"Bùm!" Một tiếng động trầm đục vang lên, cả con đường trở nên tĩnh lặng. Vô số người hai tay che miệng, vẻ mặt kinh ngạc đến tột độ.
Đừng nói người ngoài, ngay cả đám thị vệ Vương phủ cũng có chút ngơ ngác. Lúc thấy 'Lục Nghiêu' túm lấy móng của Lôi Giác Dực Mã, bọn chúng còn cười khẩy, nghĩ bụng: "Đây là Linh Yêu đấy! Nó không quăng cho bay lên trời là may rồi, còn dám kéo nó lại? Đúng là ngu xuẩn!" Nhưng nụ cười còn chưa tắt trên môi, Lôi Giác Dực Mã đã bị quật ngã xuống đất, không hề có chút sức phản kháng. Chuyện này sao có thể xảy ra?
"Bảo ngươi ra vẻ cool ngầu! Đáng đời! Cưỡng ép khoe mẽ, tự gánh lấy hậu quả đi."
Yêu Nhi mắt lấp lánh ánh sao, hả hê trong lòng: "Đánh hay lắm! Đánh đẹp mắt! Ta thích nhất cái kiểu sức mạnh cuồng bạo này của Tần Mệnh!"
Vững như bàn thạch, động như núi lở!
Hàn Ngọ Dương bị đập xuống đất, suýt chút nữa ngất đi. Cổ họng bị bóp nghẹt, hắn mơ hồ nghe thấy tiếng xương vỡ vụn. Trong chớp mắt, ánh mắt hẳn trở nên lạnh lẽo, giữa mày xuất hiện một đường vân, quần áo trên người đột ngột tung bay, một luồng quang triều kinh người sắp bùng nổ từ bên trong cơ thể hắn. Khoảng cách gần như vậy, chắc chắn có thể trọng thương Tần Mệnh.
Nhưng Tần Mệnh đã nhanh chóng lùi lại, tránh ra ngoài trăm thước. Dù có thể dùng Tu La Đao đâm bị thương Linh Hồn của hắn, để lại di chứng, nhưng bây giờ chưa phải lúc bại lộ thân phận. "Tiểu Vương Gia, ngài khinh địch như vậy thì làm sao sống sót đến giờ? Chắc lúc nào cũng phải có thị vệ kè kè bên cạnh chứ? Như thế này không ổn đâu, vào Huyễn Linh Pháp Thiên ai bảo vệ ngài? Đường đường Tiểu Vương Gia của Ưng Vương phủ, lỡ chết ở trong đó thì tiếc lắm."
"Tiểu Vương Gia!" Đám thị vệ bừng tỉnh, vội vàng chạy tới đỡ Hàn Ngọ Dương dậy.
"Cút hết cho ta!" Hàn Ngọ Dương hất mạnh đám thị vệ ra, tóc tai rối bời, cổ sưng đỏ, bầm tím, vô cùng chật vật! Hình tượng tuấn mỹ và khí chất lạnh lùng vừa rồi đã biến mất không còn.
"Chúng ta tiếp tục đánh, hay là để đám thị vệ của ngươi ra mặt?" Tần Mệnh châm chọc Hàn Ngọ Dương.
"Đồ hỗn trướng! Ngươi chán sống rồi à?"
"Một tên Tán Tu nhỏ bé, cũng dám khiêu chiến Ưng Vương phủ, ngươi to gan thật đấy."
"Ngươi đánh lén, còn mặt mũi phách lối?"
Đám thị vệ tức giận, cũng vô cùng xấu hổ. Vậy mà trơ mắt nhìn Tiểu Vương Gia bị ức hiếp ngay trước mặt, đúng là bọn chúng thất trách. Nếu để Ưng Vương biết, chắc chắn không tha thứ.
"Tất cả im miệng cho ta!" Hàn Ngọ Dương lạnh lùng quát, trừng mắt nhìn Tần Mệnh, sát ý bùng nổ trong lòng. Hắn đến trung ương vực không chỉ để giáo huấn Tần Mệnh, mà còn muốn giẫm lên đầu Tần Mệnh để tuyên cáo với Bắc Vực rằng Tần Mệnh chẳng là gì cả. Nhưng còn chưa vào đến Hoàng thành đã bị một tên vô danh tiểu tốt làm nhục? Thật quá nhục nhã!
