Tần Mệnh và Tiểu Quy bắt đầu cãi nhau kịch liệt. Một bên muốn bồi đưỡng hổ con thành siêu cấp Chiến Thú, Tuyệt Thế Sát Thần, một bên muốn nuôi nó thành Hổ Tổ Tông, đẻ nhiều sinh sôi nảy nở, xây dựng nên một tộc đàn hùng mạnh trong tương lai.
Ban đầu Tần Mệnh còn tưởng Tiểu Quy nói đùa, nhưng càng tranh cãi càng thấy nó nghiêm túc, khiến Tần Mệnh tức đến sôi máu. Yêu Nhi thì được dịp cười ngặt nghẽo. Chỉ có hổ con ngơ ngác nhìn cuộc "chiến tranh" định đoạt tương lai của mình.
Cuối cùng Tần Mệnh cũng mệt mỏi, lại bị ý tưởng quái đản của nó làm cho phát điên: "Đừng có mơ! Ta muốn mang nó theo bên mình, cùng ta trải qua mọi trận chiến, để nó cảm nhận chiến tranh, chấp nhận chiến tranh. Ta muốn biến nó thành siêu cấp Chiến Thú, dù không phải thuần huyết, ta cũng phải tôi luyện cho nó thành thuần huyết!"
Tiểu Quy cũng đuối lý, đổi chiến thuật, không cãi nhau nữa, mà leo lên vai Tần Mệnh, hai chân trước bám lấy vành tai hắn, lời lẽ thấm thía khuyên nhủ: "Này nhóc, cụ tổ ta sống hơn ngươi mười một nghìn năm rồi, trải qua nhiều chuyện hơn ngươi nhiều. Chuyện đời rối ren này, ta nhìn thấu cả rồi."
"Vậy sao không thấy ngươi vũ hóa thành tiên đi?"
"Ta nhìn thấu thế sự, nên mới quyết định về hang ngủ đông đấy. Ta bế quan là vì sau ngàn năm bôn ba cảm thấy thế gian quá khổ, muốn tịnh hóa nội tâm ô trọc, gột rửa linh hồn mệt mỏi. Ta đang thăng hoa, đang siêu thoát đấy. Ngươi nhìn ta bây giờ xem, có phải khác trước không? Lòng ta tĩnh lặng, an nhàn, đạm mạc, từ trong ra ngoài toát lên vẻ thánh khiết, ngay cả vỏ cũng trắng tỉnh."
"Ngươi đúng là một Thần Côn."
Tiểu Quy ra vẻ đạo mạo dẫn dắt: "Ngươi còn trẻ, huyết khí phương cương, muốn mạnh lên nhanh chóng thì ta hiểu, nhưng chiến đấu và mạo hiểm liên tục không phải con đường duy nhất để trưởng thành. Đường đời có muôn vàn lối, sao cứ phải đâm đầu vào con đường gian khổ nhất? Ngươi còn trẻ, nhỡ để lại mầm bệnh, ảnh hưởng sinh sản thì sau này hối hận cũng muộn. Muốn tự mình trưởng thành đến đỉnh cao, gần như là không thể. Những kẻ thiên phú mạnh mẽ mà lại tiến bộ nhanh thường có thế lực lớn chống lưng, họ có tài nguyên, có điều kiện. Đó không phải lười biếng, mà là hợp lý sử dụng tài nguyên."
"Ngươi xem này, chúng ta có Bạch Hổ, cứ cho nó lai giống sinh sôi, cố gắng mở rộng số lượng tộc đàn. Đến tương lai, ngươi bán hổ con cũng được, mở trại giống cũng được, đều có thể đổi lấy tài nguyên phong phú, muốn gì có nấy, mỹ nữ, mẫu quy, vũ khí, bảo dược vân vân. Rõ ràng một viên bảo dược là có thể đột phá cảnh giới, sao ngươi cứ phải liều mạng đi mạo hiểm? Vừa được hưởng thụ cuộc sống, vừa có thể nhanh chóng trưởng thành, lại còn có được mấy trăm, thậm chí cả ngàn con Bạch Hổ, quả thực là thượng thiên ban ân cho ngươi."
Tần Mệnh vô cùng phiền muộn, nếu ý chí không kiên định, chắc đã bị nó tẩy não rồi.
Yêu Nhi nằm nghiêng trên giường lớn, vuốt ve Bạch Hổ, cười nói: "Ta thấy rùa con nói cũng có lý đấy, hay là ngươi cứ nghe nó đi."
