“Đây là sức mạnh gì?”
"Phong Vô Trần lại còn giấu kín sức mạnh khủng khiếp đến vậy!"
"Thật đáng sợ! Còn đáng sợ hơn cả Tiên Thiên chi lực của Phàn thiếu chủ!"
Sức mạnh thần bí bộc phát, chấn động toàn trường.
Các cao tầng của sáu thế lực lớn Thiên Vực đều lộ vẻ kinh hãi, mặt mày cứng đờ.
"Phong Vô Trần lại che giấu sức mạnh đáng sợ đến thể!" Phàn Thiếu Vân lúc này cũng không khỏi run sợ.
"Sao có thể như vậy..." Liễu Thanh Dương mặt đầy vẻ khó tin.
"Sức mạnh này của Đan Đế còn cường đại hơn cả Tiên Thiên chi lực!" Dịch Thiên Kình kinh hãi mở to mắt, toàn thân run rẩy.
"Trời ạ, thật không thể tin được..." Lôi Thiên Tuyệt và Bạch Diệt bọn người kinh hãi tột độ.
Ngay cả Bắc Đẩu Diễm bọn họ cũng bị chấn nhiếp bởi sức mạnh thần bí bộc phát ra từ Phong Vô Trần.
Chưa kể đến sức mạnh thần bí này, chỉ riêng Long tộc Huyết Mạch chỉ lực thôi cũng đã mạnh hơn Tiên Thiên chỉ lực không biết bao nhiêu lần rồi, với tu vi ngang cấp, Phàn Thiếu Vân hẳn phải chết không nghỉ ngờ.
Sức mạnh thần bí bộc phát, khí tức của Phong Vô Trần đã đột phá Thiên Nhân cảnh tam trọng!
Dần dần, theo huyết quang biến mất, vòng xoáy hư không cũng tan đi.
Phong Vô Trần tựa như một Tà Thần, tay cầm Long Thần kiếm chỉ xéo lên trời, uy phong lẫm liệt, bá khí ngút trời.
Đôi mắt khẽ mở, ánh mắt sắc bén đáng sợ quét về phía Phàn Thiếu Vân.
Ngay khi chạm phải ánh mắt của Phong Võ Trần, Phàn Thiếu Vân giật mình, rồi bị ánh mắt ấy trấn trụ.
"Lẽ nào lại như vậy!" Cảm nhận được sự nguy hiểm cận kề, mặt Phàn Thiếu Vân dữ tợn.
Khóe miệng Phong Vô Trần hơi nhếch lên, mang theo vài phần tà ý, lại có khí thế quân lâm thiên hạ!
"Ầm ầm!"
Phong Vô Trần vung Long Thần kiếm, một đạo kiếm khí màu máu bắn ra, đánh vào một ngọn núi hùng vĩ cách đó không xa, một tiếng nổ kinh thiên động địa, nửa phần trên của ngọn núi hoàn toàn bị phá hủy.
Chỉ một đạo kiếm khí thôi, mà đã có uy lực khủng bố đến vậy.
"Lực lượng của Phong Vô Trần... tăng lên nhiều đến thế!"
"Thật đáng sợ!"
"Một đạo kiếm khí có thể hủy diệt một ngọn núi!"
Im lặng hồi lâu, khi mọi người hoàn hồn, cả trường náo loạn.
Sự phô trương sức mạnh của Phong Vô Trần khiến mặt Phàn Thiếu Vân càng thêm khó coi, nghiến răng nghiến lợi, hận không thể xé Phong Võ Trần thành tám mảnh.
"Chẳng qua là tăng lên một trọng lực lượng mà thôi, ngươi đừng vội đắc ý!" Phàn Thiếu Vân nghiến răng giận dữ nói.
"Ông ông!"
Phong Vô Trần liếc nhìn đạo kiếm quang màu vàng đang lao tới, dồn sức mạnh thần bí vào Long Thần kiếm, thân kiếm rung lên, huyết quang bùng nổ, sức mạnh kiếm quang bá đạo tựa như Hồng Hoang chi lực bạo phát ra.
"Diệt Hồn kiếm quyết! Diệt Hồn quỷ thần khiếp!"
Phong Võ Trần quát lạnh một tiếng, rồi quét ngang một kiếm, động tác tiêu sái, đứt khoát.
"Hưu!"
"Ông ông!"
Kiếm quang màu đỏ máu khổng lồ ẩn chứa sức mạnh hủy diệt bắn ra, khí thế như cầu vồng, âm thanh xé gió chói tai chấn động màng tai mọi người.
"Đây là kiếm quyết gì? Lại có khí thế bá đạo đến vậy!" Thiên Nguyệt giáo chủ không kìm được kinh hô, trong mắt càng thêm phần hoảng sợ.
"Kiếm quyết Đan Đế thi triển, chẳng lẽ là vũ kỹ Địa giai cao phẩm?” Trang chủ Thiên Hỏa sơn trang run giọng nói, mắt lộ vẻ hoảng sợ.
Người của Bạch gia, Diệp gia, Tử Vân các, Minh Vương tông trên không trung đều bị đạo kiếm quang màu máu này trấn trụ, trợn mắt há hốc mồm, toàn thân cứng đờ.
Vô số tu giả trong trường đều lộ vẻ kinh hãi.
Trên không trung, hai luồng kiếm quang kinh khủng, kim quang và huyết quang chiếm giữ nửa bầu trời.
"Oanh!"
"Phốc phốc!"
Hai luồng kiếm quang cực kỳ khủng bố va chạm, một tiếng nổ kinh thiên động địa, ngay khi va chạm, cả hai người đồng thời phun ra một ngụm máu tươi.
