Tiết Thiền Ngọc cưỡi Thất Thải Huyễn Điệp lượn vòng trên không trung, nhìn về phía trước, một vùng "Thải Vân" đang nhanh chóng ập đến. Âm thanh líu ríu dày đặc như mưa trút nước, oanh động cả chân trời, càng lúc càng rõ ràng. Thật sự là thú triều ư? Không thể nào! Thời gian và vị trí mở ra Huyễn Linh Pháp Thiên đều ngẫu nhiên, chưa bao giờ cố định. Linh Yêu trong Huyễn Linh Pháp Thiên sao có thể biết trước được? Hơn
Cần phải có quy mô kinh khủng đến mức nào mới tạo nên thanh thế như vậy?
Đường Thiên Khuyết cưỡi Hắc Minh Huyết Luyện Hổ lao lên đỉnh núi phía trước, chau mày nhìn về phương xa, sắc mặt ngưng trọng, âm trầm.
Sao có thể như vậy? Hoàn toàn không có lý do gì!
Thú triều sao lại có thể mai phục từ trước?
Trước kia chưa từng xuất hiện tình huống như vậy!
Hai bên, hai con Hắc Minh Huyết Luyện Hổ hùng tráng, thần tuấn đứng cạnh nhau. Chữ Vương trên trán chúng lóe lên ánh huyết tinh chân thật, lộ ra Vương Uy vô tận. Hai con mãnh thú đều ngạo nghễ nghếch đầu, liếc nhìn con Hắc Minh Huyết Luyện Hổ của Đường Thiên Khuyết, răng môi khẽ run, dường như muốn khiêu chiến. Trên lưng chúng, hai vị Diệu Linh thiếu nữ mặc Tử Y, trùm mũ che màu đỏ ngòm, mạng che mặt mỏng manh phất phới theo gió, ẩn hiện dung nhan thanh lệ tuyệt thế.
"Chẳng lẽ là lúc mở ra các đại cấm khu đã xúc động đến điều gì?"
"Lần này toàn diện mở ra Huyễn Linh Pháp Thiên động tĩnh rất lớn, có thể đã gây nên sự chú ý của một vài Lão Quái bên trong."
"Tân tú tiến vào đều là tinh anh, thiên phú huyết mạch rất mạnh, đối với Linh Yêu mà nói là trân quý bảo dược."
Các tử sĩ hoàng gia vây quanh Đường Thiên Khuyết và hai vị công chúa, sắc mặt ngưng trọng, hô hấp đồn dập. Bọn họ đã từng chém giết trong thiên quân vạn mã, nhưng đây không phải là nhân loại, mà là thú triều, một thú triều vô cùng tàn bạo, chắc chắn còn lẫn với những dị thú cường hãn đặc biệt.
Gần hai vạn người đứng tại chỗ, cảm nhận được mặt đất rung chuyển càng lúc càng mạnh, sắc mặt vô cùng khó coi. Nguy hiểm và áp bức nồng đậm đã vượt qua rừng rậm, sơn hà, ập vào mặt. Họ đến đây với lòng tràn đầy kích tình và chờ mong, khát vọng kỳ ngộ và bảo tàng, dù biết sẽ gặp nguy hiểm, nhưng tuyệt không ngờ rằng vừa mới bắt đầu đã bị thú triều phục kích.
Thú triều? Đồng nghĩa với tử vong và hủy diệt!
"Năm mươi người một tổ!"
"Năm mươi người một tổ!"
“Bất kể địch bạn, liên hợp! Liên hợp!"
Nhiều người kịp phản ứng, lớn tiếng hô hào, cố gắng tập hợp những người xung quanh. Hiện tại không ai còn giữ vẻ cao ngạo và lạnh lùng, đơn độc hành động chẳng khác nào tìm đến cái chết. Họ cấp tốc tụ lại với nhau, có nhóm ba mươi người, có nhóm hơn trăm người, sốt ruột thương lượng đối sách. May mắn Tần Mệnh nhắc nhở, cho họ thời gian ngắn ngủi chuẩn bị, nếu không, khi thú triều đột nhiên ập đến, họ hoảng sợ và hỗn loạn, có lẽ chỉ biết cắm đầu bỏ chạy.
