Mã Đại Mãnh vác Cự Phủ đến, càu nhàu: “Ngươi nhãi ranh này không nghĩa khí gì cả, dám dùng thân phận giả lừa ta."
Tần Mệnh cười: "Coi như ta đổi tên thôi, ta vẫn là ta, lớp vỏ bọc vẫn là Lục Nghiêu."
Mã Đại Mãnh đánh giá Tần Mệnh, im lặng một hồi rồi đột nhiên hỏi: "Ngươi lại làm cho ta xem cái ảo thuật đi."
"Ảo thuật gì?"
"Cái kiểu móc Địa Ngục từ dưới đất lên ấy."
Tần Mệnh bật cười: "Ngươi không sợ Địa Ngục lôi ngươi xuống đấy à?”
Mã Đại Mãnh vỗ ngực tự tin: "Không sợ! Cha ta bảo ta dương khí nặng từ bé, có ném xuống mồ mả cũng chẳng có con quỷ nào dám bén mảng tới gần."
Yêu Nhi che miệng cười duyên: "Chắc tại chê ngươi xấu, quỷ cũng kén chọn lắm đấy."
Mã Đại Mãnh há hốc mồm, ngập ngừng: "Nói thật, có quỷ thật à?"
"Quỷ gì mà quỷ, Địa Ngục gì mà Địa Ngục, mấy chuyện đó toàn mấy ông già trong thôn dọa trẻ con thôi."
"Thế mấy cái bóng bay lảng vảng trên pháp trường là cái gì? Không phải quỷ thì là cái gì? Đừng có mà lừa ta!" Mã Đại Mãnh kéo tay Tần Mệnh, nhỏ giọng hỏi đò.
"Là hồn niệm, là oán niệm, mấy thứ phiêu phiêu đãng đãng thôi."
"Quỷ là cái gì?"
"Là..."
"Không giống nhau à?" Mã Đại Mãnh nhìn Tần Mệnh đầy mong chờ.
Tần Mệnh bực bội xoa mặt: "Ta cũng không rõ lắm, hay là ngươi hỏi người khác đi?”
"Không được! Chắc chắn là ngươi biết! Ngươi móc được cả Địa Ngục lên thì phải có nghiên cứu chứ, nói đi, nếu lỡ tao chết, mày có móc được quỷ hồn tao lên không?"
"Không thể."
"Ối dào... Mày thế này là không được rồi." Mã Đại Mãnh vỗ vai Tần Mệnh, nhướng mày: "Chúng ta là bạn bè mà!"
"Rốt cuộc ngươi muốn gì?" Mỗi lần nói chuyện với Mã Đại Mãnh, Tần Mệnh đều cảm thấy lạc đề.
"Tao sợ chết!”
"... "
"Nếu có ngày tao chết thật, mày móc tao lên nhé. Được không?" Mã Đại Mãnh tha thiết nhìn Tần Mệnh. Hôm qua hắn vừa nghe Hoa Thanh Dật nói, vương vị truyền thừa của Tần Mệnh thực chất là bí mật trường sinh, rò rỉ từ hoàng thất ra, nghe có vẻ thật.
Trường sinh! Cái từ vừa mỹ diệu vừa thần bí này lập tức cuốn lấy Mã Đại Mãnh, trường sinh chẳng phải là sống mãi sao? Bảo sao Tần Mệnh đeo cái vương bát trên cổ, đúng là đồng loại!
Mã Đại Mãnh mất ngủ cả đêm, trằn trọc suy đoán, nghiên cứu 'trường sinh'. Đột nhiên hắn nhớ tới Tần Mệnh có thể 'móc' 'Địa Ngục' ở pháp trường, trí tưởng tượng bay bổng của Mã Đại Mãnh lập tức tìm được hướng đi, hắn tin chắc rằng, trường sinh của Tần Mệnh là thoát khỏi sự khống chế của Địa Ngục, như mấy ông già trong thôn vẫn nói, Địa Ngục không quản!
Nếu mình chết, Tần Mệnh móc Địa Ngục lên, chọn lựa quỷ hồn mình rồi chào hỏi Địa Ngục, chẳng phải là có thể trọng sinh?