Tiểu Quy vỗ tay tán thưởng, chỉ vào Yêu Nhi: "Trẻ con dễ bảo mà. Đúng thế! Vẫn là Yêu Nhi hiểu chuyện, ngươi đúng là đầu gỗ chậm hiểu, ngoan, nghe lời, giao hổ con cho ta bồi dưỡng."
"Ngươi bớt sức đi, không đời nào!"
"Ngươi thật là tức chết ta mà. Ngươi thích mạo hiểm, nhưng nó chưa chắc đã thích. Ta đoán nó là một con hổ coi trọng chất lượng cuộc sống, không thích chém giết gì đâu."
Tần Mệnh gảy sợi xích: "Ta là người phát hiện ra nó, ta phải có trách nhiệm với nó. Ngươi ấy à, ngoan ngoãn đi ngủ đi."
“Rõ ràng là ta phát hiện ra trước mài!”
"Ta mua nó rồi, thế là của ta."
"Đồ vô liêm sỉ!"
Yêu Nhi ôm hổ con xuống giường, khoan thai đi lại trong phòng: "Ô tổ à, việc gì phải vội. Ngươi và Tần Mệnh dính với nhau rồi, hắn đi đâu ngươi đi đó, hắn làm gì ngươi cũng kè kè bên cạnh, ngươi còn sợ không có cơ hội chỉ bảo Tiểu Bạch Hổ sao?"
Hai mắt Tiểu Quy sáng lên: "Ồ, đúng nhỉ! Sao ta lại quên mất cái gốc rễ này chứ? Cụ tổ ta sống lâu hơn ngươi nhiều, có khối thời gian mà giáo dục nó." "Không tệ, không tệ, có thưởng!"
Nó móc từ trong mai rùa ra một quả linh quả, ném cho Yêu Nhi.
"Tạ tiểu tổ." Yêu Nhi làm trò hề hành lễ, cười khẽ vuốt ve linh quả, trêu đùa hổ con.
"Yêu Nhi, ngươi đứng về phe nào đấy?" Tần Mệnh càng thêm phiền muộn, con hổ con tốt đẹp của mình chẳng lẽ lại bị con rùa kia làm hư? Hắn không dám tưởng tượng cảnh tượng Chiến Thú Bạch Hổ uy phong lẫm liệt lại lẽo đẽo theo sau một con rùa, thật là chướng mắt.
"Lục Nghiêu đâu! Lục Nghiêu!" Bên ngoài bỗng nhiên có tiếng gào như xé họng, một loạt bước chân nặng nề dẫm lên sàn nhà kêu cót két, đẩy cửa phòng Tần Mệnh ra. Đằng sau là chủ quán mặt mày méo xệch, muốn kéo lại nhưng không dám ra tay.
"Mã Đại Mãnh?" Tần Mệnh vừa định ngả lưng xuống giường thì liếc mắt thấy ở cửa một gã tráng hán khí thế hùng hổ, thể trạng khoa trương, vác búa lớn nặng nề, toàn thân lông đen. Chỉ cần nhìn một lần là không cần nhìn lại lần thứ hai, ấn tượng quá sâu sắc.
"Nghe nói ngươi một quyền đánh bay Ô Kim Viên?" Mã Đại Mãnh bây giờ trông rất thảm hại, mình trần, lông lá bết bát, khóe miệng, mũi, tai, thậm chí cả mắt đều dính vết máu, hai cánh tay đầy máu me, xem ra vừa mới đại chiến một trận với Hoa Đại Chuy, mà còn đánh rất gian khổ.
"Ngươi không biết lễ phép à? Lỡ chúng ta đang tình tứ thì sao?" Yêu Nhi liếc hắn một cái, tỏ vẻ bất mãn.
Tần Mệnh giật giật khóe miệng: "Kín đáo!"
Mã Đại Mãnh có lẽ cũng cảm thấy lỗ mãng, gãi gãi đầu, nhanh chân lùi ra, kéo cửa phòng rồi gào lên: "Lục Nghiêu? Có ở đó không! Đang tình tứ với vợ hả?"
"Phụt..." Yêu Nhi cười sặc sụa, vịn bàn cười đến run cả người.
Tần Mệnh lau trán, thống khổ thở dài, sao mình lại gặp phải người như thế này.
"Lục Nghiêu? Trả lời đi chứ, đang tình tứ với vợ à? Ta có thể vào được không?" Mã Đại Mãnh gào rất to, cả lữ điếm im phăng phắc, sau đó là tiếng cười ồ lên, ngay cả người đi đường cũng ngạc nhiên dừng chân nhìn quanh.
"Chưa xong, đợi một chút." Yêu Nhi trêu chọc hắn.
"Còn bao lâu nữa?" Mã Đại Mãnh rầm rầm gõ cửa.