"Đáng giận! Sao hắn còn có sức mạnh đáng sợ đến vậy!" Phàn Thiếu Vân giận dữ trong lòng, không ngờ vẫn bị Phong Vô Trần chấn thương.
"Ông ông!"
"Xuy xuy!"
Năng lượng hủy điệt không kiêng nể gì cuồng quyển, kinh thiên động địa, năng lượng từ trung tâm, từng đạo khe nứt nhỏ lan tràn ra.
"Ầm ầm!"
"Phốc phốc!"
Hai đạo kiếm quang giằng co một lát, dường như muốn nổ tung, năng lượng rung động càng thêm hung mãnh, lần nữa khiến cả hai người thổ huyết, sóng xung kích năng lượng đánh bay họ ra ngoài.
Ánh hào quang bạo tạc hư không bao phủ đại địa, tất cả mọi người bản năng che mắt.
Cuộc đổi đầu hung mãnh, Phong Võ Trần và Phàn Thiếu Vân lưỡng bại câu thương.
Đối mặt với sức mạnh thần bí của Phong Vô Trần, Phàn Thiếu Vân vẫn không chiếm được lợi thế.
Năng lượng rung động khủng bố giằng co trọn vẹn năm phút đồng hồ, lúc này mới tan đi theo gió.
Hình ảnh Phong Vô Trần và Phàn Thiếu Vân dần dần xuất hiện trong tầm mắt mọi người ở Thiên Vực.
Ánh mắt mọi người tràn ngập sự khẩn trương và bức thiết, đều muốn biết tình huống của Phong Vô Trần và Phàn Thiếu Vân.
Phàn Thiếu Vân bị thương nặng, sắc mặt tái nhợt, khí tức suy yếu hơn phân nửa.
Trái lại Phong Vô Trần, thương thế vô cùng nghiêm trọng, khí tức suy yếu đến cực điểm, hiển nhiên lực lượng thần bí đã hao hết.
"Hỏng rồi! Lực lượng thần bí của Đan Đế đã tiêu hao hết!" Sắc mặt Bắc Đẩu Diễm đại biến.
"Vẫn chưa đánh bại Phàn Thiếu Vân!" Nam Cung Chiến mở to mắt nhìn.
"Xong rồi! Vậy phải làm sao bây giờ?" Miêu Thanh Thanh nóng lòng như lửa đốt, vô cùng lo lắng.
Phong Võ Trần thức tỉnh sức mạnh thần bí này vốn đã ở trạng thái suy yếu, có thể thúc dục ra đã là phi thường không tệ, có thể chống lại Phàn Thiếu Vân cũng đã phi thường đáng sợ.
Cao tầng của Thiên Hỏa sơn trang và năm thế lực lớn khác nhao nhao lo lắng, chỉ có bọn họ biết rõ thân phận khủng bố của Phong Vô Trần, nếu Phong Vô Trần gặp chuyện không may, ai cũng không thoát khỏi liên lụy.
Thiên Nguyệt giáo chủ và cao tầng đều thở phào nhẹ nhõm, còn lo lắng Phàn Thiếu Vân thua dưới tay Phong Vô Trần.
"Chiến đấu đặc sắc tuyệt luân, Phong Vô Trần tuy bại nhưng vẫn vinh quang!"
"Phong Vô Trần đã tận lực! Hơn nữa hắn cũng đủ mạnh rồi! Có thể chống lại Phàn thiếu chủ, e rằng Thiên Vực không còn thiên tài thứ hai."
"Phong Vô Trần còn đáng sợ hơn Phàn thiếu chủ, nếu Phong Võ Trần có thể đột phá Thiên Nhân cảnh, e rằng người thua sẽ là Phàn thiếu chủ!”
"Đúng vậy! Phong Vô Trần tuy nói thua, nhưng thực chất là thắng!"
Chứng kiến khí tức của Phong Vô Trần vô cùng suy yếu, mọi người lúc này lại không hề cười nhạo, mà có rất nhiều sự khâm phục và tán dương.
Thực lực của Phong Vô Trần đã giành được sự tôn trọng của tất cả tu giả ở đây!
"Phong Vô Trần, ta đã nói rồi, ta có thể đánh bại ngươi một lần, thì có thể đánh bại ngươi lần thứ hai! Ngươi thua rồi! Ta sẽ không chút lưu tình giết ngươi!" Trên không trung, Phàn Thiếu Vân thở dốc, đắc ý cười lạnh nói.
Phong Võ Trần vô cùng suy yếu, thân thể không ngừng lay động, đã vô lực tái chiến.
Phàn Thiếu Vân tuy bị trọng thương, nhưng vẫn có thể chiến đấu.
"Giết ta? Ngươi đánh giá thấp ta Phong Vô Trần rồi, ta còn chưa thua đâu!" Khóe miệng Phong Vô Trần lại hiện lên một tia cười tà, dù đã suy yếu đến mức này, Phong Vô Trần vẫn không chịu thua.
Nghe Phong Vô Trần nói vậy, cả trường lại một lần nữa chấn kinh.
Phong Vô Trần hiện tại, tùy tiện một tu giả nào cũng có thể giết hắn!
Phô trương thanh thế?
Mọi người nghi hoặc đến cực điểm, đều cảm thấy Phong Vô Trần tự tìm đường chết.
"Hù dọa ai vậy? Ta xem ngươi có thể cậy mạnh đến bao giờ!" Phàn Thiếu Vân cười khẩy, cố nén trọng thương, từng bước một đi về phía Phong Vô Trần.
Trong khi mọi người kinh ngạc và nghi hoặc, Phong Vô Trần đột nhiên quát lớn.
"Hóa rồng!"