"Chủ nhân, nếu có thể đạt được cỗ lực lượng cuồng bạo kia, người nhất định đánh bại được Thiên Nguyệt giáo chủ!”
Thấy lão giả trên bảo tọa có vẻ đã động lòng, Thiên Lang lại thêm một liều thuốc mạnh.
"Thiên Lang nói phải, nếu có được sức mạnh kia, chúng ta có thể rửa sạch mối nhục trước kia, thậm chí tiêu diệt cả Thiên Nguyệt giáo!" Một vị trưởng lão gật đầu tán thành.
Lão giả trên bảo tọa chậm rãi đứng lên, không giận mà uy, khí tức tỏa ra vô cùng khủng bố, khiến người ta lạnh sống lưng.
"Hai người các ngươi còn không đánh lại được Phong Vô Trần, lại còn sở hữu vũ kỹ Thiên Nhân cảnh tam trọng khó đối phó, xem ra bọn chúng cũng có chút địa vị đấy." Lão giả chậm rãi nói.
Lão giả vừa lên tiếng, huyệt động hoàn toàn im lặng, không ai dám chen ngang.
Lão giả bước xuống từng bậc, nói tiếp: "Trong cuộc tranh đấu trên Thiên Tài Bảng, Phong Vô Trần dùng Linh Hồn Lực của Luyện Đan Sư Ngũ phẩm trọng thương Nhậm trưởng lão, một Luyện Đan Sư Lục phẩm. Xem ra người này không đơn giản, không phải hạng tầm thường."
"Chủ nhân có ý gì?" Thiên Lang cẩn thận hỏi.
"Đã là sát thủ, tuyệt đối không thể khiến cố chủ thất vọng. Một thiên tài đáng sợ như vậy, phải bóp chết từ trong trứng nước. Các ngươi đã đắc tội Phong Vô Trần, hắn chắc chắn sẽ không bỏ qua. Nếu để hắn lớn mạnh, e rằng sẽ uy hiếp đến chúng ta." Giọng lão giả đầy vẻ uy nghiêm.
Nhìn về phía Thiên Lang, lão giả nói: "Thiên Lang, chỉ có ngươi biết vị trí của Phong Vô Trần. Ngươi lập tức dẫn theo Vô Ảnh ba người đến Đoạn Hồn Cốc, giết chết Phong Vô Trần, đoạt lại cỗ lực lượng kia!"
"Vâng!" Nghe vậy, Thiên Lang mừng rỡ trong lòng. Tốn bao công sức, cuối cùng cũng khiến lão giả này mở lời.
"Phong Vô Trần! Tử kỳ của ngươi đã đến!" Thiên Lang thầm nghĩ đầy độc ác.
Chốc lát sau, Thiên Lang lập tức dẫn Vô Ảnh ba người hỏa tốc chạy đến Đoạn Hồn Cốc.
...
Diệp gia đại điện.
“Khởi bẩm gia chủ, người của chúng ta vừa báo về, Thiên Nguyệt giáo đã hạ lệnh, một tháng sau sẽ đối phó Diệp giai" Một hộ vệ vội vã tiến vào đại điện bẩm báo.
"Một tháng sau?" Sắc mặt Diệp Lãnh trầm xuống, các trưởng lão và cao tầng đều lộ vẻ lo lắng.
Hộ vệ cung kính nói: "Thiên Nguyệt giáo muốn lợi dụng chúng ta để đối phó Thiên Hỏa sơn trang. Thiên Nguyệt giáo công đánh Diệp gia, bọn chúng đoán rằng Thiên Hỏa sơn trang sẽ không khoanh tay đứng nhìn, vì vậy muốn mượn cơ hội này tiêu diệt luôn cả Thiên Hỏa sơn trang."
"Hừ! Tiểu nhân hèn hạ vô sỉ!" Đại trưởng lão Diệp Thanh Vân giận dữ đập mạnh tay xuống ghế.
Diệp Lãnh trầm giọng nói: "Diệp gia và Thiên Nguyệt giáo một trận chiến cuối cùng không thể tránh khỏi. Chuyện này tạm thời đừng nói cho Cô Thành, để nó an tâm tu luyện. Ngươi lui xuống trước đi."
Nhị trưởng lão Diệp Thanh Thủy nhăn nhó mặt mày, tức giận nói: "Thiên Nguyệt giáo khinh người quá đáng! Thật cho rằng Diệp gia ta sợ chúng hay sao?”
"Diệp Trọng, lập tức truyền tin cho Thiên Hỏa sơn trang." Diệp Lãnh nhìn Diệp Trọng nói.
"Vâng!" Diệp Trọng lập tức rời khỏi đại điện.
"Gia chủ có sách lược gì?" Diệp Thanh Vân lo lắng hỏi.
"Đây là lúc Diệp gia sinh tử tồn vong, truyền lệnh xuống, tất cả người trong tộc chuẩn bị chiến đấu!" Diệp Lãnh hạ lệnh. Đại chiến đã không thể tránh khỏi, Diệp gia chỉ có thể đối mặt.
Nếu vì sợ Thiên Nguyệt giáo mà Diệp gia phải rời khỏi Thiên Vực, thể điện Diệp gia để đâu?
Hành động tham sống sợ chết, Diệp Lãnh tuyệt đối không làm được, hắn thà chết trận.
Huống hồ có Thiên Hỏa sơn trang tương trợ, hai thế lực lớn liên thủ, chưa chắc Thiên Nguyệt giáo có thể tiêu diệt được bọn họ.
Diệp Thanh Vân trầm giọng nói: "Thiên Nguyệt giáo dã tâm bừng bừng, trận chiến này dù Diệp gia không địch lại Thiên Nguyệt giáo, cũng phải cho các thế lực khác thấy rõ bộ mặt thật của Thiên Nguyệt giáo!"
