"Phàn đại ca, giết bọn chúng đi để báo thù cho đân chúng Thanh Thạch Trấn!" Liễu Thanh Dương căm phẫn nói.
"Thanh Dương, ta đã biết Phong Vô Trần và đồng bọn đã giết hại dân chúng Thanh Thạch Trấn. Ta và Phong Vô Trần đã có ước hẹn trước, bốn ngày sau, ta sẽ đích thân giết hắn để báo thù cho dân chúng Thanh Thạch Trấn!" Phàn Thiếu Vân cười khẩy nói.
Lời nói của Phàn Thiếu Vân ngông cuồng như thể hắn có thể giết Phong Vô Trần bất cứ lúc nào.
"Thanh Dương huynh đệ, việc báo thù không cần nóng vội. Bốn ngày sau, Thiếu giáo chủ sẽ giết Phong Vô Trần trước mặt vô số người ở Thiên Vực." Ngao Diêm cười nói thêm vào.
"Tốt! Vậy thì cứ để cho bọn chúng sống thêm vài ngày nữa!" Liễu Thanh Dương cố nén cơn giận đáp.
Phong Võ Trần im lặng, sắc mặt lạnh băng.
Việc Phàn Thiếu Vân dám lợi dụng Liễu Thanh Dương để đối phó bọn họ đã chọc giận Phong Vô Trần. Nếu có thể, Phong Vô Trần đã giết Phàn Thiếu Vân ngay tại chỗ.
"Phong Vô Trần, hãy tận hưởng bốn ngày cuối cùng đi. Đương nhiên, nếu ngươi không dám đến, ta nhất định sẽ khiến ngươi hối hận." Phàn Thiếu Vân cười tà, hoàn toàn không coi Phong Vô Trần ra gì.
Phàn Thiếu Vân đã đột phá đến Thiên Nhân cảnh nhị trọng, sức chiến đấu tăng lên vượt bậc, hắn còn sợ gì Phong Vô Trần?
Nói xong, Phàn Thiếu Vân cùng đám người phi thân rời đi.
"Các chủ, bây giờ phải làm sao? Thanh Dương bị bọn chúng lợi đụng mà không hề hay biết. Chúng ta cũng không biết Phàn Thiếu Vân đã nói gì với hắn, Thanh Dương căn bản không tin chúng ta." Huyết Phong lo lắng hỏi.
"Thanh Dương chỉ là bị mất trí nhớ thôi, còn hơn là chết. Đây là một chuyện tốt. Phàn Thiếu Vân muốn lợi dụng Thanh Dương để đối phó chúng ta, vậy thì Thanh Dương chắc chắn sẽ không gặp nguy hiểm." Phong Vô Trần thản nhiên nói, không hề lo lắng cho sự an nguy của Liễu Thanh Dương.
"Đan Đế có biện pháp chữa trị chứng mất trí nhớ không?" Nam Cung Chiến hỏi.
Phong Vô Trần khẽ lắc đầu, nói: "Mất trí nhớ không phải là bệnh có thể chữa trị bằng dược vật. Việc này cần thời gian, hoặc phải có chuyện gì đó đủ sức kích thích Thanh Dương thì mới có cơ hội khôi phục trí nhớ."
"Nói như vậy, Liễu đại ca chẳng phải là..." Đôi mắt to tròn của Miêu Thanh Thanh thoáng hiện vẻ thất vọng, nước mắt chực trào ra.
Việc Liễu Thanh Dương không nhận ra Miêu Thanh Thanh đã khiến nàng vô cùng thất vọng. Giờ Liễu Thanh Dương lại mất trí nhớ, việc chữa trị lại khó khăn, càng khiến Miêu Thanh Thanh đau buồn hơn.
"Đừng lo lắng, một ngày nào đó Thanh Dương sẽ khôi phục lại thôi. Chúng ta đi thôi." Phong Vô Trần an ủi.
"Cha! Cha!"
