"Vút"
Phàn Thiếu Vân không hề phí lời, ánh mắt lộ vẻ hung ác, lập tức lao đến, vung chưởng đánh thẳng vào Phong Vô Trần.
Phàn Thiếu Vân là đối thủ không thể xem thường.
Phong Vô Trần sắc mặt ngưng trọng, khẽ nhún chân, thân hình vụt lên không trung, tránh né đòn tấn công của Phàn Thiếu Vân.
"Hừ!" Phàn Thiếu Vân khinh miệt cười lạnh.
Nhưng ngay khi Phong Vô Trần vừa vọt lên, một bóng người đột ngột xuất hiện sau lưng hắn, cũng tung một chưởng vào lưng Phong Vô Trần. Một tiếng nổ vang, sức mạnh đáng sợ hất văng Phong Vô Trần đi.
"Thật nhanh!" Phong Vô Trần nhíu mày, thầm nghĩ, dồn toàn bộ sức mạnh trong cơ thể, đồng thời tế ra Kỳ Lân chiến giáp.
"Ông ông!"
Sức mạnh khủng khiếp điên cuồng tăng vọt, huyết quang bùng nổ, toàn thân Phong Vô Trần bốc lên huyết khí quỷ dị, trong nháy mắt, khí tức của hắn đã vượt qua Thiên Nhân cảnh nhất trọng đỉnh phong, khiến không gian rung chuyển dữ dội.
"Thiên Nguyên cảnh cửu trọng?” Sắc mặt Phàn Thiếu Vân đại biến, kinh ngạc tột độ, thầm nghĩ: "Mới hai tháng, Phong Võ Trần có thể từ Thiên Nguyên cảnh ngũ trọng đột phá lên Thiên Nguyên cảnh cửu trọng? Sao có thểi”
"Sao có thể... Mới hơn hai tháng không gặp, thằng nhãi này lại tăng lên bốn trọng tu vi!"
Mắt Ngao Diêm trợn tròn, mới chỉ hai tháng thôi, Phong Vô Trần đã tăng lên bốn trọng, tốc độ tu luyện này thật đáng kinh ngạc!
Ngao Diêm không thể tưởng tượng nổi, trong mắt hắn, dù là thiên tài đáng sợ nhất đại lục, cũng không thể đạt được tốc độ tăng tiến bốn trọng tu vi trong hai tháng.
Ngoài ra, Ngao Diêm còn phát hiện tu vi của Xích Hoàng và những người khác cũng tăng lên vài trọng, thầm nghĩ, đám người này đúng là quái vật!
"Phong Vô Trần, tu vi của ngươi tăng tiến quá nhanh, thật khiến người kinh ngạc, hai tháng không gặp, ngươi đã đột phá vài trọng." Phàn Thiếu Vân không kìm được kinh ngạc thốt lên, trong lòng chấn động vô cùng.
Phàn Thiếu Vân là đệ nhất thiên tài Thiên Vực, nhưng hắn tuyệt đối không có tốc độ tu luyện khủng khiếp như vậy, dù có thiên tài địa bảo và đan dược hỗ trợ, cũng không thể sánh kịp tốc độ tu luyện của Phong Vô Trần.
Khi Phong Vô Trần còn ở Thiên Nguyên cảnh ngũ trọng, Phàn Thiếu Vân đã là Thiên Nhân cảnh nhất trọng, hơn nữa còn sở hữu sức mạnh Thiên Nhân cảnh tam trọng.
Hôm nay, Phong Vô Trần tu vi tăng lên bốn trọng, đạt tới Thiên Nguyên cảnh cửu trọng, Phàn Thiếu Vân cũng chỉ tăng lên một chút, đạt tới Thiên Nhân cảnh nhất trọng đỉnh phong mà thôi.
Sự chênh lệch giữa cả hai có thể nói là rất lớn.
Sự phát triển của Phong Vô Trần quá nhanh khiến Phàn Thiếu Vân cảm thấy bất an và bị đe đọa.
Một thiên tài đáng sợ như vậy, nếu là địch, thì phải tiêu diệt hắn trước khi hắn lớn mạnh, nếu không sẽ phải trả giá đắt.
"Oanh!"
Phong Vô Trần giải phóng toàn bộ sức mạnh, chân đạp hư không, một tiếng nổ vang, một cơn lốc xoáy mãnh liệt cuốn đi, đôi cánh màu đen rung lên, Phong Vô Trần tăng tốc lần nữa, thân hình hóa thành một đạo huyết quang lóe lên rồi biến mất.
Tốc độ khủng khiếp! Vượt qua cả vận tốc âm thanh, khí thế ngập trời!
"Tốc độ có thể đạt tới cảnh giới này!" Phàn Thiếu Vân hơi cau mày, trong lòng lại một lần nữa kinh hãi.
Phong Vô Trần lập tức lao đến, nắm đấm mang theo khí thế nhổ núi lấp biển đánh về phía Phàn Thiếu Vân, chỉ bằng một quyền, đã chấn động không gian, có thể nói là bá đạo đến cực điểm.
Phàn Thiếu Vân hừ lạnh một tiếng, thúc giục chân nguyên, không chịu yếu thế tung ra một quyền.
"Oanh!"
"Ông ông!"
Hai quyền chạm nhau, một tiếng nổ kinh thiên động địa, sức mạnh cuồng bạo hung hãn điên cuồng lan tỏa, Phàn Thiếu Vân bị một quyền của Phong Võ Trần đánh bay ra ngoài.
Phàn Thiếu Vân giật mình: "Khí tức Thiên Nhân cảnh nhất trọng, nhưng sức mạnh lại đạt tới Thiên Nhân cảnh nhị trọng! Phong Vô Trần quả nhiên không đơn giản!"