"Ta thấy cũng được rồi đấy. Chỉ là luận bàn thôi, không cần làm ầm ï quá. Chờ đến Huyễn Linh Pháp Giới, các ngươi muốn chơi thế nào thì chơi, không ai cấm cản." Hoa Đại Chuy biết mình nên ra mặt, vác Trọng Chùy đi đến bên cạnh Tần Mệnh, cùng hắn song song đối đầu với Hàn Ngọ Dương. Cái danh Tiểu Vương Gia này ở Bắc Vực thì dọa người, chứ trước mặt hắn còn không bằng Viêm La có trọng lượng.
"Tránh ra!" Đường vân giữa mày Hàn Ngọ Dương càng lúc càng sáng, khí tức cuộn trào mãnh liệt, tóc dài và quần áo phần phật bay lên, ẩn ẩn có ánh sáng muốn phá thể mà ra. Trong cơ thể hắn dường như phong ấn một sức mạnh cường hãn, đang giải phong theo đường vân giữa mày hoàn thiện và sáng tỏ.
"Ồ?" Tần Mệnh âm thầm kinh ngạc, cỗ khí tức này không hề đơn giản.
"Ta nói dừng ở đây! Ngươi nghe không rõ à?" Hoa Đại Chuy tiến lên hai bước, trợn mắt trừng một cái, khí thế hùng hổ trấn áp toàn trường. Hắn vung Trọng Chùy chỉ vào đám thị vệ bên cạnh Hàn Ngọ Dương: "Trong bọn chúng có mấy tên Huyền Võ Cảnh cao cấp đấy nhỉ? Có bọn chúng canh chừng, lúc nào cũng có thể nhúng tay, đánh nhau thật thì không công bằng cho Lục Nghiêu."
"Bọn họ sẽ không ra tay."
“Nếu ngươi muốn chết, bọn họ không ra tay?" Hoa Đại Chuy cười nhạo, vô cùng khinh bị những kẻ đi đâu cũng mang theo hộ vệ. Trong lòng hắn, ngay cả đũng khí tự mình xông pha cũng không có, đù có cảnh giới cao cường đến đâu cũng không đáng được tôn kính. Kẻ ra ngoài chỉ coi trọng phô trương càng không đáng tôn trọng, tu luyện võ đạo cần sự ma luyện và khổ cực, chứ không phải hưởng thụi
Viêm La từ đầu đến cuối không hề mở miệng, hiếm khi giữ được vẻ bình tĩnh. Hắn nheo mắt đánh giá 'Lục Nghiêu', thế công nhìn vô cùng thô lỗ, chẳng có gì tinh diệu, giống như một con cuồng dã thú mạnh mẽ lao tới. Nhưng ngẫm kỹ lại, bên trong dường như không đơn giản như vậy. Riêng cỗ lực lượng kia đã đủ kinh người, vậy mà dùng nhục quyền đụng nát xiềng xích tụ quần của Vương Trung. Việc này không chỉ cần lực lượng đầy đủ, mà còn cần một tâm trí không sợ hãi, và sự tự tin cường đại. Chứ không ai vừa gặp đối thủ đã dám xông thẳng lên như vậy, còn dùng nắm đấm nữa chứ, tối thiểu cũng phải thăm dò một chút.
Đang lúc hắn cho rằng đó là một kẻ luyện thể, thì 'Lục Nghiêu' lại thể hiện ra lôi điện võ pháp mạnh mẽ giữa không trung, hơn nữa còn hình thành Lôi triều quét sạch hơn trăm mét, việc này cần sự khống chế lực tinh diệu. Lôi triều phá tan thế công của Hàn Ngọ Dương cho thấy võ pháp của 'Lục Nghiêu' không hề kém cạnh Hàn Ngọ Dương, tức là Địa cấp võ pháp! Dù Hàn Ngọ Dương chỉ tùy tiện xuất thủ, không dùng toàn lực, vẫn có thể cảm nhận được uy lực của bộ lôi điện võ pháp này.
