"Dấu đỏ trên người thằng nhóc kia biến mất hết rồi! Thật thần kỳ!"
"Đoạn Tràng Phệ Hồn Tán kịch độc mà lại bị hắn nuốt chửng! Ta không nhìn lầm đấy chứ?"
"Võ Hồn của tiểu tử này lại cường đại đến thế!"
Từ xa quan sát, đám hộ vệ của tứ đại gia tộc và thành chủ đều kinh ngạc đến rụng rời, mắt trợn ngược.
Chỉ trong nháy mắt, Phong Vô Trần đã thôn phệ hết kịch độc trong người đứa bé, chữa lành cho nó.
Sức mạnh thôn phệ bá đạo vô cùng, lại thần kỳ và mạnh mẽ đến khó tin.
Sau khi chữa lành cho đứa bé, tiếp theo là người sản phụ sắp sinh, một cảnh tượng kỳ diệu lại xuất hiện.
Dưới sức thôn phệ của Phong Vô Trần, kịch độc Đoạn Tràng Phệ Hồn Tán trong cơ thể sản phụ cũng bị nuốt sạch, những vết đỏ trên người biến mất với tốc độ mắt thường có thể thấy được.
Cơn ngứa ngáy kinh khủng lập tức biến mất.
"Đa tạ ân nhân cứu mạng!" Sản phụ xúc động rơi lệ, liên tục cảm tạ rồi định quỳ xuống trước Phong Vô Trần.
Phong Võ Trần vội đỡ lấy, cười nói: "Không cần khách khí, chỉ là tiện tay thôi."
"Tốt rồi! Lại chữa lành một người nữa rồi!"
"Đoạn Tràng Phệ Hồn Tán bị nuốt sạch sành sanh!"
"Quả nhiên là Thiên Thần! Chúng ta được cứu rồi!"
Những tu giả trúng độc lại một lần nữa kích động hô lớn, những ngày sống không bằng chết cuối cùng đã kết thúc.
"Vết đỏ trên người phu nhân biến mất rồi! Biến mất thật rồi” Một người đàn ông trung niên vui mửng đến phát khóc, kích động tột độ, người run lẩy bẩy.
Đám hộ vệ vẫn còn chìm trong kinh ngạc.
Nếu việc chữa lành cho đứa bé đầu tiên là trùng hợp, thì việc chữa lành cho sản phụ đã chứng minh Phong Vô Trần thực sự có khả năng thôn phệ Đoạn Tràng Phệ Hồn Tán.
"Đa tạ tiểu huynh đệ ân cứu mạng!"
"Đa tạ thiếu hiệp! Đa tạ thiếu hiệp!"
“Hết ngứa rồi! Hết ngứa thật rồi!"
Tiếp theo đó, từng người một được chữa lành, mọi người hoan hô không ngớt, cảm giác như được tái sinh.
"Nhanh! Mau về bẩm báo gia chủ!" Đám hộ vệ của tứ đại gia tộc bừng tỉnh, vội vàng phái người về báo tin.
"Trong thành còn rất nhiều người trúng độc, các ngươi đi thông báo, bảo họ đến cửa thành." Phong Vô Trần nhìn đám hộ vệ, lên tiếng.
"Vâng! Chúng ta đi ngay!" Đám hộ vệ cũng đầy vẻ kích động, nhanh chóng hành động.
Cùng lúc đó, trong đại điện của thành chủ, Mạc Chính Nam và bốn vị gia chủ cùng các cao tầng đang kiên nhẫn chờ đợi.
"Vèo!"
Một bóng người xuất hiện chớp nhoáng, là Cam Hải Phong.
"Thành chủ, thế nào rồi? Phệ Hồn lão tổ đã đồng ý chưa?" Mạc Chính Nam vội hỏi, vẻ mặt sốt ruột.
Cam Hải Phong mặt mày ủ rũ, lắc đầu thở dài: "Phệ Hồn lão tổ chỉ luyện chế độc tán, không luyện chế giải dược. Trương Thế Lương cũng chỉ mang độc tán từ chỗ Phệ Hồn lão tổ về, căn bản không có giải dược."
"Không luyện chế giải được?" Mạc Chính Nam và những người khác nghe vậy, sắc mặt đều đại biến.
Không có giải dược, chẳng phải có nghĩa là những người trúng độc chắc chắn phải chết sao?
Lời của Cam Hải Phong lập tức đẩy mọi người vào tuyệt vọng.
Đoạn Tràng Phệ Hồn Tán cực kỳ đáng sợ, không có giải dược, không có cường giả Thiên Cực cảnh hỗ trợ, họ chỉ có thể chờ chết, không còn cách nào khác.
Người trúng độc quá nhiều, dù có cường giả Thiên Cực cảnh, e rằng cũng mệt chết.
Cam Hải Phong lộ vẻ mệt mỏi, bất lực nói: "Phệ Hồn lão tổ tính tình cổ quái, nói thế nào cũng vô dụng, nhất quyết không chịu luyện chế giải được, Huyết Nguyệt Thành xong rồi."
"Không có giải dược, người trúng độc chắc chắn phải chết. Để ngăn độc tán lan rộng, chúng ta chỉ có thể giết hết những người trúng độc, kể cả người nhà của chúng ta, bằng không sớm muộn gì chúng ta cũng bị lây nhiễm." Một vị gia chủ nghiêm trọng nói.
