Thiết Tâm Nguyên chỉ ngước mắt lên một chút, tay y không ngừng nhào bột, sau đó làm thành từng sợi dài, vo lại thành hình tròn, vỗ đét một cái thành miếng dẹt.
Bánh bao nhân trứng hẹ, Úy Trì Văn lâu lắm rồi không được ăn, nên nó vờ vịt ở lại giúp đốt bếp, không chịu đi nữa.
Vườn rau bị tuyết đè sập rồi, rau hẹ trong vườn còn chưa kịp lớn, nhưng vì thế mà lá càng thêm non mềm. Triệu Uyển mấy ngày qua ăn gì cũng nôn, đến cả thịt dê luôn rất thích cũng ngửi thôi đã không chịu nổi, trong nồi dính chút thịt dê nàng cũng nhận ra, sau đó nôn tới tối mặt.
Hết cách, Thiết Tâm Nguyên đành làm bánh bao, còn làm thật to, mong nàng có thể ăn thêm vài miếng.
Trước kia Triệu Uyển được ăn bánh bao Thiết gia rồi, khi còn nhỏ một mình nàng ăn tới bốn năm cái, có lần no tới mức không đi được, phải do Trương ma ma cõng về, nên Thiết Tâm Nguyên hấp bánh bao, mong khơi lên hồi ức của nàng.
Thế nên Thiết Tâm Nguyên chẳng có hứng thú quản tới công chúa hay vương tử gì hết. Đương nhiên A Y Toa có hiểu lầm y cũng chẳng bận tâm, nhưng nghiêm túc mà luận thì y cũng không quá oan tức, hơn ai hết y hiểu mình dạy bảo Úy Trì Văn thành thứ gì, ai lọt vào tay nó cũng khó có kết cục tử tế.
Úy Trì Văn hạnh phúc nhìn bánh bao vừa lấy khỏi lồng, còn to hơn cả đầu nó, đợi Thiết Tâm Nguyên gắp tám cái cho vào khay gỗ, nó như chớp lật tầng dưới, lấy hai cái, nó một cái, tỷ tỷ một cái.
Thiết Tâm Nguyên cầm đũa dài gõ đầu nó:” Ăn thì phải làm, đưa cho Âu Dương tiên sinh, Thiết Nhất với.”
Triệu Uyển toàn thân quấn trong chiếc chăn lông dầy, lười nhác ngồi trên giường tắm nắng, nắng xuân ở Cáp Mạt chẳng có tí nhiệt độ nào, rất hợp ý nàng, không sợ đen da nữa.
Bánh bao bốc khói nghi vừa đặt xuống, mắt nàng liền mở thật to:” Oa, bánh bao to quá.”
“ Bánh to, nhân cũng to nữa.”
Thiết Tâm Nguyên gắp cho Triệu Uyển một cái, bốc một cái, há miệng thật to ngoạm, toàn thân run lên vì sung sướng, lần đầu tiên thực sự cảm giác được lợi ích của làm đại vương.
Triệu Uyển trước tiên cầm bánh bao lên so với mặt mình, thấy che hết cả mặt mới hài lòng hít hít, không thấy mùi gì mới cắn một miếng.
Nơi này chỉ có phu thê họ, giáo dưỡng hoàng gia không phải thứ để khoe khoang trước mặt trượng phu, vì thế đại vương và vương hậu Cáp Mật như hai nông nhân, mỗi người cầm cái bánh bao to tướng ăn đã đời.
Úy Trì Văn thì đưa bánh bao tới cho Âu Dương Tu, khi bánh mang tới vẫn còn nóng hổi, ông ta không khách khí, cầm lấy ăn hết.
Bánh bao rất ngon, ăn xong hài lòng xúc miệng nói:” Xin bẩm lại với đại vương, Âu Dương Tu không phải loạn quan nịnh thần, không cần đại vương dùng ân huệ nhỏ để lung lạc, chỉ cần đại vương chuyên tâm chính sự, là khen thưởng tốt nhất với thần tử.”
Úy Trì Văn cực kỳ phẫn nộ, thấy bánh bao ngon của đại vương ném vào miệng chó rồi, bề ngoài tỏ ra vô cùng lễ độ, khom người vâng lời rồi xách giỏ đi tìm Mạnh Nguyên Trực.
Mạnh Nguyên Trực cầm cái bánh bao to tướng, ăn như rồng cuốn hổ vồ, còn thèm thuồng hỏi:” Còn nữa không?”
