"Công chúa điện hạ, chúng ta đổi chỗ tiếp theo nhé?” Tần Mệnh tự an ủi, trong lòng nhủ thầm mình vẫn còn sáu địa điểm giấu bảo, kiểu gì cũng vớt vát được hai ba nơi chứ?
"Đổi chỗ tiếp theo, Tuyết Liên Cốc! Tuyết Liên Cốc là tỷ tỷ ta tự mình điều tra đấy, tin ta đi, nhất định có thu hoạch." Đường Ngọc Chân thúc giục Hắc Minh Huyết Luyện Hổ tăng tốc, khuôn mặt trắng nõn ửng hồng vì xấu hổ.
"Cái tên Tuyết Liên Cốc này là ai đặt vậy?"
"Tỷ tỷ của ta!"
Tần Mệnh lập tức có dự cảm chẳng lành.
“Nghe hay không?”
"Trong đó có gì?"
"Rất có thể là nơi Lâu chủ Bái Tuyết Lâu năm xưa vẫn lạc."
Trước khi trời tối, bọn họ tới được Tuyết Liên Cốc như lời Đường Ngọc Chân, nằm ở biên giới rừng mưa phía Bắc. Chung quanh bốn mùa như xuân, xanh biếc mơn mởn, phong cảnh tú lệ, chỉ riêng ngọn núi này là phong tuyết bay lả tả, gió lạnh thấu xương, tuyết trắng xóa phản chiếu ánh sáng lạnh lẽo. Vì hoàn cảnh đặc thù, nơi này thu hút không ít tân tú đến thám hiểm.
"Tất cả địa điểm giấu bảo trên bản đồ của ngươi, đều là kiểu nơi chỉ cần không mù là thấy ngay sự khác thường thế này sao?" Dự cảm chẳng lành trong lòng Tần Mệnh càng thêm mãnh liệt.
“Bọn họ chỉ mò mẫm tìm kiếm thôi, chúng ta có mục tiêu. Theo ta, bên trong có động núi, giấu đưới vách đá." Đường Ngọc Chân dẫn Tần Mệnh vào sâu bên trong, suýt chút lạc đường giữa núi tuyết trắng xóa. Mãi đến ngày thứ hai, họ mới tìm được cái hang núi nàng nói, nằm ở sườn núi giữa vách đá.
Nhưng nơi đó đã có tân tú ra vào, còn có rất nhiều người xếp hàng chờ đến lượt thám hiểm.
"Còn vào không?" Tần Mệnh muốn bỏ cuộc.
"Vào!" Đường Ngọc Chân kiên trì.
Kết quả hai người lượn lờ nửa ngày, chẳng tìm được gì.
Mặt Đường Ngọc Chân nóng bừng: "Tiếp theo! Chỗ tiếp theo nhất định sẽ có thu hoạch! Tin tai"
Liên tiếp ba ngày, họ theo bản đồ tìm khắp ba 'địa điểm giấu bảo' khác, kết quả vẫn tay trắng.
Tần Mệnh hoàn toàn cạn lời, Đường Ngọc Chân thì xấu hổ đến phát khóc.
"Đều tại ta! Đều tại ta!" Tần Mệnh cầm tấm bản đồ ngồi phệt xuống đất, tựa vào gốc cây thở dài.
"Không tại ngươi, sao có thể tại ngươi được, đây đều là công sức nghiên cứu của tỷ muội ta mà."
“Tại ta ngu ngốc, tin lời ngươi xúi bậy."
"Ngươi..." Đường Ngọc Chân giận quá hóa thẹn, bực tức nói: "Ngươi có đi tiếp không? Còn hai chỗ nữa, ngươi thích thì đi."
"Rốt cuộc các ngươi nghiên cứu kiểu gì vậy? Có dùng đầu óc không đấy?"
"Thì... công chúa tài mạo song toàn, thông minh hơn người mà."
"Tự ngươi nói xem, bảo giấu ở đâu? Trên trời bay lơ lửng, hay dưới đất chôn sâu, hay là thấy hai ta sợ quá chạy mất dép rồi?" Tần Mệnh bất lực, phí công vô ích.
