"Phong Vô Trần!" Sắc mặt Thiên Lang lập tức trở nên âm trầm.
Thiên Lang lạnh lùng nói: "Phong Vô Trần! Ngươi quả nhiên chưa trốn thoát! Cút ra đây cho ta!"
"Có cỗ lực lượng cuồng bạo cường đại như vậy, còn chưa luyện hóa xong, ta há lại cam tâm rời đi? Bảo bối như thế sao có thể rơi vào tay các ngươi?"
Giọng nói lạnh băng của Phong Vô Trần lại vang lên.
"Ẩn giấu khí tức hoàn hảo như vậy, kẻ tu vi Thiên Nguyên cảnh bát trọng làm được quả thật không đơn giản. Phong Vô Trần, ra đây chịu chết."
Ánh mắt lạnh lẽo quét khắp xưng quanh, Võ Ảnh băng giá cất giọng, với tu vi của hẳn cũng không thể xác định vị trí chính xác của Phong Võ Trần.
"Vù vù!"
Đột nhiên, một bóng đen vụt qua phía trên đám người Thiên Lang rồi biến mất, tốc độ cực nhanh, thoắt ẩn thoắt hiện.
"Muốn chạy?" Vô Ảnh thản nhiên nói, hắn đã nắm bắt được cơ hội, tập trung gắt gao vào vị trí bóng đen.
Vô Ảnh lập tức lao tới, tốc độ kinh người.
"Hà? Biến mất? Chuyện gì xảy ra?" Khi Vô Ảnh xông vào bóng tối, bóng đen kia lại quỷ đị biến mất không dấu vết.
Đến cả tốc độ của Vô Ảnh cũng không thể đuổi kịp, huống chi ba người còn lại.
"Thân pháp của kẻ này vô cùng cao minh." Một gã nam tử Thiên Nhân cảnh nhị trọng cau mày nói.
"Vù vù!"
Một bóng đen lại lóe lên ngay phía sau bọn họ.
"Ở phía sau!" Vô Ảnh quát lớn, đột ngột tung ra một chưởng.
"Ầm ầm!"
"Oanh!"
Sức mạnh của Thiên Nhân cảnh tam trọng cực kỳ khủng bố, một chưởng đánh ra, kinh thiên động địa, mặt đất bị xé toạc thành một cái hố sâu vài chục trượng.
Nhưng dù Vô Ảnh đã ra tay trước, vẫn không thể đánh trúng bóng đen.
"Giả thần giả quỷ! Có gan thì lăn ra đây!” Thiên Lang phẫn nộ gào lên.
"Vù!"
Khi tiếng hét giận dữ của Thiên Lang vừa dứt, một bóng đen như quỷ mị đột ngột xuất hiện ngay trước mặt hắn. Bóng đen xuất hiện quá bất ngờ, quá nhanh.
Thiên Lang hoảng sợ đến trợn mắt há mồm.
Ba người Vô Ảnh cũng giật mình kinh hãi, ngay cả họ cũng không thể phát hiện ra sự xuất hiện của bóng đen.
Bóng đen không ai khác, chính là Phong Võ Trầni
"Hừ!" Phong Vô Trần khinh miệt hừ lạnh một tiếng, một chưởng hung hãn đánh về phía Thiên Lang.
"Chịu chết đi!" Sát khí của Vô Ảnh đã khóa chặt Phong Vô Trần, hắn lập tức lao lên.
Phong Vô Trần liếc nhìn Vô Ảnh, nhếch mép cười lạnh đầy bí ẩn.
Phong Vô Trần chỉ đánh lạc hướng mà thôi, chưởng vừa ra một nửa, thân ảnh đã quỷ dị biến mất.
Cùng lúc đó, khi Vô Ảnh lao đi, một bóng đen khác cực kỳ quỷ dị lách mình xuất hiện, vung kiếm chém về phía một cường giả Thiên Nhân cảnh nhị trọng.
"Vù!"
"Xoẹt!"
Bóng đen này không ai khác, chính là Bắc Đẩu Diễm. Một kiếm chém xuống, cường giả Thiên Nhân cảnh nhị trọng không hề hay biết, tại chỗ bị Bắc Đẩu Diễm dùng chân nguyên hóa nhận chém rụng đầu, máu tươi phun trào.
"Ai?" Một cường giả Thiên Nhân cảnh nhị trọng khác sợ hãi đến tim muốn nhảy ra ngoài.
"Hoàng Bách Sơn!" Vô Ảnh kinh hãi, vội vàng quay đầu lại, không ngờ còn có một người khác.
"Còn có kẻ nữa! Bắc Đẩu Diễm!" Nhờ ánh lửa yếu ớt, Thiên Lang thấy rõ khuôn mặt Bắc Đẩu Diễm.
"Vô liêm sỉ!" Vô Ảnh giận dữ, sát khí ngút trời.
Thiên Lang vừa quay người, hoàn toàn không biết Phong Vô Trần đã biến mất, và giờ lại xuất hiện lần nữa.
"Oanh!"
"Phụt!”
Phong Vô Trần không chút lưu tình tung một chưởng, một tiếng nổ vang, Thiên Lang phun máu tươi, thân hình bắn về phía Bắc Đẩu Diễm.
"Sao có thể như vậy! Lại dám đánh lén ta!" Thiên Lang giận dữ, tức đến nổ phổi.