Ngay khi Phong Vô Trần và những người khác chuẩn bị rời đi, từ đầu trấn bỗng nhiên vọng đến một tiếng kêu thảm thiết, đầy hoảng loạn.
Một thiếu nữ khoảng mười lăm mười sáu tuổi vừa khóc vừa chạy vội đến.
Người đó chính là Tử Thanh của Thanh Thạch Trấn.
Sau khi chờ đợi quá lâu ở hậu sơn, Tử Thanh đành phải quay trở lại. Nhưng nàng không ngờ rằng Thanh Thạch Trấn đã bị tàn phá, khiến nàng kinh hồn bạt vía.
Cũng may Tử Thanh đã đi về phía sau núi, nếu không nàng cũng khó tránh khỏi bị sát hại.
"Còn có một người sống sót." Miêu Thanh Thanh nhìn về phía thiếu nữ đang hoảng sợ và bối rối.
Chứng kiến Tần Công và trưởng trấn đã chết, thiếu nữ quỵ xuống vô lực, thất thần như người mất hồn, không thể tin vào sự thật trước mắt.
Ở cái tuổi này, Tử Thanh đáng lẽ phải sống trong vưi vẻ, tận hưởng tuổi thanh xuân, nhưng bị kịch này đã đấy nàng xuống vực sâu.
Chỉ trong chớp mắt, những người dân Thanh Thạch Trấn thuần phác, lương thiện đã phải chịu một cuộc tàn sát vô cùng bi thảm.
Phong Vô Trần và những người khác nhìn thiếu nữ đang vô cùng đau khổ, ai nấy đều cảm thấy thương xót. Đôi mắt của Miêu Thanh Thanh và Lam Nguyệt đều ướt lệ.
"Chuyện gì đã xảy ra? Tại sao lại thành ra như vậy? Ai đã giết bọn họ?" Thiếu nữ hoảng sợ đến cực điểm, nhìn cảnh dân chúng Thanh Thạch Trấn chết thảm, nàng cảm thấy như mình đang gặp ác mộng, không thể chấp nhận sự thật này.
"Thủy Sinh ca! Thủy Sinh ca!" Thiếu nữ nhìn những người chết khác, cuối cùng cũng thấy Thủy Sinh. Nàng gắng gượng đứng dậy, chạy về phía Thủy Sinh đã chết.
Họ đã hẹn nhau sáng nay cùng lên hậu sơn tu luyện, nhưng ai ngờ rằng đến mặt cuối cùng cũng không gặp được, đã âm đương cách biệt.
Tử Thanh bi thống nức nở, sự bất lực và cô đơn ấy khiến người ta thương cảm vô cùng.
"Có phải các ngươi giết không? Trả mạng cho cha ta! Trả mạng cho Thủy Sinh ca của ta!" Tử Thanh lao về phía Phong Vô Trần, vừa ra sức đánh, vừa gào khóc.
"Ta muốn giết các ngươi! Giết các ngươi!" Tử Thanh vừa đánh Phong Vô Trần, vừa đánh Bắc Đẩu Diễm và những người khác, gào thét trong đau đớn.
Nỗi đau khổ lớn nhất trên đời không gì sánh bằng việc người thân âm dương cách biệt.
"Tiểu cô nương, không phải chúng ta giết. Khi chúng ta đến, họ đã chết rồi. Tỷ tỷ không lừa muội đâu." Miêu Thanh Thanh nghẹn ngào nói, không nỡ chứng kiến Tử Thanh đau khổ như vậy.
"Không phải các ngươi giết?" Tử Thanh hơi sững sờ, sau đó nhớ ra điều gì, vội vàng nói: "Vậy nhất định là Thanh Vân Điện! Nhất định là Thanh Vân Điện!"
"Không phải Thanh Vân Điện, là người của Thiên Nguyệt Giáo." Phong Vô Trần nói.
"Thiên Nguyệt Giáo? Không thể nào! Thiên Ức ca ca và Thiếu giáo chủ Thiên Nguyệt Giáo là huynh đệ, Thiên Nguyệt Giáo không thể nào đối phó chúng ta, Thanh Thạch Trấn." Tử Thanh lắc đầu nói.