Bay ra ngoài trăm mét, Phàn Thiếu Vân ổn định thân hình, nhìn thoáng qua nắm đấm của mình, thầm nghĩ: "Cũng may ta đến kịp thời, nếu cho hắn thêm thời gian, chỉ sợ hắn có thể đột phá lên Thiên Nhân cảnh."
"Phong Vô Trần lại có sức mạnh bá đạo như vậy!" Trong mắt Ngao Diêm hiện lên vẻ kinh hoàng.
Tuy nhiên, dù Phong Vô Trần có thể đánh bay Phàn Thiếu Vân, Miêu Thanh Thanh và Bắc Đẩu Diễm vẫn đầy vẻ lo lắng.
Bởi vì Phàn Thiếu Vân căn bản chưa đốc toàn lực, Tiên Thiên chỉ lực cũng chưa được thi triển.
Vừa rồi giao đấu, Phàn Thiếu Vân chỉ là thăm dò sức mạnh của Phong Vô Trần mà thôi.
"Thiên Nguyên cảnh cửu trọng, đã có sức mạnh sánh ngang Thiên Nhân cảnh nhị trọng, quả thực rất giỏi, nếu không phải ngươi đối đầu với Thiên Nguyệt giáo, ta đã muốn kết giao với ngươi." Phàn Thiếu Vân cười lạnh nói, không hề tỏ ra sợ hãi.
Phàn Thiếu Vân chẳng những không sợ, ngược lại chiến ý bừng bừng.
"Đạo bất đồng bất tương vi mưu!" Phong Vô Trần lạnh lùng đáp.
"Vậy ta sẽ hủy điệt ngươi!" Phàn Thiếu Vân tự tin nói, Tiên Thiên chỉ lực trong cơ thể bắt đầu được thúc giục.
"Ông ông!"
Sức mạnh khủng khiếp bùng nổ từ trong cơ thể Phàn Thiếu Vân, cuồng bạo đến cực điểm, khí kình hung hãn, như bão táp càn quét, có dấu hiệu xé rách không gian.
Khí tức của Phàn Thiếu Vân lập tức từ Thiên Nhân cảnh nhất trọng đỉnh phong tăng lên Thiên Nhân cảnh tam trọng đỉnh phong, tăng lên hai trọng!
Tiên Thiên chi lực quả thực khủng khiếp, tuyệt đối không phải chân nguyên lực lượng có thể địch nổi.
"Phong Vô Trần, nghe nói ngươi có pháp bảo trấn áp lực lượng, sao không cho ta kiến thức?" Phàn Thiếu Vân cười lạnh nói, trong mắt tự tin càng thêm mãnh liệt.
Hắn ra vẻ không hề sợ hãi dù Phong Vô Trần có tế ra Cửu Trọng Càn Khôn Tháp, ngạo mạn đến cực điểm.
"Cửu Trọng Càn Khôn Tháp!" Phong Vô Trần không chút do dự, tế ra Cửu Trọng Càn Khôn Tháp, kim quang bùng nổ, một bảo tháp khổng lồ cao hơn mười trượng lơ lửng trên không trung, pháp trận màu vàng bao phủ xuống, sức mạnh trấn áp bá đạo trút xuống.
Sắc mặt Phàn Thiếu Vân hơi đổi, sức mạnh trấn áp bá đạo đã áp chế nửa trọng tu vi của hắn.
"Quả thật không đơn giản, lại có pháp bảo cường đại như vậy! Ngay cả lực lượng của ta cũng có thể cưỡng ép áp chế!" Phàn Thiếu Vân cười lạnh nói, liếc nhìn bảo tháp trên không, nói: "Phong Vô Trần, bảo bối này của ngươi chắc hẳn không chỉ đơn giản là Linh khí?"
“Tam Trọng Thiên Nộ Chưởng!”
Phong Vô Trần không trả lời, tế ra bảo tháp trấn áp, Phong Vô Trần đã bắn tới, bàn tay đỏ rực đánh về phía Phàn Thiếu Vân, ba chưởng liên tiếp, uy lực tăng vọt.
"Chỉ áp chế ta nửa trọng lực lượng mà thôi, ngươi vẫn không phải là đối thủ của ta!" Phàn Thiếu Vân khinh thường, thúc giục chân nguyên, tùy ý vung chưởng nghênh đón Phong Vô Trần.
"Oanh!"
"Ông ông!"
Hai chưởng va chạm, năng lượng rung động khủng khiếp điên cuồng lan tỏa, Phong Vô Trần thi triển vũ kỹ, vẫn không thể đẩy lùi Phàn Thiếu Vân nửa bước.
Sức mạnh thực sự của Phàn Thiếu Vân có thể so với Thiên Nhân cảnh tam trọng đỉnh phong, dù bị Cửu Trọng Càn Khôn Tháp trấn áp, vẫn có sức chiến đấu của Thiên Nhân cảnh tam trọng.
Với sức mạnh hiện tại của Phong Vô Trần, dù thi triển vũ kỹ, cũng không thể lay chuyển Phàn Thiếu Vân.
"Phong Vô Trần, Huyền giai vũ kỹ không cần phải dùng, chút lực lượng này căn bản không đáng kể." Phàn Thiếu Vân khinh miệt nói, vẻ ngạo nghễ trên khuôn mặt càng thêm rõ rệt.
"Oanh!"
Nói xong, Phàn Thiếu Vân hơi nhấc bàn tay lên nửa tấc, rồi lại ấn xuống, một tiếng nổ lớn, sức mạnh đáng sợ hơn trực tiếp đánh bay Phong Vô Trần.
Phàn Thiếu Vân khinh miệt nói: "Phong Vô Trần, ngươi chỉ có chút sức lực này thôi sao?"