"Không được! Tuyệt đối không được! Con trai ta cũng trúng Đoạn Tràng Phệ Hồn Tán!" Mạc Chính Nam phản đối ngay lập tức, sao ông ta có thể trơ mắt nhìn con mình chết vì trúng độc?
Mạc Vô Tà đang bị giam trong địa lao của Mạc gia, chịu đựng những đau đớn do độc tán gây ra, gào thét liên tục, toàn thân đẫm máu, không biết còn cầm cự được bao lâu.
Đoạn Tràng Phệ Hồn Tán có thể nói là một đòn hủy diệt đối với Huyết Nguyệt Thành.
“Mạc gia chủ, nên đặt đại cục lên trên, Mạc thiếu chủ đã không còn thuốc chữa!” Một vị gia chủ khác trầm giọng nói.
"Lý gia chủ nói có lý, Mạc gia chủ, nếu không tiêu diệt bọn họ, sớm muộn gì chúng ta cũng bị lây nhiễm. Chẳng lẽ ông muốn tất cả mọi người ở Huyết Nguyệt Thành trúng độc mà chết sao?" Một vị gia chủ khác lên tiếng.
"Hừ! Con trai các ngươi không trúng độc, đương nhiên nói dễ dàng như vậy!" Mạc Chính Nam tức giận hừ một tiếng, mặt mày u ám tột độ.
"Đã vậy thì, ngoại trừ Mạc thiếu chủ, những người trúng độc còn lại đều phải giết! Bất quá Mạc thiếu chủ tuyệt đối không được rời khỏi Mạc gia nửa bước, nếu không đừng trách bổn thành chủ vô tình! Đoạn Tràng Phệ Hồn Tán tuyệt đối không được lan ra khỏi Huyết Nguyệt Thành, tuyệt đối không được hại thêm người vô tội." Cam Hải Phong cau mày nói.
Cam Hải Phong nói nghe có vẻ đạo lý, tỏ vẻ đặt đại cục lên trên, nhưng thực chất là vì bản thân.
Vì mạng sống, thành chủ và các gia tộc gia chủ trở nên vô cùng lãnh huyết, thà đồ sát hết những tu giả trúng độc, còn hơn để mình bị lây nhiễm kịch độc.
Ai mà không sợ Đoạn Tràng Phệ Hồn Tán bá đạo và khủng khiếp?
Mạc Chính Nam im lặng, nhưng vẻ mặt lại càng thêm khó coi.
Huyết Nguyệt Thành do Cam Hải Phong quyết định, việc Cam Hải Phong giữ lại mạng cho Mạc Vô Tà đã là nể tình lắm rồi, Mạc Chính Nam cũng không dám nói thêm gì.
Nhưng đúng lúc họ đang tranh cãi, mấy tên hộ vệ xông vào.
"Thành chủ! Cứu được rồi! Cứu được rồi!" Một tên hộ vệ cung kính bẩm báo, mặt mày hưng phấn và kích động.
"Cái gì cứu được rồi?" Cam Hải Phong hỏi.
"Người trẻ tuổi muốn vào thành hôm qua, hắn đang cứu người ở cửa thành. Hắn có thể thôn phệ Đoạn Tràng Phệ Hồn Tán, đã cứu được mười mấy người rồi!"
"Đúng vậy! Hắn có thể cứu người!"
"Chúng ta tận mắt chứng kiến, vô cùng lợi hại, trong nháy mắt có thể thôn phệ sạch kịch độc Đoạn Tràng Phệ Hồn Tán!"
Mấy tên hộ vệ kích động bổ sung.
"Là hắn?" Sắc mặt Mạc Chính Nam biến đổi, vô cùng phức tạp.
"Hắn có thể thôn phệ kịch độc Đoạn Tràng Phệ Hồn Tán?" Cam Hải Phong và các gia chủ cùng các cao tầng đều kinh ngạc, vẻ mặt khó tin.
Một vị trưởng lão kinh ngạc nói: "Sao có thể! Đoạn Tràng Phệ Hồn Tán kịch độc vô cùng, sao có người dám thôn phệ?"
"Tuyệt đối không thể nào! Cường giả Thiên Cực cảnh còn kiêng kỵ kịch độc, sao có thể thôn phệ?" Các cao tầng khác cũng không thể tin được.
"Chắc chắn 100%! Hơn nữa hắn còn không hề hấn gì. Hắn bây giờ đang ở cửa thành cứu người! Thành chủ có thể đến xeml” Hộ vệ khẳng định gật đầu.
Cam Hải Phong và những người vừa còn thất vọng và bi quan, nghe xong liền nhen nhóm hy vọng trong lòng.
"Mau đi xem!" Cam Hải Phong vội nói.
Nếu đúng như lời hộ vệ nói, chẳng những những tu giả trúng độc ở Huyết Nguyệt Thành đều có thể cứu, mà còn có thể ngăn chặn độc tán lan ra ngoài.
Giờ phút này, ở khu cách ly ngoài cửa thành, đã có vài chục người được cứu chữa.
Tuy trên người đầy những vết cào cấu chồng chất, nhưng mọi người vô cùng phấn khởi, vô cùng cảm kích Phong Vô Trần.
"Cảm tạ ông trời thần ân cứu mạng! Cảm tạ ông trời thần ân cứu mạng!" Mọi người kích động lễ bái. Lúc này, Phong Vô Trần trong lòng họ, không chỉ là ân nhân cứu mạng, mà còn là một vị Thiên Thần thực sự!