Chưởng này của Phong Vô Trần có thể nói là không chút lưu tình, trực tiếp trọng thương Thiên Lang.
Sau đó, thân ảnh Phong Vô Trần lại quỷ dị biến mất, Bắc Đẩu Diễm cũng biến mất theo.
Chớp mắt, một người chết, một người bị thương.
Sự tồn tại của Phong Vô Trần và Bắc Đẩu Diễm giống như những kẻ thống trị trong bóng tối, giết người vô hình, ra tay khiến người khó lòng phòng bị.
"Đây rốt cuộc là thân pháp gì?" Vô Ảnh giận dữ gào thét.
Vô Ảnh là cường giả Thiên Nhân cảnh tam trọng, cảnh giới cường đại như vậy, mà hắn lại bất lực, gần như phát điên.
Thuấn di đã đủ mạnh, nếu không tận mắt chứng kiến Phong Vô Trần và Bắc Đẩu Diễm, họ nhất định sẽ nghĩ mình gặp phải ma quỷ.
"Ta rất ngạc nhiên các ngươi là ai, các ngươi không phải là người của sáu thế lực lớn ở Thiên Vực." Giọng nói lạnh lẽo của Phong Vô Trần vang lên.
Vô Ảnh lạnh lùng nói: "Ngươi không có tư cách biết, có gan thì cút ra đây cho ta!"
"Xoẹt!"
Một vệt huyết quang lóe lên rồi biến mất, một cường giả Thiên Nhân cảnh nhị trọng khác ôm cổ ngã xuống.
"Bây giờ có thể nói cho ta biết chưa?" Phong Vô Trần vẩy vết máu trên Long Thần kiếm, nhìn Vô Ảnh hỏi.
Thuấn di cực kỳ đáng sợ, khiến người khó lòng phòng bị, với tu vi của Phong Võ Trần, đánh chết một cường giả Thiên Nhân cảnh nhị trọng trong tình huống không phòng bị căn bản không phải việc khó.
Hai cường giả Thiên Nhân cảnh nhị trọng, căn bản không có cơ hội ra tay, quả thực là đến chịu chết vô ích.
"Linh khí cao phẩm! Nhị giai đoán tạo!" Vô Ảnh chấn động trong lòng.
Nhưng Vô Ảnh nhanh chóng bị cơn giận nuốt chửng.
Vô Ảnh hoàn toàn nổi giận, gào thét, sức mạnh khủng bố của Thiên Nhân cảnh tam trọng bùng nổ, khí kình cuồng bạo quét sạch, đôi mắt đỏ ngầu.
Không gian và mặt đất trong phạm vi sáu bảy mươi trượng rung chuyển dữ dội, những vết nứt to bằng cánh tay giương nanh múa vuốt lan rộng, sức phá hoại cực kỳ khủng bố.
Sức mạnh khủng bố này đẩy lùi Phong Vô Trần và Bắc Đẩu Diễm.
Sức mạnh của Thiên Nhân cảnh tam trọng vượt xa Phong Vô Trần và Bắc Đẩu Diễm.
"Đan Đế, có đối sách gì?" Bắc Đẩu Diễm ngưng trọng hỏi.
“Kề vai chiến đấu!" Phong Võ Trần quát lớn, vung tay lên, kim quang lóe lên, Cửu Trọng Càn Khôn Tháp bay lên không trung, kim quang rực rỡ bùng nổ, không gian hắc ám lập tức biến thành một vùng ánh vàng chói lợi.
Pháp trận màu vàng bao phủ xuống, sức trấn áp bá đạo đặt lên người Vô Ảnh.
Cảm nhận được sức trấn áp bá đạo đáng sợ này, sắc mặt Vô Ảnh đại biến: "Có thể áp chế lực lượng của ta!"
Vô Ảnh ngây người, tu vi Thiên Nhân cảnh tam trọng lại bị áp chế hơn nửa bậc!
"Ta chủ công!" Phong Vô Trần quát lớn, thúc giục toàn bộ lực lượng, tế ra Kỳ Lân chiến giáp, khí tức của Phong Vô Trần tăng vọt, khí thế bá đạo khiến người kinh hồn.
“Lực lượng của Phong Võ Trần lại tăng lên!” Thiên Lang trọng thương ở xa hoảng sợ tột độ, nhìn Phong Võ Trần như nhìn quái vật.
Thiên Lang không thể tin được trên đời này lại có thiên tài khủng bố như vậy.
Bắc Đẩu Diễm rời khỏi pháp trận bảo tháp, chờ đợi thời cơ tốt nhất.
Vô Ảnh mặt dữ tợn, hung ác nhìn chằm chằm Phong Vô Trần, nghiến răng nghiến lợi nói: "Không ngờ lực lượng của ngươi có thể tăng lên nhiều như vậy, khó trách ngươi có thể giết Thiên Hổ."
"Bớt sàm ngôn đi!" Phong Vô Trần lạnh lùng quát, đôi cánh đen chấn động, tốc độ của Phong Vô Trần lại tăng vọt vài phần.
"Thằng nhãi ranh! Đừng tưởng rằng có pháp bảo trấn áp ta thì ngươi có thể giết ta! Quên nói cho ngươi biết, ta là một sát thủ!” Vô Ảnh lạnh lùng nói, sát khí băng giá tràn ngập.