"Là thằng nào? Cút ra đây!" Thiếu riên áo trắng với ánh mắt hung ác đảo quanh những mái nhà xung quanh. Ai dám quấy rầy hứng thú của công tử đây?
"Tiết Bắc Vũ, cũng gần đủ rồi đấy." Bên cửa sổ tầng cao nhất của một quán rượu gần đó, một thiếu nữ áo xanh không nhịn được lên tiếng.
Thiếu niên áo trắng trấn an con cự ngạc đang tỏ vẻ bực bội: "Ai cần ngươi lo? Huyễn Linh Pháp Thiên là mở ra cho cả bốn đại vực, nhưng không phải ai cũng có thể tham gia, như thế chỉ làm hạ thấp đẳng cấp thôi. Hôm nay ta phải dạy dỗ đám người từ tứ đại ngoại vực này, cho bọn chúng biết thế nào là sức mạnh của Trung Vực."
Thiếu nữ áo xanh khinh thường cười: "Ha ha, ngươi tưởng Tiết Bắc Vũ ngươi mạnh lắm chắc? Chẳng phải vì tỷ tỷ ngươi là Tiết Thiền Ngọc sắp trở về nên ngươi mới dám phách lối vậy sao?"
"Ha ha, không sai, tỷ tỷ ta sắp trở về, ta còn chẳng sợ nói cho ngươi biết, tỷ tỷ ta đã đạt Huyền Võ Cảnh lục trọng thiên rồi!" Thiếu niên áo trắng vênh mặt tự đắc, vô cùng phách lối.
Lục trọng thiên? Trong đám đông vang lên những tiếng kinh hô, rất nhiều người trong tửu lâu đều biến sắc.
Tiết Thiền Ngọc, một trong Tam Kiệt của Trung Vực Thập Kiệt, một nữ tử truyền kỳ, cũng là đệ tử hạch tâm của Thánh Đường. Năm năm trước, nàng đã nổi danh khắp Trung Vực, được cho là người thừa kế hoàn hảo huyết mạch của Tiết gia, thậm chí còn hơn cả gia chủ đương thời, được dốc lòng bồi dưỡng, ngay cả Thánh Đường cũng vô cùng coi trọng.
Hai năm trước, Tiết Thiền Ngọc một mình đến Nam Vực, vào Xích Xuyên sa mạc tàn khốc nhất để lịch luyện, từ đó bặt vô âm tín.
Thiếu nữ áo xanh trên lầu cũng kinh ngạc, những người ngồi cùng bàn với nàng đều nhìn nhau, lộ vẻ kinh sợ. Họ mơ hồ nghe được tin tức này, nhưng chưa xác định. Nay Tiết Bắc Vũ đã nói ra, xem ra là thật rồi.
Tiết Thiền Ngọc, hai mươi tuổi đã đạt Huyền Võ lục trọng thiên, quả là hiếm thấy trong lịch sử Trung Vực.
Tần Mệnh và Yêu Nhi cũng kinh ngạc. Quả nhiên có người trong Thập Kiệt đã tiến vào lục trọng thiên. Tiết gia, khế ước gia tộc, một gia tộc kỳ lạ ký kết khế ước với Linh Yêu, cùng nhau trưởng thành. Thiên phú càng mạnh, càng có thể khống chế Linh Yêu mạnh hơn. Một số tộc nhân có thiên phú đặc biệt còn có thể khống chế hai, thậm chí nhiều hơn hai Linh Yêu.
"Nhìn xem thế hệ tân sinh của Trung Vực, rồi nhìn lại thế hệ tân sinh của tứ đại vực, ha ha, bọn chúng chỉ là trò cười. Mấy cái thứ như Tu La Tử gì đó cũng không đáng lo, có khi lần này chết luôn ở Huyễn Linh Pháp Thiên ấy chứ." Tiết Bắc Vũ cực kỳ phách lối, lời nói mang đầy sự nhục mạ và khiêu khích.
Một số tân tú đến từ tứ đại vực gần đó tức giận nghiến răng nghiến lợi, nhưng cuối cùng không ai ra mặt khiêu chiến. Huyễn Linh Pháp Thiên còn chưa bắt đầu mà đã chọc giận Tiết gia, không phải là một hành động sáng suốt. Vài người nóng tính định xông lên, nhưng bị đồng bạn cưỡng ép ngăn lại.
"Vừa rồi mấy tên tiểu tặc kia, các ngươi chỉ dám lén lút giở trò thôi à, tưởng các ngươi không dám ra mặt chứ. Thôn Thiên Ngạc, đi thôi, không chấp nhặt với bọn chúng, đến cửa thành nghênh đón tỷ tỷ ta." Tiết Bắc Vũ ngồi lên lưng con cự ngạc rộng lớn, vô cùng hưởng thụ những ánh mắt kinh ngạc xung quanh. Tiết Thiền Ngọc là niềm tự hào của Tiết gia, cũng là niềm tự hào của hắn. Phụ thân không định để tân tú từ các vực trong hoàng thành biết sớm về thực lực của Tiết Thiền Ngọc, nhưng hắn cho rằng nên sớm công bố ra ngoài, để tứ đại vực cảm nhận được sự cường thịnh của Trung Vực.
