Trong Tỉnh Giới Thành, Phong Võ Trần và Trương Quân Lan đã đến hội đấu giá.
Vừa tới cửa hội đấu giá, đám hộ vệ nhận ra Phong Vô Trần liền tái mặt, mồ hôi lạnh toát ra như tắm, vội vàng chạy vào báo cáo.
"Cung nghênh công tử quang lâm!" Hộ vệ khúm núm hành lễ.
Chỉ cần nhìn thấy Phong Vô Trần, hộ vệ lại nhớ tới cảnh tượng bốn người họ náo loạn hội đấu giá vì chuyện Huyết Ngọc Bồ Đề, đến mức Trương gia Khí Ngọc cũng khiến hai vị trưởng lão kinh hồn bạt vía.
Câu nói "Đắc tội không nổi" của Bạch Ly Ngấn khắc sâu vào tâm trí tất cả mọi người ở hội đấu giá.
Thế nhưng, khi hộ vệ nhìn thấy Trương Quân Lan đứng sau lưng Phong Vô Trần, sắc mặt lại biến đổi, tim như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực.
"Cung nghênh Trương thiếu chủ!" Hộ vệ vội vàng hành lễ, không hiểu vì sao Trương Quân Lan lại đứng sau Phong Vô Trần với vẻ mặt cung kính.
Phong Vô Trần rốt cuộc là ai?
Hộ vệ vô cùng nghi hoặc và tò mò.
Phong Vô Trần có được Trương gia Khí Ngọc, Trương Quân Lan lại kính trọng như vậy, thân phận của hắn chắc chắn không hề đơn giản.
Nhưng hộ vệ không đám nghĩ nhiều, vội vàng cung kính dẫn Phong Vô Trần và Trương Quân Lan vào hội đấu giá.
"Hô!"
Sau khi dẫn Phong Vô Trần và Trương Quân Lan vào đại sảnh, hộ vệ mới dám thở phào nhẹ nhõm, phát hiện lưng áo đã ướt đẫm mồ hôi lạnh.
"Hắn rốt cuộc là ai? Thật đáng sợ! Trương thiếu chủ còn phải cung kính với hắn như vậy." Hộ vệ hết sức tò mò, nhưng không dám nhiều lời.
Trong đại sảnh, vẫn là cô thị nữ lần trước tiếp đãi Phong Vô Trần.
Sự xuất hiện của Phong Vô Trần khiến toàn bộ hộ vệ hội đấu giá đều vô cùng cung kính, ngay cả quản sự mới nhậm chức cũng phải tất cung tất kính.
"Hội trưởng, Đại trưởng lão, người thần bí mang theo Trương gia Khí Ngọc lần trước, cùng Trương thiếu chủ đã đến, đang ở đại sảnh." Một hộ vệ đến bẩm báo.
"Là hắn? Còn có Trương thiếu chủ?" Sắc mặt Đại trưởng lão Bạch Ly Ngấn đại biến.
"Lẽ nào..." Nhị trưởng lão Nhiếp Phong Vân lộ vẻ sợ hãi.
Hội trưởng khẽ nhíu mày, nói: "Chắc không đến mức đó đâu, chuyện này chúng ta đã báo cáo với Trương gia, Trương gia chủ cũng không truy cứu."
Bạch Ly Ngấn lắc đầu, nói: "Trương gia tuy nói không truy cứu, nhưng cũng không hẳn là không truy cứu, ý của Trương gia rất rõ ràng, quan trọng là người này quyết định thế nào.”
"Phái người đi thông báo cho Hàn Khôn đến hội đấu giá." Hội trưởng dặn dò.
Vì sự việc lần trước, Trương gia đã nổi giận, nếu không phải nể mặt hội đấu giá là thị trường giao dịch lớn nhất Vô Cực Vực, e rằng Trương gia chủ đã không chút do dự giết họ rồi.
Nhớ lại vẻ mặt tức giận của Trương gia chủ lúc ấy, bốn người họ vẫn còn kinh hãi.
Bốn người vội vàng chạy tới đại sảnh, không dám chậm trễ nửa bước.
Phong Võ Trần và Trương Quân Lan cũng không phải đợi lâu, hơn nữa còn được thị nữ mời vào phòng khách quý.
Không nói đến thân phận khủng bố của Phong Vô Trần, chỉ riêng thân phận của Trương Quân Lan thôi cũng đủ để họ được sắp xếp vào phòng khách quý rồi.
Trong phòng khách quý, Hội trưởng và Tam đại trưởng lão bước vào.
Vừa bước vào, Hội trưởng và những người khác đã lúng túng, một là không biết xưng hô với Phong Vô Trần như thế nào, hai là không biết thân phận thật sự của Phong Vô Trần là gì.
"Tham kiến Trương thiếu chủ, tham kiến vị tiểu huynh đệ đây." Hội trưởng và Tam đại trưởng lão cung kính hành lễ.
Không biết rõ thân phận, họ chỉ có thể gọi Phong Vô Trần là tiểu huynh đệ.
"Lão phu Lâm Mặc Dương, Hội trưởng hội đấu giá, tiểu huynh đệ, chuyện lần trước đều là do hội đấu giá sơ suất, mong rằng tiểu huynh đệ bỏ quá cho." Lâm Mặc Dương khách khí nói, thái độ vô cùng cung kính.
Phong Vô Trần thờ ơ liếc nhìn, nói: "Chuyện cũ bỏ qua."
Không phải Phong Vô Trần không so đo, mà là hội đấu giá vẫn còn giá trị lợi dụng.
