“Ngươi tỉnh rồi à? Lấm bẩm gì một mình thế?" Ba ngày nay, Đường Ngọc Chân cũng tranh thủ tu luyện, đồng thời sai Hắc Minh Huyết Luyện Hổ canh gác bên ngoài, đề phòng Tần Mệnh giở trò.
Tần Mệnh đứng dậy vặn mình: "Ta ra ngoài kiếm chút gì bỏ bụng, ngươi muốn ăn gì không?"
"Ta có Linh Quả."
"Ta muốn ăn thịt."
"Ăn sống à?"
"Có thứ gọi là lửa đấy! Để nướng, để hầm! À phải rồi, ngươi có mang nồi không?"
"Nồi gì?"
"Nồi hầm thịt ấy."
"Không có!"
"Hoàng thất các ngươi đi đâu chẳng mang theo ít đồ dùng cá nhân? Cho ta mượn dùng chút, dùng xong trả."
"Ta bảo không có là không cói" Đường Ngọc Chân tức gần chết, công chúa nhà ai đi chơi lại mang theo nồi riêu xoong chảo chứ?
"Không có thì thôi, làm gì gào to thế." Tần Mệnh bước ra khỏi hẻm núi.
"Ngươi thật sự muốn ăn thịt?"
"Ngươi không ăn thì ta ăn."
"Chẳng ga lăng gì cả, không biết chiều con gái à?" Đường Ngọc Chân lầm bầm, bỗng dưng thấy thương cho tỷ tỷ mình, tỷ tỷ thanh cao lãnh ngạo, tôn quý tao nhã, lại quen sống cầu kỳ tỉ mỉ, chú trọng chất lượng, mà phải kết hợp với Tần Mệnh thì chẳng khác nào công chúa với dã thú, sống thế nào được, có mà phát điên lên ấy chứ? Thật không hiểu hoàng huynh nghĩ cái quái gì nữa. Không được, mình phải tìm cách cắt đứt cuộc hôn nhân này từ phía Tần Mệnh mới được.
Tần Mệnh đi rất lâu vẫn chưa thấy về, từ sáng sớm đến tận trưa. Lúc Đường Ngọc Chân bắt đầu nghi ngờ hắn có phải đã thừa cơ bỏ trốn luôn rồi không thì hắn mới lếch thếch trở lại hẻm núi, người đầy máu me.
"Ngươi đi đâu mà lâu thế??" Đường Ngọc Chân kinh ngạc nhìn Tần Mệnh, bị thương rồi à?
"Mồi ngon thì phải kiên nhẫn tìm chứ." Tần Mệnh lôi vào một con Ác Điểu mình sư tử to tướng, ném phịch xuống hẻm núi, xé xoẹt xé toạc quần áo rách rưới, để lộ cơ bắp cuồn cuộn vạm vỡ.
"Ngươi..." Mặt Đường Ngọc Chân đỏ bừng, vội vàng quay mặt đi.
Tần Mệnh lau qua người, thay bộ quần áo sạch, rồi ngồi xổm xuống suối, xắn tay áo lên bắt đầu làm thịt Ác Điểu.
"Thiết Vũ Sư Thứu?" Đường Ngọc Chân kêu lên, đây là loại Linh Yêu hiếm có mà quý giá, khi trưởng thành có thể sải cánh ba bốn chục mét, xé tan đồi múi, dẫn đắt sấm sét, Linh Yêu đồ giám xếp nó vào hàng cực kỳ nguy hiểm, ngay cả võ giả Địa Võ Cảnh cũng không đám tùy tiện đụng vào. Tần Mệnh bắt được con này tuy mới ở Ấu Niên Kỳ, nhưng chắc cũng hung tợn lắm.
"Biết hàng đấy! Có muốn nếm thử không?" Tần Mệnh gỡ đám lông vũ sắt của Sư Thứu, tâm trạng rất tốt. Mất tận hai canh giờ mới tìm được của báu thế này, tuy chưa trưởng thành nhưng huyết mạch thuần khiết, toàn thân đều là bảo vật.