"Chúng ta... chúng ta cũng chỉ là suy đoán thôi, đâu thể đúng hoàn toàn được.”
"Thì không ai bắt các ngươi đúng hoàn toàn, nhưng ít nhất cũng phải đúng được một chỗ chứ!"
"Chẳng phải còn hai chỗ nữa sao?"
"Lỡ đâu cũng trật thì sao?"
"Không thể nào! Công chúa dùng tính mạng đảm bảo, nhất định có bảo tàng!" Đường Ngọc Chân ấm ức đến muốn khóc, tỷ muội ta đã dày công nghiên cứu hai năm trời, lật tung bao nhiêu tài liệu lịch sử, đối chiếu đủ loại bản đồ, rõ ràng là phải có bảo tàng chứ, sao lại chẳng tìm thấy gì thế này.
“Hay là thế này đi, chúng ta làm một giao kèo." Tần Mệnh đứng dậy phủi đất, chỉnh lại quần áo.
"Giao kèo gì?"
"Nếu cả bảy địa điểm giấu bảo đều không có gì, ngươi phải đáp ứng ta một chuyện."
"Chuyện gì?"
"Ngàn vạn lần khuyên can hoàng gia các ngươi đừng có mà tính chuyện thông gia nữa, có gì thì cứ ngồi xuống bàn bạc, đừng có hở tí là đem khuê nữ ra gả bán!"
Đường Ngọc Chân khóc không ra nước mắt, chẳng còn sức mà giận dối hắn, đường đường là công chúa hoàng gia lại bị người ta chê bai thế này sao?
"Vậy quyết định thế nhé?" Tần Mệnh thực sự lo hoàng thất giở trò thông gia, nhất là với vị công chúa ngang ngược, không đáng tin này: "Cô cũng thấy đấy, ta dã man, thô lỗ, hiếu chiến, hung ác, đối xử với con gái thì chẳng ga lăng gì, ai mà gả cho ta thì số nhọ."
"Ít ra ngươi còn có chút tự biết mình."
"Cô đồng ý rồi à? Quá tốt! Chờ Huyễn Linh Pháp Thiên kết thúc, cô lập tức nói với phụ hoàng, bảo là cô và Tần Mệnh không hợp, tính nết thói quen của ta khiến cô không thể chịu nổi, cô nhất quyết không chịu thông gia. Tiện thể bày tỏ luôn ý nguyện của ta, giao dịch gì cũng được, có điều kiện thì cứ bàn điều kiện, đừng hòng dùng thông gia mà trói buộc ta."
Tần Mệnh phải xử lý dứt điểm vụ thông gia này trước đã, coi như không uổng công bồi vị công chúa này lãng phí mất ba bốn ngày trời.
“Ngươi ghét chuyện thông gia đến vậy sao?”
Tần Mệnh ra vẻ trang trọng dạy đời: "Hôn nhân là chuyện vô cùng trang trọng, vô cùng nghiêm túc, cũng là chuyện vô cùng tươi đẹp, ngọt ngào, sao có thể vì trao đổi lợi ích mà kết hợp được. Hơn nữa, như thế cũng không công bằng với cô, cô xinh đẹp, thông minh, kiều diễm, đáng ra phải được theo đuổi hạnh phúc của mình, sao có thể trở thành vật hi sinh của hoàng thất? Cô cũng phải đấu tranh vì mình chứ."
Đường Ngọc Chân mím môi, im lặng. Sinh ra là công chúa hoàng thất, từ khi lọt lòng đã bị ảnh hưởng bởi hoàn cảnh hoàng gia, kết cục của mỗi công chúa đều do hoàng thất an bài, gần như không có khả năng tự do yêu đương, cũng không có chuyện thích ai cưới người đó, nhất là những công chúa có dung mạo, có trí tuệ, càng bị hoàng thất xem như vũ khí đặc biệt, đem đến những nơi khác nhau.