Tần Mệnh vội vàng xuống giường ra đón: "Xong rồi, vào đi."
Yêu Nhi vịn bàn, cười thảm thiết: "Ôi chao, ta không được, đau bụng quá."
Mã Đại Mãnh đẩy cửa phòng ra, sải bước đi vào.
Chủ quán ở phía sau chỉ biết nhếch miệng, cố gắng kiềm chế. Cánh cửa này làm bằng gỗ hương thượng hạng, trên ván cửa còn khảm viền vàng nữa chứ.
"Chủ quán, phiền phức mang chút rượu và thức ăn lên đây, càng nhiều càng tốt." Tần Mệnh đưa cho chủ quán ba đồng Kim Tệ.
Chủ quán lập tức tươi cười rạng rỡ, gật đầu lia lịa rồi nhanh chân rời đi.
Mã Đại Mãnh tặc lưỡi, khí thế địu xuống, giọng nói cũng trầm hơn: "Có phần của ta không? Ta cũng đói."
"Có chứ! Cùng nhau ăn."
Mã Đại Mãnh cười, vỗ vai Tần Mệnh: "Biết điều đấy, có tiền đồ."
"Ngươi và Hoa Đại Chuy ai thắng?"
"Đương nhiên là Mãnh gia ta thắng rồi, tổng cộng oanh nhau tám mươi chín lần."
“Ngươi còn đếm nữa à?"
"Tên kia cũng có chút bản lĩnh, Trọng Chùy của hắn nện mạnh lắm, ít ai có thể kiên trì lâu như vậy dưới Cự Phủ của Mãnh gia ta."
"Hắn không bị thương chứ?"
"Không chết, chỉ bị chấn choáng thôi."
Tần Mệnh âm thầm lắc đầu, chấn choáng ư? Cách dùng từ này thật giàu hình ảnh.
Yêu Nhi càng nhìn gã tráng hán này càng thấy thú vị: "Sao ngươi lại muốn khiêu chiến.
Mã Đại Mãnh ngồi xuống bên bàn, cầm bình trà lên ừng ực ừng ực tu mấy ngụm: "Ta tên Mã Đại Mãnh, hắn tên Hoa Đại Chuy. Ta dùng Cự Phủ hơn ba nghìn cân, hắn dùng Trọng Chùy hơn ba nghìn cân, ta cao gần hai mét, hắn cũng cao gần hai mét. Trên đời lại có chuyện trùng hợp như vậy, ta vất vả lắm mới đến được Hoàng Thành, sao có thể không chiếu cố hắn chứ."
Ta đoán cũng là thế, Tần Mệnh mặc niệm ba giây cho Hoa Đại Chuy, thật đáng thương.
"Cái Cự Phủ này của ngươi từ đâu ra vậy?" Yêu Nhi đến gần nhìn Cự Phủ, nó vậy mà phát ra ánh sáng đen yêu dị, phía trên đầy những vết chém, không giống như cố tình khắc lên mà giống như dấu vết của chiến đấu hơn.
"Nhặt được! Bên cạnh thôn bọn ta có một ngôi miếu Sơn Thần, mười năm trước đột nhiên sập, ta đến xem thì đào được nó từ bên trong, lúc đó tốn sức lắm mới lôi nó ra khỏi núi. Kết quả nó vậy mà nói chuyện với ta, hắc hắc, truyền thụ cho ta một bộ võ pháp. Ta liền rời khỏi thôn, bắt đầu làm võ giả đấy, mạnh hơn Sơn Đả Liệp nhiều."
Tần Mệnh và Yêu Nhi trao đổi ánh mắt, đồng thời hỏi: "Võ pháp gì?”
"Nói với các ngươi cũng không hiểu đâu, phức tạp lắm, tất cả có sáu chiêu, ta nghiên cứu mười năm mới học được hai chiêu."
Hai chiêu đã đánh cho Hoa Đại Chuy chấn choáng? Liên tiếp bại ba tên yêu nghiệt? Tần Mệnh nhìn hắn thật sâu, gã này dũng mãnh mà lại chất phác, không giống như đang khoác lác.
"Sao ngươi lại đeo con ba ba trên cổ thế? Gu thẩm mỹ độc đáo thật." Mã Đại Mãnh bỗng nhiên chú ý đến Tiểu Quy đang quấn trên cổ Tần Mệnh.
Ngươi mới là ba ba, cả nhà ngươi đều là ba ba, Tiểu Quy trợn mắt trừng hắn.
Tần Mệnh gảy sợi xích bạch ngọc, mỉm cười: "Sống lâu, may mắn."
"Có chuyện đó nữa à? Hôm nào ta cũng đeo một con mới được."