Mã Đại Mãnh càng nghĩ càng thấy có lý, càng nghĩ càng quyết tâm là như vậy.
Tần Mệnh thấy Mã Đại Mãnh nhìn mình chằm chằm thì không được tự nhiên, thằng ngốc này không lẽ tin thật đấy chứ?
Yêu Nhi nhịn cười, huých tay Tần Mệnh, bảo ngươi hứa đi, đừng làm người ta thất vọng.
"Được không? Chúng ta là bạn bè mà! Có chút việc nhỏ cũng không giúp?" Mã Đại Mãnh có chút không vui.
"Được! Giúp! Nhưng đây là bí mật giữa chúng ta, đừng có đi khoe với ai đấy." Tần Mệnh sợ hắn đi rêu rao khắp nơi, ảnh hưởng thanh danh của mình.
"Tốt! Ha ha! Tốt! Thằng bạn này tao chơi!" Mã Đại Mãnh kích động vỗ vai Tần Mệnh, ôm chầm lấy hắn cười lớn.
"Cái gì trên cổ ngươi thế?" Tần Mệnh chợt phát hiện Mã Đại Mãnh đeo một con... vương bát trên cổ? Một con vương bát đen thui!
"Vật biểu tượng." Mã Đại Mãnh gảy con vương bát trước ngực, ngây ngô cười.
Tần Mệnh cười gượng, ngươi cũng tin thật cơ đấy!
Anh em nhà họ Hoa bước vào đình đá, vừa đi vừa lắc đầu: "Bị các ngươi lừa đau thật đấy! Tối qua cha ta còn chỉ thẳng mặt mắng ta mù mắt!"
"Ngươi không phải mù, ngươi ngốc." Mã Đại Mãnh không nhịn được chọc ghẹo hắn.
"Ngứa đòn hả?" Hoa Đại Chuy nhìn thằng ngốc này là bực, ta đến khách sáo, ngươi xen vào làm gì.
"Trước sau cả tháng trời, ngươi không phát hiện người ta đeo mặt nạ, ngươi ngốc tứ chi à? Không! Ngươi vừa mù vừa ngốc!"
"Ngươi... Ngươi cũng ở cùng bọn hắn, sao ngươi không nhận ra?"
"Ba ngày! Tao quen bọn hắn có ba ngày, ba ngày sau tao khẳng định phát hiện ra."
"Là bọn họ tự lộ mặt ra!"
"Không lộ tao cũng nhìn ra được, không phục à?" Mã Đại Mãnh trợn mắt, suýt chút nữa xắn tay áo lên.
Tần Mệnh và Yêu Nhi dựa vào lan can đá, cười nhìn hai người cãi nhau.
"Còn ba ngày nữa là Huyễn Linh Pháp Thiên mở ra, đến Hoa gia ở nhé? Ở đó yên tĩnh, linh lực và linh túy đều có, tiện cho các ngươi tĩnh dưỡng. Cha ta cũng muốn gặp các ngươi." Hoa Thanh Dật đánh giá Tần Mệnh, dáng vẻ hoàn toàn giống trên tranh, nhưng người trước mặt lại tươi cười, anh tuấn và đầy sức sống, không mang vẻ lệ khí như trong tranh. Cô vẫn khó lòng liên tưởng Tu La Tử thập ác bất xá trong truyền thuyết với thiếu niên trước mặt, hoàn toàn không phải một người.
"Vậy chúng ta không khách khí nhé?” Tần Mệnh hôm nay làm hơi quá, đợi trời sáng các thế gia đều biết mình hố Ôn Thiên Thành, không chừng sẽ có hành động gì, nhất là Lăng Tiêu Tông, hơn nữa Tiết gia cũng không đễ dàng bỏ qua cho hắn. Hắn cũng không dám đi lung tung nữa, đúng lúc cần một nơi an ổn để bế quan, tranh thủ trong ba ngày đột phá lên ngũ trọng thiên.
"Ngươi thực sự là Tần Mệnh?" Hoa Thanh Dật vẫn không nhịn được hỏi, dù câu hỏi có hơi ngớ ngẩn.
