uyển đắc ý:” Đương nhiên là thiếp có phần rồi, bất kể bò dê chạy trên mặt đất hay dầu chạy dưới đều là của nhà ta, Đường Đường muốn dùng thứ của nhà ta bán lấy tiền, tất nhiên phải chia cho thiếp.”
Trời nóng phu thê dính nhau một lúc đã đầy mồ hôi, Triệu Uyển đi tìm Châu Nhi sai chuẩn bị nước tắm, Thiết Tâm Nguyên thì đứng đưa nôi, càng nhìn nhi tử càng thích, thằng tiểu tử này là đứa có phúc.
Thiết Tâm Nguyên biết Vương An Thạch tiến hành biến pháp ở Đại Tống gian nan thế nào, nhưng mười năm sau, biến pháp sẽ thành quan niệm chủ lưu của Đại Tống, nhất là sau khi Vương An Thạch rống ra câu cực kỳ có tính lừa gạt " dân không tăng thuế mà quốc gia sung túc", biến pháp liền thành không thể nghịch chuyển.
Cho dù có bao nhiêu người phản đối, cải cách vẫn diễn ra, đó là đại thế.
Có thể dự liệu, đám người Hoắc Hiền nhất định muốn biến Cáp Mật thành quốc gia như thế ngoại đào viên, có như thế mới tạo được bàn đạp thuận lợi để tiến hành cải cách ở Đại Tống.
Cải cách sẽ tác động tới giai tầng được lợi cũ, đó chính là hoàng gia và huân quý hủ bại, mà đám người này tương lai chính là kẻ phản đối kiên định nhất chuyện nhi tử mình lên hoàng vị.
Bởi thế Thiết Tâm Nguyên tuy giận đám lừa đảo đó, nhưng càng nghĩ kỹ càng không có lý do gì để phản đối biến cách.
Tất nhiên vấn đề quan trọng là giám sát khống chế hướng đi của biến pháp sao cho nó thành chính sách tốt phú quốc cường binh.
Đám người đó muốn biến pháp. Tốt, vậy trước hết toàn lực giúp Cáp Mật vượt qua sóng gió sắp tới mới được.
Mục Tân cưỡi trên mình ngựa, khải giáp nặng nề làm người ông ta hơi còng xuống, mấy lọn tóc bạc buông từ trong mũ trụ xuống, trông có phần tang thương, hai năm qua ông ta sống vô cùng khổ cực.
Tháp Ốc thành phía trước đã biến thành một đống đổ nát, bách tính như xác không hồn lục lọi nơi ở bị lửa lớn đốt cháy rụi, hi vọng tìm được chút gì đó hữu dụng.
“ Xác định là quân đội Cáp Mật xâm phạm sao?” Giọng Mục Tân khàn đặc, cưới ngựa chạy liền một trăm năm mươi dặm đường với một lão nhân mà nói là sự tàn phá nghiêm trọng:
A Lạp Đinh ở trước mặt Mục Tân luôn cung kính, cúi người đáp:” Vâng, vì thống soái của chúng chính là tên tướng quân ác ma hai đầu.”
“ Bọn chúng không lấy đi lương thực mà lại thiêu hủy sao?”
“ Có lẽ vì trưởng lão tới khiến chúng không có cơ hội mang theo, đành phải hủy hết.”
Mục Tân lắc đầu:” Đứa học sinh này của ta không tệ, biết phái binh tới quấy loạn Vu Điền mà ta mới bình định, ta chỉ lấy làm lạ, bọn chúng rõ ràng có cơ hội chiêu lãm người Vu Điền, vì sao lại bỏ? Chuyện hủy hoại này không có lợi cho y mua chuộc lòng người.”
“ Mã Hi Mỗ, Cáp Mật thực sự đã phát triển tới mức không cần những người đã từng phản bội Vu Điền vương sao?”
Mã Hi Mỗ nhảy xuống chiến mã, khom người đáp:” Trưởng lão trí tuệ, Thiết Tâm Nguyên thu nhận rất nhiều tội tù nước Tống, mua nô lệ người Hán ở Khiết Đan, y thực sự không quá bận tâm tới người Tây Vực.”
A Lạp Đinh nhíu mày:” Nói vậy y không có hùng tâm thống nhất Tây Vực sao?”
Mã Hi Mỗ thấy Mục Tân cũng đang đợi câu trả lời, đáp:” Người hầu của ngài khi rời thành Thanh Hương chưa thấy y có hùng tâm và ý chí này. Toàn bộ người Cáp Mật bận rộn trồng trọt, buôn bán, ngoài ra còn có xây dựng, nghe nói tháp lợi ban muốn xây một bức tường thành lớn, vây quanh Cáp Mật.”
A Lạp Đinh coi thường:” Trên đời này không có thành trì nào không thể phá, chẳng lẽ y muốn học tập tổ tiên mình xây Trường Thành? Một kẻ hèn nhát trốn sau tường thành có tư cách gì khiêu chiến với chúng ta.”
Mục Tân càng nghe vẻ mặt càng nghiêm trọng:
“ A Lạp Đinh ngươi nhầm rồi, đứa học sinh đó của ta là con hồ ly giảo hoạt nhất trên đời, lại còn có thể biến thành sói đói cắn chúng ta bất kỳ lúc nào.”
“ Mã Hi Mỗ, tới Thiện Thiện nói với A Đan, hắn không còn thời gian giảm béo nữa đâu, trước khi trận tuyết đầu tiên đổ xuống mà hắn còn chưa cưỡi được chiến mã, chúng ta sẽ bỏ rơi hắn. Hắn muốn thành Tây Vực vương thì chỉ có A Y Toa để dựa vào thôi.”