Hán tử mặc giáp hít một ngựm khí lạnh: “Hoa Nhị gia? Thật sự là ngài?”
"Sao, ta không thể đến cái Giáp Mã Thành này của ngươi chắc?"
Hán tử mặc giáp vội vàng chỉnh tề lại tư thế, nghiêm mặt hô lớn: "Giáp Mã Thành, Tôn Thái Nguyên! Kính chào Hoa Nhị gia!"
"Hoa Nhị gia?" Người trong tửu quán đưa mắt nhìn nhau, Hoa Nhị gia nào cơ chứ? Mấy người này cũng có chút hiểu biết, thế mà khiến Đại công tử thành phủ phải cung kính như vậy.
"Miễn lễ, ngươi tìm ai?" Hoa Đại Chuy hừ nhẹ.
Mồ hôi lạnh trên mặt Tôn Thái Nguyên túa ra, suýt chút nữa ngã xuống đất. Hắn trừng mắt nhìn đám thị vệ bên cạnh, hận không thể giết chết chứng. Đáng chết, lại chọc phải cái tên điên này.
"Nhị gia, chỉ là hiểu lầm, tôi xin lỗi ngài. Mời, mời ngài đến phủ chúng tôi ngồi chơi, tôi đã chuẩn bị tiệc rượu nghênh đón ngài."
"Không cần, ta ăn xong rồi đi."
Trong góc tửu quán, rốt cục có người nhớ ra: "Hoa Nhị gia? Hoa Đại Chuy?! Tê... trách không được, thì ra là hắn!"
"Hoa Đại Chuy?" Những người ngồi cùng bàn cùng nhau biến sắc. Hoa gia Nhị công tử, Hoa Đại Chuy! Kẻ đứng thứ tám trong mười tám yêu nghiệt của Trung ương vực kia?
Trung ương vực lãnh thổ bao la, các thế lực tranh bá, có vô số thế gia vọng tộc và tổ chức. Các võ giả trẻ tuổi ưu tú xuất hiện như cá vượt vũ môn, bởi vì Hoàng triều thượng võ, sự cạnh tranh giữa các thế gia vọng tộc và tổ chức vô cùng khốc liệt. Những người trẻ tuổi đầy triển vọng đều nhận được sự quan tâm và bồi dưỡng đặc biệt, đương nhiên không tránh khỏi cạnh tranh so sánh, từ đó sinh ra cái gọi là bảng xếp hạng. Những người ưu tú nhất được gợi là Trung Vực thập đại nhân kiệt, thiên phú và thực lực đều đạt đến mức phi thường, khiến người ta ngưỡng vọng. Ngay sau bọn họ là mười tám người, được gọi chung là mười tám yêu nghiệt.
Hai bảng xếp hạng này có uy tín nhất và được công nhận rộng rãi nhất.
Bất kể là thập đại nhân kiệt hay mười tám yêu nghiệt, chỉ cần trưởng thành thuận lợi, không có gì bất ngờ xảy ra, thành tựu đều vô cùng kinh người.
Những người lọt vào hai bảng xếp hạng này đều là bảo bối của gia tộc, địa vị vô cùng cao. Dù là trong gia tộc hay bên ngoài, không ai dám trêu chọc, nếu không chính là gây hấn với cả gia tộc hoặc tổ chức đứng sau, đây là uy danh mà Trung ương vực đã tích lũy qua thời gian dài.
Rất nhiều người xem náo nhiệt bên ngoài cũng đã nhận ra. Khí thế này, cái Trọng Chùy kia, đều là đặc trưng của Hoa gia Nhị công tử. Trách không được dám thu thập tiểu công tử thành phủ.
Tôn Thái Nguyên cố gắng trấn định, cười nói: "Nhị gia muốn tham gia Huyễn Linh Pháp
"Ta cần phải báo cho ngươi sao?" Hoa Đại Chuy hiển nhiên không phải loại người dễ gần.
Tần Mệnh và Yêu Nhi âm thầm buồn cười, gã này có lẽ không thoải mái vì bị mắng là 'cẩu vật'.
"Không dám, không dám. Chỉ là..."
"Chỉ là cái gì?"
Tôn Thái Nguyên hạ giọng nói: "Có hai vị gia vừa mới rời khỏi đây, bây giờ chắc cũng sắp ra khỏi thành rồi. Bọn họ cũng đang hướng Hoàng thành đi, muốn tham gia Huyễn Linh
"Ồ? Ai?" Hoa Đại Chuy đặt chén rượu xuống.