...
Trong Đoạn Hồn Cốc, Phong Võ Trần và mọi người hoàn toàn không biết gì về những đại sự sắp xảy ra ở Thiên Vực.
Giờ phút này họ vẫn đang tu luyện trong huyết đầm.
Sau mấy ngày điên cuồng luyện hóa hấp thụ, lực lượng cuồng bạo trong huyết đầm đã giảm đi đáng kể, tu vi của Phong Vô Trần và những người khác cũng tăng lên không ít.
Ban đêm, Phong Vô Trần tỉnh lại sau khi tu luyện, sau đó đến khu vực gần đó nhặt một ít củi khô đốt lửa. Đây là ánh lửa duy nhất trong Đoạn Hồn Cốc.
Đêm khuya vô cùng tĩnh lặng, xung quanh mười mét trở ra là một màu đen kịt, đưa tay không thấy năm ngón.
"Quả nhiên đến rồi!” Phong Võ Trần đang nhắm mắt dưỡng thần, chợt mở mắt, đường như đã nhận ra điều gì.
"Lam Nguyệt, cô đưa Thanh Thanh và mọi người tìm một chỗ an toàn. Bắc Đẩu Diễm, ta và ngươi ở lại chống địch." Phong Vô Trần chậm rãi nói.
"Có người tới gần!" Nam Cung Chiến cũng nhận ra.
"Phong đại ca, mọi người cẩn thận!" Miêu Thanh Thanh dặn dò.
"Đi!" Lam Nguyệt lập tức dẫn Miêu Thanh Thanh và những người khác chạy trốn vào sâu hơn trong cốc.
“Khí tức của Thiên Lang! Còn có một Thiên Nhân cảnh tam trọng, hai Thiên Nhân cảnh nhị trọng!” Bắc Đấu Diễm cau mnày nói, vẻ mặt vô cùng ngưng trọng.
Tổng cộng có bốn người, bốn vị đều là cường giả Thiên Nhân cảnh, đội hình có thể nói đáng sợ.
"Đêm khuya thế này, Thuấn Di Động Hội sẽ càng đáng sợ hơn." Phong Vô Trần nhếch mép cười nguy hiểm, đôi mắt ánh lên sát khí lạnh lẽo.
"Chơi trò chơi với bọn chúng, thu liễm khí tức, lát nữa cho bọn chúng một đòn bất ngờ!" Phong Vô Trần cười lạnh nói.
Dứt lời, Phong Vô Trần và Bắc Đẩu Diễm lách mình biến mất vào trong bóng tối, để lại đống lửa cô độc.
"Vút vút vút!"
Chỉ một lát sau, Thiên Lang và Vô Ảnh ba người đã đến, nhưng đã chậm một bước. Ngoài đống lửa, không thấy bóng người nào.
"Chậm một bước, Phong Vô Trần bọn chúng đi rồi!" Một người cau mày nói.
"Phong Vô Trần bọn chúng vẫn còn ở gần đây! Cẩn thận!" Thiên Lang lo lắng nói, cảnh giác nhìn xung quanh.
Vô Ảnh im lặng, đi thẳng về phía huyết đầm. Lực lượng cuồng bạo trong huyết đầm khiến hắn cảm thấy vô cùng kinh hãi.
“Thiên Lang, xem ra ngươi không nói đối, quả thực có một lực lượng phi thường khủng bố. Hung thứ trong Đoạn Hồn Cốc cũng biến mất hết thật.” Võ Ảnh mặt không biểu cảm nói.
Nghe lời này của Vô Ảnh, sắc mặt Thiên Lang lập tức trở nên khó coi, trầm giọng hỏi: "Ngươi có ý gì? Ngươi nghi ngờ ta nói dối?"
"Không phải ta nghi ngờ ngươi, mà là chủ nhân nghi ngờ ngươi. Ngươi nóng lòng báo thù, ai biết ngươi nói thật hay giả?" Vô Ảnh vẫn mặt không biểu cảm.
"Chủ nhân?" Thiên Lang sững sờ, sắc mặt càng trở nên khó coi hơn.
Thiên Lang cảm thấy vô cùng bất công. Ba huynh đệ họ bao năm qua tận tâm tận lực, không biết vì tổ chức sát thủ kiếm được bao nhiêu kim tệ, kết quả họ vẫn không được tin tưởng.
"Quả nhiên ba huynh đệ chúng ta chỉ là quân cời” Thiên Lang thất vọng tột độ, nắm chặt tay, nhưng không đám phản kháng.
Cảm giác tận tâm tận lực nhưng không được tin tưởng khiến Thiên Lang cảm thấy những năm này trả giá đều vô ích.
Thử hấp thụ một tia lực lượng cuồng bạo, sắc mặt Vô Ảnh cuối cùng cũng thay đổi, lộ ra một tia hưng phấn.
Liếc nhìn Thiên Lang đang im lặng, Vô Ảnh nói tiếp: "Ngươi yên tâm, ta sẽ giúp ngươi báo thù cho Thiên Hổ và Thiên Báo. Phong Vô Trần hẳn là đã nhận ra chúng ta, nên đang ẩn nấp. Lực lượng cuồng bạo đáng sợ như vậy, bọn chúng không dễ dàng từ bỏ đâu. Cứ canh giữ ở đây, bọn chúng nhất định sẽ xuất hiện."
"Thiên Lang, ta còn đang nghĩ đi đâu tìm ngươi, không ngờ ngươi lại tự mình tìm đến cái chết!"
Ngay khi Vô Ảnh vừa đứt lời, tiếng cười lạnh như băng của Phong Võ Trần đột nhiên vang lên.