"Ta không ăn thịt." Đường Ngọc Chân từ nhỏ lớn lên trong hoàng cung, quen ăn sung mặc sướng, ưu nhã cao quý, dù là đi lịch luyện cũng giữ dáng, không phải kiểu cách mà là thành thói quen rồi. Nàng không muốn ăn uống nhồm nhoàm trước mặt một người đàn ông xa lạ, làm mất hình tượng.
"Vậy ăn trứng không?" Tần Mệnh lấy từ trong nhẫn ra ba quả trứng màu tím, to như quả dưa hấu. "Trứng Ngạc Ngư!"
"Không ăn!" Đường Ngọc Chân ngượng ngùng, không hiểu thật hay giả vờ không hiểu, không biết con gái người ta ngại hình tượng à?
Tần Mệnh mặc kệ nàng, nổi ba đống lửa, lần lượt dựng giá gỗ lên, nướng Sư Thứu trước, rồi nướng trứng sau, quyết ăn một bữa no nê.
Tiểu Quy sốt ruột đi tới đi lui, đói đói, ta muốn ăn! Ta muốn ăn!
"Cho chút linh sâm." Tần Mệnh xin Tiểu Quy tí Linh Túy, nhét vào trong thịt nướng cùng, vị càng ngon, năng lượng càng dồi dào.
"Sao ngươi lại nuôi ba ba?"
"Sở thích đặc biệt, ý kiến gì?"
Chúng ta đúng là không có tiếng nói chung! Đường Ngọc Chân lặng lẽ quan sát Tần Mệnh, sau ba ngày lắng đọng, hắn đã không còn cái vẻ sát khí hừng hực lều mạng như trước, trông vẫn tuấn tú trẻ trung, đường nét gương mặt kiên nghị, cử chỉ chín chắn, đứt khoát, hai mắt sáng và trong, không có vẻ quỷ dị hay khí huyết tanh nồng. Tuy nhìn qua như một gã đàn ông bình thường, nhưng sao cách nói chuyện làm việc cứ mang cái chất lưu manh thế nhỉ? Người khác gặp mỹ nữ thì hận không thể phô ra hết những mặt tốt đẹp nhất, còn hắn thì ngược lại, dường như căn bản không cơi mình là phụ nữ, đừng nói là công chúa.
"Hỏi ngươi này, ngươi đoán hoàng thất sẽ xử lý Bắc Vực thế nào?"
"Ta còn trẻ con, sao đoán được đám Lão Hồ Ly trong hoàng thất nghĩ gì. Từng người quỷ tinh quỷ tinh, đến cọng lông cũng tính, ăn tươi nuốt sống."
"Này! Ta là công chúa đang đứng đây đấy, ngươi ăn nói cẩn thận chút."
"Bọn họ đa mưu túc trí, bày mưu tính kế, thế thì dễ nghe chưa?"
Đường Ngọc Chân cạn lời, tử nhỏ đến lớn ai dám nói chuyện với nàng kiểu này. "Ta hỏi ý kiến của riêng ngươi, tiện thể giết thời gian, hòa hay chiến?”
"Hòa!"
"Dứt khoát thế? Vì sao?"
"Chiến tranh giá quá đắt, trừ vạn bất đắc dĩ, hoàng thất không có lý do gì khai chiến, mà cho dù cố gắng bỏ ra cái giá quá lớn để chiếm được cái Bắc Vực nát bét, thì có ý nghĩa gì? Nên trong tình huống bình thường, chắc chắn là phải sống chung hòa bình, nhưng chỉ sợ hoàng thất các ngươi có kế hoạch thâm độc hơn, hoặc có gia tộc nào đó xúi giục ly gián, hoặc hoàng thất các ngươi cố ý dùng chiến tranh Bắc Vực để đạt được mục đích khác, vân vân."
Tần Mệnh lật qua lật lại ba cái giá nướng thịt, nói năng rất tùy tiện.