Đường Ngọc Chân và tỷ tỷ Đường Ngọc Sương đều hiểu rõ vận mệnh của mình, cũng đã chấp nhận, chỉ mong người đàn ông tương lai không phải kẻ vô dụng, không phải công tử bột ăn chơi.
Gã Tần Mệnh này đúng là thô lỗ, cường thế, hiếu chiến, lại còn khô khan, lắm tật, nhưng ở chung mấy ngày, ngẫm lại thì hắn vẫn rất chính phái, không háo sắc như tưởng tượng, có thể cảm nhận được điều đó qua ánh mắt và cử chỉ, hơn nữa cực lực phản đối thông gia, chẳng thèm dùng lời ngon tiếng ngọt để dụ dỗ.
"Rất tốt! Hãy nghiêm túc suy nghĩ! Cô phải tự nắm giữ vận mệnh của mình, không thể bị người ta xem như quân cờ đem qua đẩy lại. Chúng ta đi tiếp, đến địa điểm giấu bảo tiếp theo."
Tần Mệnh từng bước dẫn dắt, phải phòng ngừa trước, chuyện thông gia hoàng gia làm thật đấy.
Tần Mệnh và Đường Ngọc Chân lặn lội trong rừng mưa hai ngày, đến gần địa điểm giấu bảo thứ sáu trên bản đồ.
Một khu rừng mưa vô cùng bình thường, cảnh vật xung quanh gần như giống hệt nhau, không có gì đặc biệt. Nơi này rất tĩnh lặng, hiếm khi có Linh Yêu cường hãn ẩn hiện, cũng không có mãnh thú to lớn, trùng rắn. Mặt đất phủ đầy lá khô, bước đi chậm rãi.
Đường Ngọc Chân cẩn thận so sánh bản đồ với cảnh vật xung quanh: "Nơi này có thể có một mộ địa bí ẩn."
"Có thể?”
"Có thể là không chắc chắn!" Đường Ngọc Chân mẫn cảm đáp trả, sợ địa điểm giấu bảo thứ sáu lại là một phen thất vọng.
"Vị trí có chắc chắn không?"
"Đi qua gò đất phía trước, tìm một chỗ Âm Tuyền, lấy Âm Tuyền làm gốc, tìm kiếm một ngọn núi hoang và một hẻm núi ở hướng Đông Nam và Đông Bắc. Giữa Âm Tuyền, hẻm núi, núi hoang, có thể có một ngôi mộ."
"Mộ của ai?"
“Thái Công Lôi Hoàng!"
"Lôi Hoàng? Cảnh giới Hoàng Vũ!" Tần Mệnh bừng tỉnh, kinh ngạc nhìn Đường Ngọc Chân.
Đường Ngọc Chân chột dạ, giọng nhỏ hẳn: "Ngươi đừng kích động thế, càng mong đợi, càng thất vọng. Ghi chép về Thái Công Lôi Hoàng không nhiều, hắn dường như đến từ một nơi nào đó ở hải ngoại, không ai chắc thực lực thật sự của hắn. Hắn chỉ xuất hiện một lần, là lần Bát Bảo Lưu Ly Tông cuối cùng mở Phong Ấn, sau đó... xui xẻo bị phong bế, chết ở bên trong. Hoàng thất đã điều tra về Thái Công Lôi Hoàng rất nhiều lần, xác định hắn được chôn ở đâu đó trong Huyễn Linh Pháp Thiên, lần lượt xác định gần năm vị trí, kết quả đều không tìm được."
Tần Mệnh thở dài trong lòng, chẳng còn tâm trí trách cứ vị công chúa điện hạ này, xòe cánh bay vọt qua gò đất phía trước, nỗ lực một hồi rồi nhanh chóng tìm thấy Âm Tuyền, cũng tìm được núi hoang và hẻm núi. Nhưng ngay khi hắn bắt đầu tìm kiếm Mộ Huyệt giữa ba địa điểm, hắn lại phát hiện một cảnh tượng quỷ dị.
"Bạch Tiểu Thuần? Hắn đang làm gì vậy?"