"Cảm ơn ngươi đã nhắc nhở, bất quá... ngươi vẫn phải chết!"
Năm người cưỡi Ác Điểu vây quanh Tần Mệnh, dữ tợn muốn khai chiến.
Đúng lúc đó, từ ngọn núi cao phía xa truyền đến một tiếng gầm thét: "Ai dám?!"
Thanh âm ầm ầm như thạch phá thiên kinh, chấn động khiến nhiều ngọn núi rung chuyển, giống như sấm rền vang vọng trên không trung.
Năm người kia bị âm thanh kịch liệt chấn nhiếp, hoảng hốt dừng giữa không trung. Nhìn lại, là Đường Thiên Khuyết?
Đường Thiên Khuyết mắt hổ trừng trừng, sát khí đằng đằng. Đây không phải là tiếng hét bình thường, mà là võ pháp chân chính. Sóng âm cuồn cuộn hóa thành tám bóng Thú Ảnh mơ hồ, từ xung quanh hắn nổ tung, lao nhanh về bốn phương tám hướng, cuốn theo âm thanh triều kinh khủng, rung động rừng rậm xung quanh, nhấc lên cuồng phong dữ dội, thổi lá cây đong đưa.
"Đồ hỗn trướng, không biết xấu hổ sao?"
"Ai dám làm tổn thương Tần Mệnh, chính là địch nhân của Uông Quyết ta."
"Có ý thức cục điện lớn không vậy? Đầu để chó ăn rồi à?”
"Đừng làm mất mặt, cút ngay!"
"Đây là gia tộc nào? Có muốn vô sỉ hơn nữa không?"
Trong rừng rậm liên tiếp vang lên tiếng mắng chửi, thậm chí còn có những lời khó nghe hơn, đủ loại oán giận, đủ loại kích động, hận không thể xông lên trời xé xác bọn chúng. Nếu không phải Tần Mệnh không màng an nguy hiện thân nhắc nhở, không biết sẽ có bao nhiêu người chết, vậy mà các ngươi không những không cảm kích, còn muốn giết người? Có biết xấu hổ không!
Năm người kia mặt đầy hắc tuyến, cắn răng trừng mắt Tần Mệnh. Họ không ngờ rằng sẽ xuất hiện cục diện này. Oán hận lẩm bẩm vài tiếng, họ từ từ thối lui về phía xa, không còn dám trêu chọc Tần Mệnh, sợ rằng kích động đám người thật sự sẽ lấy mạng bọn họ.
Tần Mệnh không có thời gian trì hoãn, trở lại trong rừng rậm, ôm ngang Yêu Nhị, vỗ cánh bay nhanh, tìm kiếm đội ngũ Hoa gia.
"Ta chợt phát hiện ngươi rất đẹp trai." Yêu Nhi ôm cổ Tần Mệnh, vui vẻ quơ chân.
Tần Mệnh dở khóc dở cười. Đây là lúc nào rồi, thú triều đến, thật sự sẽ mất mạng đấy!
Gần hai vạn tân tú toàn bộ điều chỉnh phương hướng, sau khi chỉnh lý đội ngũ liền hành động, quyết tâm lao về phía đông. Tất cả những tân tú cưỡi Ác Điểu cũng đều nhao nhao trở xuống rừng rậm. Dù sao số lượng bọn họ quá ít, ngạnh kháng với đội quân Ác Điểu trong thú triều chẳng khác nào tự tìm đường chết, chi bằng lăn lộn dưới mặt đất tác chiến.
"Ngươi làm sao phát hiện ra thú triều?" Hoa Đại Chuy vừa tập hợp xong đội ngũ thì thấy Tần Mệnh đến. Mọi người không khỏi nhẹ nhõm hơn, như có người chủ trì. Với tâm tính của Tần Mệnh và Yêu Nhi, chắc chắn sẽ lại xông lên phía trước đội ngũ, áp lực của họ tự nhiên sẽ giảm bớt, hơn nữa hai người đều là loại người hung ác đến không muốn sống, có lẽ thật sự có thể dẫn họ mở đường máu.