Đường Ngọc Chân hơi ngạc nhiên, những lời này lại thốt ra từ miệng Tần Mệnh ư? Tuy nghe hơi chối tai, không coi ai ra gì, nhưng lời thô mà lý không thô, xem ra hắn cũng nhìn thấu đáo đấy chứ.
"Nếu là hòa, ngươi đoán hoàng thất sẽ dùng biện pháp gì để gắn bó quan hệ hai bên?"
"Vậy thì chịu, có nhiều cách lắm, đoán mò vô nghĩa, lười đoán."
Đường Ngọc Chân ngập ngừng hỏi: "Nếu là thông gia, ngươi có đồng ý không?"
Tần Mệnh bỗng quay phắt lại, nhíu mày: "Thông gia?"
""
"Với ta??"
Tần Mệnh trừng trừng nhìn Đường Ngọc Chân, thảo nào con nhỏ này tự dưng mò đến đây, hóa ra là hoàng thất cố ý muốn thông gia, mà lại còn là vị Ngọc Chân công chúa này? Chính nàng đến đây để dò xét ta à?
Công chúa? Thông gia?
Lại là nàng?!
^s Ai A> Ơi đồi ôi...Í
"Này!! Cái vẻ mặt ghét bỏ của ngươi là ý gì đấy??" Đường Ngọc Chân cảm thấy mình lại bị sỉ nhục, nếu không phải tu dưỡng tốt thì đã xông lên cào cho hắn mấy nhát rồi. Đường đường công chúa hoàng thất hạ mình gả cho, ngươi lại tỏ vẻ không vui là sao? Tức chết đi được!!
"Ngươi vừa nói đùa, hay là..." Tần Mệnh càng nhíu chặt mày, thông gia ư? Trong lòng hắn bỗng thấy bực bội. Không phải bực bội vì con người nàng, mà là bực bội vì chuyện này. Hồi bé cha mẹ rất ân ái, nên hắn thấm nhuần từ nhỏ, trong tiềm thức rất coi trọng hôn nhân, dù hiện tại chưa thực sự nghĩ đến chuyện đó. Nhưng tự dưng bảo hắn kết hôn với một người phụ nữ xa lạ? Hay là vì lợi ích liên quan? Không thể chấp nhận được!
"Đùa thôi!! Được chưa?"
May quá, may quá! Tần Mệnh thở phào, tiện thể nhắc nhở: "Nhất định phải nói với các bậc trưởng bối trong hoàng thất các người, có việc thì nói việc, có điều kiện thì bàn điều kiện, đừng hòng ném con gái ra để khống chế ta."
Đường Ngọc Chân tức đến không còn sức để mà tức nữa. Đường đường công chúa hạ gả, lại là mỹ nhân tuyệt sắc nổi tiếng nhất Hoàng thành, người khác cầu còn không được hoàng ân cuồn cuộn, đến chỗ ngươi lại thành 'kinh hãi? Cái vẻ mặt khẩn trương kích động kia khiến Đường Ngọc Chân bỗng thấy tủi thân, có bao giờ công chúa hoàng gia lại bị người ta chê thế này chưa?
"Này!!" Đường Ngọc Chân im lặng hồi lâu bỗng gọi hắn.
"Ta có tên, họ Tần, tên Mệnh. Còn nữa, chuyện thông gia đừng hòng nghĩ đến, nhắc đến cũng đừng nhắc, ta tuyệt đối không đồng ý."
Đường Ngọc Chân đáng lẽ phải rất vui mới đúng, vì vừa quyết định ngăn cản tỷ tỷ thông gia với Tần Mệnh, để Tần Mệnh từ chối hoàng thất, nhưng không hiểu sao, trong lòng vừa tức vừa buồn bực, phiền muộn còn tủi thân: "Ngươi với Yêu Nhi quan hệ thế nào? Nghe nói ở Thanh Vân Tông các ngươi còn có một cô gái tốt thích ngươi, tên là Nguyệt Tình?"