"Có phải không giống như trong truyền thuyết không? Mấy chuyện truyền thuyết đừng tin."
"Đi thôi, ta dẫn ngươi làm quen với mọi người trong các thế gia." Hoa Đại Chuy dẫn Tần Mệnh và Yêu Nhi vào hoa viên.
Tần Mệnh và Yêu Nhi vừa bước vào hoa viên đã trở thành tâm điểm, rất nhiều tân tú ngoại vực chủ động đến chào hỏi, bọn họ rất khâm phục tác phong cứng rắn của Tần Mệnh, chính Tần Mệnh đã nhiều lần hành động mạnh mẽ để giành vị thế và sự tôn trọng cho người ngoại vực. Tần Mệnh không từ chối ai, cố gắng thể hiện sự thân thiện, cố gắng kết giao, dù không làm bạn bè được thì cũng không thể thành kẻ thù.
Thấy Tần Mệnh thái độ thân thiện, rất lễ phép, không hề kiêu ngạo hay lạnh lùng, càng có nhiều tân tú ngoại vực đến kết giao, làm quen, dù không kết bạn được thì cũng để có mặt quen, tránh thành thù.
Dưới sự dẫn dắt của anh em nhà họ Hoa, Tần Mệnh cũng làm quen với nhiều con em thế gia Trung Vực.
Trong khi họ đang giao lưu náo nhiệt thì có người không vui.
Người Viêm Gia rời đi trước, người Bắc Vực vương phủ cũng không chào hỏi mà bỏ đi, họ nhìn Tần Mệnh là muốn giết, thấy hắn 'hăng hái' thế này càng khó chịu, dứt khoát không thấy không phiền, đợi đến Huyễn Linh Pháp Thiên sẽ trừng trị hắn.
Lúc này, Tiết Thiền Ngọc bất ngờ chen qua đám đông, tiến đến chỗ Tần Mệnh đang giao lưu thân thiện, nhìn từ trên xuống dưới mấy lượt, khẽ cười, giọng điệu đầy quái gở: "Thảo nào dám bắt nạt em trai ta, hóa ra là 'Tu La Tử' Tần Mệnh, ta còn tưởng thằng nhãi ranh nào muốn mượn danh chúng ta mà thôi."
Yêu Nhi không hề nhượng bộ, đáp trả: "Một thằng nhãi ranh có thể lột quần áo em ngươi, phế con Hắc Bì Hầu Tử của ngươi? Đầu ngươi có vấn đề hay là coi thường bản thân thế?"
Thấy Tiết Thiền Ngọc và Yêu Nhi chạm mặt, mọi người lập tức hóng hớt như được tiêm máu gà.
Ngay cả những người đang chuẩn bị rời đi cũng dừng lại, có trò hay à?
"Con đĩ kia mày láo cái gì... Á..." Tiết Bắc Vũ không chịu được ai nói xấu chị mình, vừa định trừng mắt thì Mã Đại Mãnh đã nhấc vai, vung Cự Phủ chém xuống đầu Tiết Bắc Vũ.
Tiết Bắc Vũ kinh hoàng lùi lại, Cự Phủ sượt qua chóp mũi hắn cắm xuống đất, ầm một tiếng, đá vụn bùn đất văng tung tóe, mọi người xung quanh vội tản ra, có chút choáng váng, ngươi thật sự nghiêm túc à, không nói nhiều mà phang luôn!
"Ngươi..." Tiết Bắc Vũ tức nghẹn, đây là Bá Vương phủ, ta còn chẳng đám làm càn, ngươi không muốn sống nữa à?
"Làm gì! Cấm đánh nhau!" Hổ Vệ từ ngoài hoa viên hô lớn.
Mã Đại Mãnh nhấc Cự Phủ, xoay xoay cổ: "Có đứa đánh rắm, ô nhiễm môi trường, các ngươi không quản à?"
"Vô duyên!"
"Các ngươi nhìn kìa, hắn lại xả."
"Xả cái con khi nhà ngươi..."
"Hắn vẫn xả!"
"Ngươi..."
"Hắn lại há mồm chuẩn bị kìa!"
Đám Hổ Vệ mặt đầy hắc tuyến, vừa bực vừa buồn cười.