"Tiểu cô nương, mọi người đều bị lừa rồi. Cái người mà muội gọi là Thiên Ức ca ca, tên thật là Liễu Thanh Dương, hắn bị Phàn Thiếu Vân đánh trọng thương, khiến kinh mạch hỗn loạn nên mới mất trí nhớ. Chính vì vậy hắn mới bị Phàn Thiếu Vân lợi dụng, sau đó lừa chúng ta đến Thanh Thạch Trấn, vu oan giá họa cho chúng ta." Miêu Thanh Thanh giải thích.
"Chuyện này..." Tử Thanh không biết nên tin ai. Nhìn Phong Võ Trần và những người khác thì không giống người xấu, nhưng họ lại có thực lực cường đại.
"Tạm thời tin họ, đợi khi tìm được Thiên Ức ca ca rồi sẽ rõ. Ta tuyệt đối không thể để cha và Thủy Sinh ca chết vô ích!" Tử Thanh thầm nghĩ trong lòng. Đối với Phong Vô Trần và những người khác, Tử Thanh nửa tin nửa ngờ, hơn nữa vô cùng cảnh giác.
Để bảo toàn tính mạng, Tử Thanh chỉ có thể tạm thời tin tưởng.
"Hãy chôn cất họ thật chu đáo, sau đó đưa cô bé rời khỏi đây. Ở lại đây rất nguy hiểm." Phong Vô Trần trịnh trọng nói.
Mọi người cùng nhau giúp đỡ, sau khi chôn cất dân chúng Thanh Thạch Trấn xong, Phong Vô Trần và những người khác liền rời đi.
Còn bốn ngày nữa là đến trận chiến sinh tử giữa Phong Võ Trần và Phàn Thiếu Vân.
Vì vậy, Phong Vô Trần cũng tranh thủ thời gian tu luyện.
Trước khi tu luyện, Phong Vô Trần còn luyện chế ra một đôi bao tay. Uy lực bá đạo, khủng bố của Thái Cổ Long Thần Quyền, nếu phối hợp với bao tay thì uy lực sẽ tăng lên một bậc.
Trận chiến giữa Phàn Thiếu Vân và Phong Vô Trần thu hút sự chú ý của tất cả các thế lực lớn nhỏ ở Thiên Vực.
Giờ phút này, Thiên Nguyệt Giáo đã hoàn thành việc xây dựng lôi đài trên đỉnh Thiên Nguyệt Sơn. Các thế lực và cường giả từ khắp các khu vực của Thiên Vực cũng đã lục tục kéo đến Thiên Nguyệt Sơn.
"Này, các ngươi nói trận chiến này ai sẽ thắng?”
"Còn phải nói sao? Đương nhiên là Phàn Thiếu chủ rồi! Cái chút thực lực của Phong Vô Trần ấy, bắt nạt mấy thiên tài yếu đuối thì được, muốn đánh bại Phàn Thiếu chủ thì đúng là chuyện hoang đường."
"Phong Vô Trần còn mạnh miệng tuyên bố ba tháng sau sẽ khiêu chiến Phàn Thiếu chủ. Ta thấy hắn chưa chắc dám đến, bất quá chỉ là tự tạo đường lui cho mình thôi."
"Đúng vậy, đúng vậy! Phong Vô Trần bất quá chỉ có tu vi Thiên Nguyên cảnh ngũ trọng. Dù đã qua ba tháng, với thiên phú của hắn, có thể đột phá đến Thiên Nguyên cảnh thất trọng thì cũng tuyệt đối không phải đối thủ của Phàn Thiếu chủ. Phong Vô Trần đã trọng thương Nhậm trưởng lão, Phàn Thiếu chủ chắc chắn sẽ mượn trận chiến này để giết Phong Vô Trần."
Đại chiến còn chưa bắt đầu, những tu giả đến sớm đã bàn tán xôn xao.