"Viêm Gia, Viêm La! Ưng Vương phủ Tiểu Vương Gia, Hàn Ngọ Dương!"
Hai mắt Hoa Đại Chuy ngưng lại, khóe miệng bất giác cong lên. Viêm La! Ha ha, oan gia ngõ hẹp!
"Viêm La cũng trở về?" Hoa Thanh Dật không khỏi nhìn ca ca mình. Viêm La và ca ca cô từ nhỏ đã không ưa nhau, có thể là do ân oán gia tộc, cũng có thể là thật sự không hợp. Từ nhỏ đã không ít lần quyết đấu. Hai người đều lọt vào bảng xếp hạng mười tám yêu nghiệt, Viêm La thứ bảy, Hoa Đại Chuy thứ tám. Thứ hạng này chọc giận Hoa Đại Chuy, luôn bị coi là sỉ nhục.
Tần Mệnh và Yêu Nhi liếc nhìn nhau, khóe miệng cũng nhếch lên một nụ cười, nhưng rất nhanh đã thu lại. Thật bất ngờ thú vị. Viêm La cũng là một nhân vật quan trọng trong danh sách. Nhưng điều khiến họ hứng thú hơn là Ứng Vương phủ Tiểu Vương Gia - Hàn Ngọ Dương! Không ngờ lại gặp được ở đây.
"Tiểu Vương Gia Hàn Ngọ Dương đã đợi ở đây năm ngày, Viêm La mới đến hôm qua." Tôn Thái Nguyên tươi cười, sợ lại chọc giận Hoa Đại Chuy.
"Viêm La hiện tại cảnh giới gì?"
"Cũng là Huyền Vũ Tứ Trọng Thiên."
"Hắn cùng Hàn Ngọ Dương cấu kết?" Hoa Đại Chuy khinh thường bĩu môi.
“Hàn Ngọ Dương ở đây chờ Bắc Vực Tu La Tử Tần Mệnh.”
"Ồ? Tần Mệnh cũng đi qua đây?" Đáy mắt Hoa Đại Chuy hiện lên tia tinh quang. Vụ việc chúng vương truyền thừa ầm ĩ như vậy, hắn đương nhiên đã nghe qua. Lần này tiến Huyễn Linh Pháp Thiên cũng là muốn lĩnh giáo Tần Mệnh chúng vương truyền thừa.
"Ưng Vương phủ, Võ Vương phủ, Kháo Sơn Vương phủ, còn có Thiên Đạo Tông, bọn họ chia nhau lựa chọn bốn tòa cổ thành mà Tần Mệnh có khả năng đi qua nhất, chờ Tần Mệnh mắc câu. Tần Mệnh mặc dù đạt được chúng vương truyền thừa, nhưng cảnh giới vẫn còn thấp, chỉ có tam trọng thiên, cho nên..."
"Muốn giết hắn? Bọn họ không sợ hoàng thất trách phạt? Lần này Tần Mệnh tiến Hoàng thành là có chiếu lệnh của hoàng thất, trước khi Tần Mệnh tiến Hoàng thành, thậm chí tiến Huyễn Linh Pháp Thiên đều được hoàng thất bảo hộ, bọn họ không đến mức không nghĩ ra chuyện này chứ?"
"Bọn họ có lẽ chỉ muốn cho Tần Mệnh một bài học trước khi hắn tiến Hoàng thành, không đến mức muốn lấy mạng hắn. Tiểu Vương Gia Hàn Ngọ Dương cố ý tung tin, muốn dạy dỗ Tần Mệnh ở đây, còn đặc biệt chuẩn bị một cỗ quan tài! Nói là muốn dùng để chở thi cốt của Tần Mệnh!"
Tần Mệnh hơi nhíu mày, quan tài cũng đã chuẩn bị sẵn, tốt cho ngươi, Hàn Ngọ Dương!
Tôn Thái Nguyên cười ha hả: "Nhưng Tần Mệnh có vẻ sợ hãi, hơn hai mươi ngày rồi không lộ mặt. Hàn Ngọ Dương chờ không nổi, cũng muốn kết giao với Viêm La, nên hôm nay kết bạn rời đi."