Hắn muốn đích thân ra ngoài cửa thành nghênh đón Tiết Thiền Ngọc, để tỷ tỷ nhìn thấy sự trưởng thành của hắn trong những năm qua, nhìn thấy thực lực của Thôn Thiên Ngạc.
Yêu Nhi hơi nhíu mày: "Không được, chịu không nổi, cái tên này phách lối quá, ta muốn. ói, ta phải..."
"Tần Mệnh? Yêu Nhi?" Một giọng nói kinh ngạc mà dễ nghe đột nhiên vang lên từ phía sau. Giọng nói không lớn, nhưng lúc này đường phố đang yên tĩnh, mọi người đều chìm trong sự kinh ngạc về việc Tiết Thiền Ngọc sắp trở về, nên âm thanh nhanh chóng lan khắp con đường, rất nhiều ánh mắt đồng loạt chuyển về phía Tần Mệnh và mái nhà nơi con út đang đứng.
Tần Mệnh và Yêu Nhi cũng vô thức quay lại.
Hai thiếu nữ xinh đẹp như hoa đứng trên một mái nhà phía sau, kinh hỉ nhìn họ.
Một người điềm tĩnh dịu dàng, mặc váy dài màu tím, tóc dài như thác nước, đôi chân thon dài càng thêm nổi bật, cao thẳng tú mỹ, khiến người xem khó quên. Một người thanh xuân tịnh lệ, mặc tiểu y màu lam, xinh đẹp đáng yêu, đôi mắt to long lanh vụt sáng lên vẻ linh động, còn có vài phần giảo hoạt, ngũ quan tinh xảo, giống như một tiểu nhân bằng sứ ngọc hoàn mỹ, không tì vết.
Phong thái hoàn toàn khác biệt, nhưng đều khiến người ta sáng mắt, đứng trên nóc nhà như một cảnh đẹp.
Bách Hoa Tông Tử Mạch và Phàm Tâm!
Phía sau hai nàng cũng có hai nam nữ đi ra, nam tuấn tú, nữ mỹ lệ, đều có khí chất xuất trần, cả hai đều là đệ tử của Tinh Hà Tông.
Tần Mệnh và Yêu Nhi khi quay người đều khéo léo che giấu ánh mắt và biểu cảm, tỏ vẻ kinh ngạc nhưng lại vô cùng tùy ý nhìn họ.
"Nhận nhầm rồi?" Phàm Tâm phiền muộn bĩu môi, thấy cả đường người đều nhìn sang, nàng le lưỡi nhỏ: "Nhận nhầm người."
"Thật xin lỗi, các ngươi cứ tiếp tục." Tử Mạch ngượng ngùng cười làm lành, rồi vội kéo Phàm Tâm rời đi. Nơi này không phải Bắc Vực, ảnh hưởng của Bách Hoa Tông gần như không có, hơn nữa tân tú của Trung Vực lại vô cùng mâu thuẫn với đệ tử tứ đại ngoại vực, thật sự náo loạn lên cũng chẳng được lợi gì. Vì vậy, họ cùng đệ tử Tỉnh Hà Tông đến đây đã năm ngày, đều cẩn thận từng li từng tí, chưa từng chủ động khiêu khích ai, cố gắng giữ bình tĩnh, tiện thể tìm Tần Mệnh và Yêu Nhi.
Rất kỳ lạ, họ càng ở lâu trong hoàng thành, càng có chút nhớ Tần Mệnh và Yêu Nhi. Chỉ có hai 'phong tử' đó mới có đảm phách coi thường tân tú Trung Vực, cái gì cũng dám làm, cái gì cũng không e ngại, cũng chỉ có bọn họ dám dạy dỗ những tên tân tú Trung Vực ngạo mạn này. Nếu có thể nhanh chóng hợp tác với họ, có lẽ trong lòng còn có chút cảm giác an toàn.
"Các ngươi là đệ tử Bắc Vực?" Tiết Bắc Vũ trên lưng Thôn Thiên Ngạc chợt gọi họ lại.
"Bách Hoa Tông, Tử Mạch." Tử Mạch không muốn gây phiền toái, đáp đơn giản.
"Ha ha, đều nói Bắc Vực nhiều mỹ nữ, hôm nay gặp, quả nhiên không sai." Ánh mắt Tiết Bắc Vũ đảo quanh Tử Mạch và Phàm Tâm, liếc nhìn cô gái khác phía sau họ cố ý tránh mặt, không che giấu sự kinh diễm và thưởng thức. Ba cô gái đều có phong thái riêng, xinh đẹp vô cùng, nghe nói nữ tử Bắc Vực thường bên ngoài nhu mì bên trong kiên cường, không dễ thuần phục. "Không biết Tiết Bắc Vũ ta có vinh hạnh mời ba vị muội muội cùng dùng bữa trưa không?"