Tần Mệnh ôm Yêu Nhi từ giữa tán cây rơi xuống: "Để sau giải thích, chúng ta có bao nhiêu người?”
"Tính cả hai người các ngươi, vừa tròn ba mươi người, có phải hơi ít không?"
"Nhiều người chưa chắc đã tốt. Đại Mãnh, Hoa huynh, hai người cùng ta ở phía trước, những người khác phòng bị hai bên và phía sau. Ai cũng đừng giữ lại thực lực, toàn lực giết ra ngoài, nếu không đều phải chết ở đây." Thời gian cấp bách, Tần Mệnh đơn giản sắp xếp. Hai cánh vỗ mạnh, hắn bay lên không trung, hướng về phía trước lao đi.
"Xem ai giết được nhiều hơn!"
"Mãnh gia ta sẽ sợ ngươi sao?"
Mã Đại Mãnh, Hoa Đại Chuy, trao đối ánh mắt hừng hực, vung hai chân sải bước phi nước đại. Hai người khí thế cuồng đã, trợn mắt sung huyết, vung chiếc chùy búa nặng nề, giống như hai con mãnh thú phát cuồng, theo sát Tần Mệnh lao về phía trước.
Hoa Thanh Dật, Yêu Nhi, Phàm Tâm, và những võ giả khác, biểu lộ đều ngưng trọng chưa từng có, nắm chặt binh khí, kích hoạt võ pháp, đơn giản bố trí vị trí rồi tốc độ cao nhất xông lên. Với Tần Mệnh ba người làm mũi tên, hình thành đột kích Phương Trận.
Đối mặt với thú triều phô thiên cái địa ập đến, họ không còn cách nào khác, chỉ có thể kiên trì xông về phía trước, không thể dừng lại, không thể thoái lui. Bắt buộc phải xé mở vòng vây thú triều phía đông, nếu không chờ thú triều từ các hướng còn lại bao vây, họ thật sự sẽ trở thành đồ ăn.
Tần Mệnh múa cánh chim, bay nhanh trong khu rừng lộn xộn. Tay phải Đại Diễn Cổ Kiếm, tay trái Vĩnh Hằng Chi Kiếm, song kiếm đồng thời xuất hiện, vậy mà sinh ra cộng minh mãnh liệt. Thân kiếm run rẩy, phát ra tiếng ngân vang êm tai. Hai cỗ kiếm khí không chỉ loạn tung tóe trên thân kiếm, mà còn tràn ngập hai tay Tần Mệnh.
Ngay cả tàn hồn trong thể nội Tần Mệnh cũng tỉnh giấc. Nó cảm nhận được uy hiếp mãnh liệt, thú triều vây quanh từ bốn phương tám hướng mang đến sát uy đáng sợ, lấp đầy khu rừng mưa này, kinh hãi Linh Hồn mỗi người.
Khẩn trương! Kiềm chế] Chiến hỏa sắp bùng nổi
Chỉ có liều mạng, mới có thể sống!
Giết!
Phía xa, mấy bóng người được quang ảnh bao phủ tung bay trên không, nhìn thú triều đang hội tụ, đều lộ ra nụ cười hài lòng. Những nhân loại giáng lâm Huyễn Linh Pháp Thiên đều là tinh anh trong thế giới bên ngoài, huyết mạch lực lượng cường đại. Đối với Linh Yêu mà nói, đều là đại bổ, ăn được mấy người có thể Thối Thể Luyện Thần, gột rửa huyết mạch, so với ăn Linh Túy còn tốt hơn nhiều.
Ăn đi, ha ha, thỏa thích ăn đi.
Phía trước, trong quang ảnh, một thiếu niên tuấn mỹ đến yêu dị vếnh khóe miệng cười, vậy mà miệng đầy răng nanh, tỉnh mịn bén nhọn, lóe hàn quang. Vị trí mi tâm hắn có một tử kim sắc xuyên thiên giác nhọn, tượng trưng cho tôn quý và địa vị của nó. "Chọn mấy người đặc biệt, ta cũng muốn ăn.”