A Y Toa sững sờ dừng chân:” A Đan, ngươi hận ta sao, hận ta tới đây khiến ngươi gặp họa sao?”
“ Không phải A Y Toa, xin nàng, xin nàng đó, đừng qua đây...” A Đan chưa bao giờ thống khổ như thế này, A Y Toa là thiên sứ thánh khiết, nếu để nàng nhìn thấy mình bẩn thỉu như con lợn thế này, hắn chỉ còn cách tự sát, dù thoát được cả đời hắn không thể đối diện với nàng:
Một giọng nói lào khào đột nhiên xen vào:” Ha ha, có phải mỹ nhân tới không, nghe giọng là biết rồi, mau mau vào đi, đáng thương cho lão đã ba năm không thấy nữ nhân.”
“ Vào đi, nam nhân của ngươi quần toàn cứt thôi, muốn tìm nam nhân thì tìm ta, ta cởi quần ra rồi đây này, ngươi xem xem, mỹ nhân, ta rất sạch sẽ, không có cứt như tên kia ...”
“ Câm mồm, súc sinh câm mồm, ta giết ngươi, ta giết ngươi ...” A Đan lồng lộn gầm rú, xích sắt cọ vào da thịt làm toàn thân hắn máu me be bét, nhưng hắn không thấy đau, hắn chỉ muốn thoát ra ăn sống nuốt tươi Nhất Phiến Vân:
Một bàn tay nhỏ nhắn chạm nhẹ lên bàn tay đầy gân xanh của A Đan, A Đan tức thì như bị rút mất xương sống, nằm im, nước mắt tuôn ra như suối, A Y Toa nhìn thấy rồi, hắn chỉ muốn chết.
Hắn cảm thấy có người cởi quần mình, giúp mình dọn dẹp ô uế, lau chùi thân thể, bàn tay đó vô cùng mềm mại, vô cùng ôn nhu.
Nhưng A Đan chỉ thấy muốn chết nhanh hơn.
“ A Y Toa, nàng đi đi.” Mắt nhắm chặt, A Đan lòng đã chết, giọng vô cảm:
Giọng đáng ghét của Nhất Phiến Vân truyền vào tai:” Còn tưởng là mỹ nữ, ai ngờ là quạ đen, làm ta phí công tụt quần.”
A Đan ngớ người một lúc, mở choàng mắt ra, nhìn thấy nụ cười ấm áp của Địch Y Tư, thế là lại khóc lớn.
“ A Đan đừng khóc, từ sau năm tuổi, ngươi đã không khóc nữa cơ mà.”
A Đan càng khóc to, khóc nấc lên, nước mắt nước mũi ròng ròng như đứa bé năm tuổi.
Địch Y Tư vuốt ve khuôn mặt râu ria của A Đan:” Không cần xấu hổ, khi ngươi còn nhỏ, không phải đều do ta làm chuyện này sao, giờ nhìn mới biết, A Đan của chúng ta đã trưởng thành rồi.”
Nhất Phiến Vân lại chen vào:” Trưởng thành, ha ha ha, này, muốn nhìn nam tử trưởng thành không, đây này, đó là tên tiểu tử chưa mọc đủ lông thôi.”
A Đan định chửi, Địch Y Tư lại mỉm cười quay lại:” Thật sao, lão bà này cũng muốn nhìn ...”
Ở góc độ của A Đan không thấy gì cả, chỉ nghe thấy có tiếng cười dâm dục của Nhất Phiến Vân, sau đó tiếng cười biết thành tiếng kêu thảm thiết ...
Rồi tiếng Địch Y Tư cười:” Chỗ đó của ngươi sao chẳng có gì cả thế?”
Úy Trì Văn ở trên nghe thấy tiếng kêu gào thảm thiết của Nhất Phiến Vân thì thất kinh, vội vội vàng vàng gọi thủ vệ tới canh cửa, sau đó dẫn thêm hơn chục người chạy xuống địa lao.
Xuống tới nơi, đợi thủ vệ nhanh chóng tuốt đao khống chế tình hình rồi Úy Trì Văn mới đi tới buồng giam của Nhất Phiến Vân. Con sơn tiêu ở bên cạnh đang kêu chin chít đập lồng nhỏ, Nhất Phiến Vân thì cởi truồng, tay ôm chặt hạ thể nằm trên sàn, máu tươi liên tục chảy qua kẽ tay, nó nuốt nước bọt quay sang nhìn thứ kia của lão già đang bị Địch Y Tư dùng đuốc đốt cháy thành than, ra hiệu cho người đi gọi đại phu tới.
Gọi là đại phu thì hơi quá, những người này kỳ thực chỉ học một số kiến thức y thuật sơ đẳng thôi, toàn bộ Thanh Hương đa phần là lang băm giang hồ, đại phu thực sự là Trương Phong Cốt, cả Úy Trì tộc cũng không có.