"Đa tạ tiểu huynh đệ." Lâm Mặc Dương và Bạch Ly Ngấn cùng ba người kia lập tức thở phào nhẹ nhõm.
"Lâm hội trưởng, vị này là sư phụ của ta, Phong Võ Trần." Trương Quân Lan giới thiệu.
"Lão sư?" Nghe vậy, sắc mặt Lâm Mặc Dương và ba người kia lập tức biến đổi, mắt như muốn rớt ra ngoài, vô cùng kinh ngạc, thân thể cứng đờ.
Họ không thể nào tưởng tượng được, một người trẻ tuổi hơn Trương Quân Lan một hai tuổi lại là sư phụ của thiên tài luyện khí sư số một đại lục!
Thân phận khủng bố như vậy, trách sao có được Trương gia Khí Ngọc, cũng trách sao việc hội đấu giá đắc tội Phong Vô Trần lại khiến Trương gia chủ tức giận đến mức suýt chút nữa giết họ!
Trương Quân Lan đã là thiên tài luyện khí sư số một đại lục, Phong Vô Trần lại còn là thầy của hắn, lại còn có được Trương gia Khí Ngọc, đủ để thấy Phong Vô Trần có tạo nghệ kinh khủng đến mức nào trong lĩnh vực luyện khí.
“Nguyên lai là lão sư của Trương thiếu chủ! Phong đại sưi Thất kính thất kính!" Lâm Mặc Dương và bốn người cung kính ôm quyền hành lễ, ánh mắt cung kính càng thêm vài phần, xưng hô lập tức biến thành Phong đại sư.
Trương Quân Lan lại nói: "Sư phụ ta hiện giờ còn là điện chủ Long Thần Điện, mấy ngày trước vừa thành lập Long Thần Điện."
"A? Long Thần Điện là Phong đại sư thành lập sao?" Bạch Ly Ngấn kinh hãi hỏi.
Tin tức Long Thần Điện tiêu diệt Hỏa Vân Cung và Huyền Môn Tông mấy trăm cường giả đã sớm truyền đến hội đấu giá, một thế lực mới nổi có được thực lực cường đại như vậy, quả thực khiến người ta kinh sợ.
"Lâm hội trưởng, sư phụ ta còn là một luyện đan sư, cho nên, mong rằng hội đấu giá có thể trường kỳ cung cấp dược liệu cho Long Thần Điện." Trương Quân Lan nói.
Lời nói của Trương Quân Lan có thêm một chữ "còn", càng cho thấy Phong Võ Trần còn có một thân phận khác là luyện đan sư.
Bốn vị lão giả lại một lần nữa chấn động, tuổi còn trẻ mà vừa là luyện đan sư, vừa là luyện khí sư, trên đời thực sự có thiên tài khủng bố như vậy sao?
"Luyện đan sư? Lão phu lại không nhìn ra, căn bản không cảm ứng được Linh Hồn Lực trong cơ thể hắn!" Nhiếp Phong Vân kinh ngạc trong lòng, đây phải là cảnh giới cao đến mức nào?
"Nhất định, nhất định! Sau này tất cả dược liệu của hội đấu giá, nhất định ưu tiên cung cấp cho Phong đại sư!" Lâm Mặc Dương cung kính trả lời.
"Đa tạ Lâm hội trưởng, Hàn Khôn đâu?" Trương Quân Lan vội vàng hỏi, lần này đến chính là vì Thất Thải Minh Nguyệt Thảo trong tay Hàn Khôn.
Bạch Ly Ngấn nói: "Đã phái người đi thông báo, chắc sắp đến rồi."
Ngay khi Bạch Ly Ngấn vừa dứt lời, một hộ vệ bước vào phòng, cung kính nói: "Hội trưởng, Hàn Khôn đan sư đang luyện đan, hắn nói muốn Trương thiếu chủ tự mình qua đó xem đi, đan dược sắp luyện thành, không thể rời khỏi."
"Lại dám như vậy! Cái tên Hàn Khôn này quả thực không coi Trương thiếu chủ ra gì! Hắn không nhìn xem thân phận của mình là gì!" Lâm Mặc Dương nghe xong, lập tức nổi giận.
"Hàn Khôn thật sự là càng ngày càng càn rỡ rồi!" Nhiếp Phong Vân cau mày.
Lâm Mặc Dương phẫn nộ quát: "Thiên Khôi, đi bắt Hàn Khôn về cho ta!"
Địa vị của Trương Quân Lan cao quý, năm người ở Võ Cực Vực này đám đắc tội, huống chỉ còn có sư phụ của Trương Quân Lan là Phong Võ Trần, Phong Võ Trần lại càng đáng sợ hơn, ngay cả Trương gia chủ cũng phải kính trọng, hội đấu giá sao có thể lãnh đạm?
"Vâng!" Một giọng nói cung kính từ trong bóng tối truyền ra.
"Thiên Cực cảnh!" Phong Vô Trần kinh ngạc trong lòng, không ngờ lại không phát hiện ra có một cường giả ẩn mình, vừa nghe giọng nói, Phong Vô Trần đã đoán được tu vi của người này.
Tu vi của Thiên Khôi rõ ràng còn cao hơn cả Lâm Mặc Dương và những người khác, thực lực của hội đấu giá tuyệt đối không đơn giản như vẻ bề ngoài.
"Chậm đã!" Phong Vô Trần lập tức ngăn cản, nói: "Luyện đan không dễ, nên tôn trọng mỗi một luyện đan sư, huống chi là do chúng ta đến không đúng lúc, hay là chúng ta qua đó đi."