Hoa Thanh Dật ôm lấy khuôn mặt kiều nộn: "Tần Mệnh a, ta rất tò mò hắn trông như thế nào. Nghe nói là một kẻ giết người không chớp mắt, từ nhỏ chịu khổ, tâm lý vặn vẹo. Trong sự kiện cổ thành Thiên Lôi Đình, hắn sai sử tượng đá giết Ưng Vương, tông chủ Thiên Thủy Tông, còn đồ sát hơn năm ngàn người vô tội."
Yêu Nhi ở dưới bàn tay véo hông Tần Mệnh, cười nói: "Ta cũng nghe nói, rất xấu, lại còn háo sắc. Thanh Vân Tông có ba đại mỹ nữ, bị hắn khi dễ hai người."
"Thật? Còn có chuyện này?" Hoa Thanh Dật lập tức lộ ra vẻ phẫn hận, mím môi hừ lạnh: "Lão thiên mù mắt, lại để ác nhân đắc đạo."
"Rất nhiều người đang theo dõi hắn, xem hắn đến Hoàng thành sẽ thế nào." Yêu Nhi cố ý hếch miệng, phối hợp với sự oán giận của tiểu nha đầu.
Thế mà dám khi dễ phụ nữ? Ấn tượng của Hoa Thanh Dật về Tần Mệnh tụt dốc không phanh: "Ca, đến lúc đó cho hắn hai chùy, đánh cho hắn bớt kiêu ngạo, còn tưởng mình là nhân vật ghê gớm lắm."
Tần Mệnh im lặng, chỉ có thể cười gượng.
Hoa Đại Chuy nói: "Chỉ sợ trong thập đại nhân kiệt đã có người đạt tới Huyền Vũ lục trọng thiên rồi. Lần này Huyễn Linh Pháp Thiên cưỡng ép khống chế Phong Ấn, giới hạn bình chướng ở lục trọng thiên trở xuống, chính là vì bọn họ mà chuẩn bị. Nếu Tần Mệnh chỉ là tam trọng thiên, đến đó chỉ tự rước nhục vào thân. Không cần Thập Kiệt ra tay, những người khác cũng đủ sức dạy cho hắn biết thế nào là cường thịnh của Trung ương vực."
"Thập đại nhân kiệt có người đạt tới lục trọng thiên?" Hoa Thanh Dật kinh ngạc, hai mắt sáng lên.
“Mấy người đứng đầu bảng xếp hạng kia đị thường, rất có thể."
Tôn Thái Nguyên cung kính bồi tiếp một lát, xin lỗi rồi rời đi, ra lệnh cho toàn bộ thị vệ bên ngoài rút lui. Nhưng, chưa đi được bao xa, hắn quay lại nhìn tửu quán, đáy mắt hiện lên tia hung ác, nhổ một bãi nước bọt: "Con chim non, Hoa gia hết thời rồi, lão tử nể mặt ngươi mà ngươi còn không biết điều. Người đâu!"
"Đại công tử!" Đám thị vệ xúm lại.
"Lập tức thông báo cho Viêm La và Hàn Ngọ Dương, nói Hoa Đại Chuy đã vào thành, biết bọn họ đã đi rồi, trong tửu quán còn lớn tiếng khoe khoang như thể bọn họ chạy trốn. Còn nói nếu không nhanh lên thì sẽ đánh gãy chân bọn họ."
"Hả?"
“Hà cái gì mà hả, mang nguyên văn lời ta đến đó. Còn nữa, nói Hoa Đại Chuy cũng là Huyền Vũ Tứ Trọng Thiên."
Tôn Thái Nguyên hừ lạnh, để ngươi cuồng, lão tử tìm người cuồng hơn cho ngươi, xem ai cuồng hơn ai!
"Ngươi và Viêm La có khúc mắc?" Tần Mệnh nhấp một ngụm rượu mạnh, nhìn đám đông náo nhiệt bên ngoài. Mọi người đã biết người ngồi trong tửu quán là Hoa gia Nhị thiếu gia, hiếu kỳ nhìn vào bên trong, càng lúc càng đông, thậm chí có người mượn cớ uống rượu để lén nhìn. Tần Mệnh chỉ tùy ý nhìn lướt qua, nhưng... Ngay khi ánh mắt của hắn quét qua đám đông, lại đột nhiên dừng lại trên một người phụ nữ.
Một người phụ nữ đẹp đến mức mộng ảo, nổi bật giữa đám đông chen chúc.
Đầu Tần Mệnh ong lên, đồng tử co rút, kinh ngạc, hoảng hốt, hoài nghi, kích động, đủ loại cảm xúc phức tạp cùng lúc trào dâng.