Phàm Tâm rất bất mãn với ánh mắt không kiêng đè của hắn, hừ nhẹ: "Ngươi không phải muốn đi nghênh đón tỷ tỷ ngươi sao?"
"Không vội, ta nghĩ tỷ tỷ ta nếu thấy ta mời được ba vị nữ tử xinh đẹp như vậy cùng dùng bữa trưa, nhất định sẽ vô cùng cao hứng." Trong lời nói của Tiết Bắc Vũ thoáng mang theo vài phần trêu chọc.
Đám đông trên đường phố nhao nhao chán ghét. Vừa rồi còn phách lối, bây giờ thấy mỹ nữ liền thành ra thế này? Nhưng vì kiêng kị địa vị và thân phận của Tiết gia, không ai dám nói gì, dần dần tản ra.
"Chúng ta đi!" Tử Mạch kéo Phàm Tâm và những người khác rời đi.
Tiết Bắc Vũ cười khẽ, ngồi trên lưng Thôn Thiên Ngạc, tiếp tục hướng cửa thành đi. Chỉ là Thôn Thiên Ngạc thân hình to lớn nặng nề, đi rất chậm, từng bước một dịch chuyển về phía trước, cái đuôi to khỏe chậm chạp đong đưa, hắn lại ngồi ngay ngắn phía trên, không nhúc nhích, hơi ngước đầu, từ từ nhắm hai mắt. Cảnh tượng này ít nhiều có chút quái dị.
Mọi người trên đường đều tự giác nhường đường cho hắn, không ai muốn trêu chọc tên công tử nhà giàu hống hách này, nhất là sau khi hắn cố ý tưng tin tỷ tỷ hắn sắp trở về, càng không ai muốn đối đầu với hắn. Người trong hoàng thành đều biết Tiết Thiền Ngọc vô cùng sủng ái đứa em trai cùng cha cùng mẹ này.
"Nhìn cái bộ dạng ngốc nghếch kia kìa! Buồn nôn!"
"Thật hy vọng có ai đến dạy dỗ hắn một trận, đã sớm thấy hắn không vừa mắt."
"Thôn Thiên Ngạc là Dị Chủng, nghe nói có Thượng Cổ huyết mạch."
"Ta không phục, loại Linh Vật này sao lại ký kết khế ước với hắn."
Trên tửu lâu gần đó, các đệ tử thế gia đều bất mãn nói thầm, chỉ là không ai đám lớn tiếng nói mà thôi. Tiểu tử này tuy có chút hoàn khố, nhưng thiên phú không tầm thường, cũng là một trong mười tám yêu nghiệt của Trung Vực. Hắn còn có một tỷ tỷ nghịch thiên hơn, quả thực có vốn để hống hách.
Yêu Nhi kích thích Tần Mệnh: "Lên đi! Trừng trị hắn! Hắn phách lối quá rồi, trên mặt còn thiếu mỗi hai chữ 'cần ăn đòn'! Tỷ tỷ hắn là Tiết Thiền Ngọc, ngươi đánh hắn, tỷ tỷ hắn chắc chắn sẽ đến tìm ngươi gây phiền phức, ta rất chờ mong đến lúc đó xem ai thu thập ai."
Tần Mệnh dở khóc dở cười: "Đừng hồ nháo."
"Hắn phách lối như vậy mà ngươi cũng nhịn được? Chúng ta đến đây là để náo loạn, quản nhiều làm gì. Ta thu thập Tiết Bắc Vũ, ngươi khống chế Thôn Thiên Ngạc." Yêu Nhi nháy mắt với Tần Mệnh, cười hì hì: "Mỗi người chỉ xuất hai chiêu, xem ai hiệu quả tốt hơn."
"Người ta có trêu chọc gì ngươi đâu, còn sao?"
Tần Mệnh miệng nói vậy, tay lại không hề chậm trễ, tung cánh tay vung lên, chiếc Áo choàng dày sụ cuốn lấy toàn thân, ngay cả đầu cũng che kín, người đầu tiên từ trên mái nhà bay vọt xuống.
"Ngươi..." Yêu Nhi cũng vội cuốn lấy áo choàng, nhanh như cầu vồng, lăng không vượt qua.
Mọi người vội tản ra, những người trong tửu lâu hai bên đường cũng không còn chú ý đến Tiết Bắc Vũ yêu tao phách lối nữa. Đúng lúc này, hai mảnh 'áo bào đen' lật phật từ trên trời giáng xuống, như Hắc Ưng giương cánh, lao xuống đất, ngay sau đó bỗng nhiên bạo khởi, truy kích Thôn Thiên Ngạc và Tiết Bắc Vũ cách đó trăm thước.