Điều khiến hắn cảm thấy hứng thú nhất là chiêu cuối cùng của 'Lục Nghiêu', vậy mà dễ như trở bàn tay quăng bay Lôi Giác Dực Mã. Lôi Giác Dực Mã dường như phải chịu đựng nỗi đau to lớn, đến tận bây giờ mới lảo đảo đứng lên được. Vậy nên chiêu nhìn như tùy ý này, nhất định có chỗ huyền diệu.
Có chút thú vị, Hoa Đại Chuy tìm được người giúp đỡ này ở đâu vậy?
Thế công nhìn thô cuồng nhưng kỳ thực khắp nơi ẩn chứa sát cơ, thô bên trong có sự tỉnh tế, cuồng bên trong có toan tính. Có lẽ nói, hắn cố ý thể hiện ra vẻ thô cuồng và đã man? Nếu không ngẫm nghĩ kỹ càng, thật có khả năng bị hắn lừa gạt.
"Tiểu Vương Gia, ta thấy cũng được đấy. Một tên vô danh tiểu tử, ngài thắng hắn cũng chẳng có gì đáng tự hào, thua thì... ha ha... có thể không được vẻ vang lắm đâu." Viêm La nhìn 'Lục Nghiêu' thêm vài lần, người này dường như từ đầu đã nhắm vào Hàn Ngọ Dương, tỏ vẻ tức giận rõ ràng là có khúc mắc. Chẳng lẽ Ưng Vương phủ trước kia ức hiếp sư phụ của hắn? Rất có thể. Ưng Vương phủ ở Bắc Vực không ít kẻ thù, chỉ là không ai dám khiêu chiến cái Vương phủ số một Bắc Vực này thôi.
"Ta sẽ thua bởi hắn?!" Hàn Ngọ Dương nén giận trong lòng, nhưng câu nói của Viêm La có một chút chạm đến nỗi lo của hắn. Ngay trước mặt nhiều người như vậy, nếu thắng cũng chẳng có gì đáng tự hào, đừng nói là thua. Cho dù thắng không dứt khoát, không đẹp mắt cũng sẽ bị người cười nhạo. Dù sao đây chỉ là một tên vô danh tiểu tử, không có danh tiếng gì. Đánh với hắn, ngược lại sẽ thành tựu danh tiếng cho hắn.
Có khả năng đây chính là mục đích của tên khốn này, muốn kiếm chút danh tiếng trước khi vào Hoàng thành, cũng có thể là muốn thể hiện trước mặt Hoa Đại Chuy.
Đáng giận, không dám đánh Viêm La, lại khi dễ ta?
Hàn Ngọ Dương càng nghĩ càng tỉnh táo, sát ý trong lòng càng thêm nặng nề.
Tần Mệnh còn muốn kích thích hắn thêm một chút, nhưng khóe mắt chợt liếc thấy trên tầng cao nhất của quán rượu phía trước, một bóng người cao gầy đứng ở cửa sổ, đấu bồng màu đen che khuất toàn thân, chỉ có khuôn mặt trắng nõn nửa ẩn nửa hiện.
Tần Mệnh nhíu mày, lần này nhìn rõ hơn, chính là nàng. Nhưng nàng rốt cuộc muốn làm gì?
Hàn Ngọ Dương cuối cùng không tiếp tục xuất thủ, chờ đến Huyễn Linh Pháp Thiên sẽ chậm rãi tra tấn hắn! Nhưng khi Hàn Ngọ Dương định dùng ánh mắt cảnh cáo hắn, lại phát hiện tên khốn này đang nhìn đi nơi khác, một bộ không quan tâm. Nếu không phải Hàn Ngọ Dương còn có chút định lực, suýt chút nữa đã ra tay, nhất định phải giết chết hắn.
"Chúng ta đi." Viêm La không hứng thú so tài với Hoa Đại Chuy, khống chế Lôi Giác Dực Mã bay lên không trung: "Lục Nghiêu đúng không? Chúng ta gặp lại ở Hoàng thành."