“ Lão ta không chết chứ?”
Địch Y Tư quay lại liếc nhìn Úy Trì Văn một lượt từ trên xuống dưới, làm nó bất giác kẹp chân lại, tức thì xấu hổ vì hành vi hèn nhát của mình, đỏ mặt rống lên:” Ai cho bà hại tới yếu phạm của Cáp Mật?”
“ Vậy thì sao nào, nếu ta phạm pháp thì giam ta ở đây luôn đi, vừa vặn lão thái bà này hầu hạ vương tử.”
“ Cho bà toại nguyện, người đâu!?” Úy Trì Văn lớn tiếng gọi, tức thì có hai phụ nhân Tây Vực to lớn đi vào, không nói không rằng, lục soát người Địch Y Tư.
Tiểu đao, lưỡi cưa, còn có một cái bình sứ rất đẹp, Úy Trì Văn cầm lấy nhỏ xuống sàn đá, tức thì có bọt cùng khói xanh xèo cái cái lên.
“ Độc dược thật ghê gớm.”
Địch Y Tư kệ hai phụ nhân kia soát người, nhìn đống bọt xủi lên tiếc nuối nói:” Đó là thứ dược vật cực quý đấy, ngươi quá lãng phí rồi.”
“ Vì sao công chúa các ngươi không vào?” Úy Trì Văn hết sức thận trọng đóng nắp lại:
“ Vào rồi để bị ngươi chọc giận, sau đó nhốt lại sao, tuổi còn nhỏ vì sao ác độc như vậy?” Địch Y Tư nhìn xoáy vào Úy Trì Văn:
Úy Trì Văn không thèm trả lời, liếc nhìn A Đan nói lớn:” Đêm nay công chúa cao quý của các ngươi sẽ chủ động leo lên giường của đại vương ta, vì đó là cách duy nhất cứu ngươi, tất nhiên, đó là nếu tính mạng của hai ngươi đáng cho nàng làm thế.”
Lời này rõ ràng nói cho A Y Toa nghe, A Đan lại gầm lên:” Ngươi là tên cẩu tặc.”
“ A Đan, đừng để hắn chọc giận, kệ hắn, công chúa thông minh không mắc bẫy đâu.”
Hai phụ nhân Tây Vực dùng xích sắt trói Địch Y Tư bên bàn, đảm bảo không có sai sót gì theo Úy Trì Văn rời đi.
Khi Úy Trì Văn rời địa lao, A Y Toa đã chống gậy gian nan leo cầu thang ra ngoài rồi, chuyện xảy ra trong kia cho nàng biết, đó là cái bẫy, một cái bẫy vô sỉ nhất trên đời.
Khuôn mặt anh tuấn của Cáp Mật vương trong lòng nàng biến thành ác quỷ băng giá tàn nhẫn.
Nàng thấy những khuôn mặt như vậy rồi, cha nàng, Khách Lạt Hãn vương, vui buồn nhân gian không tác động tới họ, chỉ có lợi ích mới khiến trái tim đóng băng đó đập mà thôi.
A Y Toa hiểu, dù mình gặp Thiết Tâm Nguyên bao lần, dù mình cởi hết quần áo leo lên giường y như tên tiểu cẩu tặc kia nói, y sẽ ung dung hưởng thụ, nhưng không giúp gì được cho A Đan.
“ Nữ nhân đó cứ vậy mà đi sao?”
Úy Trì Văn gật đầu:” Vâng đại vương, cô ta không nói lời nào đã đi.”
“ Phụ nhân giữ lại kia không có vấn đề chứ?”
“ Có ạ, thuộc hạ cho rằng phụ nhân kia định giúp A Đan đào tẩu, nên trói ngay vào bàn để mụ ta thuận tiện.”
Kỳ thực loại chuyện này Thiết Tâm Nguyên không buồn quản, y giao hết cho Úy Trì Văn xử lý, đây là cách y vẫn bồi dưỡng nó, kể cả quá trình có sai, y cũng không can thiệp, để sau này nó tự rút kinh nghiệm, tất nhiên chỉ dẫn cần:” Làm thế thì hơi rõ ràng quá rồi.”
Vừa nói vừa quan sát cái bình nhỏ” Thứ này là lưu toan (H2SO4), ăn mòn được sắt, không tệ, thứ này không được dùng sắt đựng, bốn trăm năm trước có một người dùng bát sắt đựng lưu toan đậm đặc, suýt nữa mất tay,”
“ Vâng.” Úy Trì Văn cẩn thận dùng cả cái khăn tay giữ cái bình:
(*) Chương trước vừa khen lão vậy mà lão làm mình mất mặt.