Úy Trì Văn cười híp mắt, đây mới thực sự là người mình:” Vương phi không khỏe, đại vương xuống bếp làm bánh bao, còn dư ra sai tiểu tử mời các trọng thần, đã hết rồi ạ.”
Mạnh Nguyên Trực gật đầu:” Đáng tiếc, nếu lần sau mà đại vương có hứng trí như vậy thì bảo ta một tiếng, ta đi giúp đốt bếp.”
Úy Trì Văn vâng dạ rồi về Hang Sói.
Vương Tiệm lom khom từ trong hang tối đen đi ra, hỏi:” Mang hết đi rồi à?”
Úy Trì Văn gật đầu còn đem thái độ của từng người kể lại một lượt, Vương Tiệm nghe xong thở dài, Cáp Mật vẫn là Cáp Mật, Đại Tống vẫn là Đại Tống, phân chia ranh giới quá rõ ràng.
Thiết Tâm Nguyên nghe Úy Trì Văn kể lại thì lại nói, như thế rất tốt.
Cáp Mật dù sao cũng là vùng man hoang xa xôi, dù Đại Tống hay Tắc Nhĩ Trụ đều không với tới được, nhưng Hồi Hột gần hơn đang sinh rắc rối lớn.
Sau khi Hồi Hột bị Khách Lạt Hãn đánh bại, bỏ chạy về phương bắc, Thiết Tâm Nguyên rất hoài nghi bọn họ có thể vượt qua được mùa đông lạnh không.
Cũng bởi vì lý do khoảng cách, Khách Lạt Hãn nếu không chuẩn bị sung túc sẽ không mạo hiểm đông tiến, cơ hội dùng kỳ binh đoạt lấy Cáp Mật với hao tổn thấp nhất đã qua rồi.
Đất đai Hồi Hột mới chiếm lĩnh tới ngàn dặm, cũng chỉ là chiếm lĩnh thôi, muốn ổn định mảnh đất này, Khách Lạt Hãn còn vô số việc phải làm.
Không phải ngươi cứ đuổi một vị quân vương đi thì đất đai của vị quân vương đó thuộc về ngươi, không có quan viên cai trị thì chẳng thu được lợi ích, mà chỉ như cuộc cướp bóc của mã tặc thôi.
Nay toàn bộ Bắc Thiên Sơn đều là mã tặc.
Nói thế không hề khoa trương.
Không có Hồi Hột vương, mà quân đội Khách Lạt Hãn đã nghỉ đông, thế là Bắc Thiên Sơn trong một đêm sinh ra vô số đội mã tặc, trong đó đa phần là thủ hạ của Hồi Hột vương, bọn họ tự phân chia địa bàn, xưng vương xưng đế.
Thương cổ theo cơn gió bắc cuối cùng hướng về phía đông, chuẩn bị tranh thủ kiếm một khoản lớn khi mùa giao dịch mới bắt đầu, bọn họ phát hiện, Bắc Thiên Sơn thành chiến trường.
Đám mã tặc mới như coi sói đói, không quan tâm tới sự phát triển sau này của quốc gia, cứ gặp được thương đội là ùa tới, tới khi cướp sạch hàng hóa, giết sạch người mới thôi.
Thương đội ở lại Cáp Mật tránh rét hay tin mà hãi hùng.
Có thể tưởng tượng khi bọn họ mang đầy hàng hóa quay về, sẽ phải đối diện với vô vàn mã tặc, vì thế họ liền nghĩ tới quan phủ Cáp Mật.
Đối với chuyện này thì Thiết Tâm Nguyên cũng không có cách giải quyết nào, biện pháp tốt nhất là tìm lính đánh thuê.
Giờ lính đánh thuê đã trở thành lực lượng cường đại của Cáp Mật.
Sau khi Thiết Tâm Nguyên phái Thiết Tứ quản lý lính đánh thuê, theo ý nguyện riêng của y, công hội lính đánh thuê liền thành lập, bọn họ nắm trong tay ít nhất hơn bốn nghìn lính đánh thuê có đăng ký, thành lực lượng quân sự thứ hai của Cáp Mật.
Đó chưa tính những lính đánh thuê thời vụ giống như A Đan từng làm.
Thương cổ thích chiêu mộ hộ vệ từ công hội lính đánh thuê, ít nhất hộ vệ tuyển ở nơi này sẽ không giết họ cướp hàng ở giữa đường.
Khi tin hơn trăm thương đội liền một lúc thuê tới ba nghìn lính đánh thuê truyền vào tai Thiết Tâm Nguyên, y không khỏi nhíu mày, cảm giác trong chuyện này có điều bất thường.