“Tin tôi đi, hai vợ chồng này đều là quỷ, tuyệt đối đừng đi qua đó!” Bạch Thu Lâm đi về phía trước một bước: “Mau đi theo tôi, nếu chậm chút nữa thì không kịp nữa đâu!”
“Chị Miêu, cô nhất định phải suy nghĩ kỹ đấy! Trương Lan và Hoàng Tinh đều xảy ra chuyện khi ở cùng anh ta đó!” Mặt lão Chu tỏ ra hoảng sợ, làn da trở nên tái mét vì sợ hãi: “Mau tới đây đi, nhanh lên!”
Âm thanh ở hai bên đường làm chị Miêu muốn phát điên, bây giờ cô ta thực sự quá khó tiếp thu!
Đây không còn đơn giản là sợ hãi nữa mà kinh hãi đã thâm nhập vào tận xương tủy, chỉ nghĩ thôi cũng đã thấy muốn phát điên rồi.
“Một bên là thiên đường, một bên là địa ngục, chọn sai thì sẽ vạn kiếp bất phục đó.”
Cô ta cắn chặt răng, dùng hết dũng khí nửa đời, cuối cùng cũng chọn được.
Có thể là do lão Chu nói nhiều, biểu hiện lúc trước tương đối nhiệt tình nên chị Miêu đi về phía lão Chu một bước.
“Cô sẽ hối hận đó.” Bạch Thu Lâm lập tức rời đi, giống như anh ta chuẩn bị chạy trốn một mình vậy.
Thấy Bạch Thu Lâm dứt khoát chạy đi như vậy, lòng chị Miêu lại dao động.
“Nếu anh ta muốn hại mình, chắc chắn sẽ không chạy trốn ngay như thế, chẳng lẽ mình chọn sai rồi sao?”
Chị Miêu nhìn vợ chồng lão Chu, cô ta chợt nhớ tới Hoàng Tinh và Tiểu Lan đều xảy ra chuyện khi ở cùng lão Chu và Bạch Thu Lâm.
Nhưng khi Mã Thiên xảy ra chuyện, chỉ có vợ chồng lão Chu ở đó mà thôi!
“Mình biết rồi!”
Chị Miêu sợ đến mức mồ hôi lạnh chảy ròng ròng, cô ta cảm thấy mình như đi dạo một vòng qua quỷ môn quan.
“Đợi chút!” Chị Miêu chủ động chạy về phía Bạch Thu Lâm: “Tôi đi với anh!”
“Bây giờ cô lại tin tôi rồi sao?” Bạch Thu Lâm không quay đầu lại, giọng nói của anh ta rất thờ ơ.
“Tôi vẫn luôn tin tưởng anh!” Chị Miêu cực lực giải thích, muốn tranh thủ lấy lại sự tín nhiệm của Bạch Thu Lâm một lần nữa.
Bạch Thu Lâm giảm tốc độ, nhưng vẫn chưa xoay người lại: “Cô không sợ tôi là kẻ điên giết người sao?”
“Anh đừng nói nữa, bọn họ sắp đuổi kịp rồi.” Mắt chị Miêu rưng rưng: “Tôi rất tin tưởng anh, dẫn tôi đi với, vừa rồi tôi bị ma quỷ mê hoặc tâm trí nên mới do dự.”
“Bị ma quỷ mê hoặc?” Bạch Thu Lâm ngừng lại, vất vả lắm chị Miêu mới chạy tới bên cạnh anh ta, lúc này anh ta từ từ xoay người lại.
Cổ gãy, thất khiếu chảy máu, khuôn mặt của Bạch Thu Lâm vặn vẹo, trên môi nở một nụ cười hưng phấn: “Cô nói ma quỷ giống như tôi phải không?”
Cổ họng chị Miêu đã khản tiếng rồi nhưng vẫn phát ra một tiếng thét chói tai, sợ đến mức mất hồn mất vía, thân thể bắt đầu chạy về phía lão Chu.
“Cứu tôi! Cứu tôi! Cứu tôi với!”
Chị Miêu lao về phía lão Chu và Đoàn Nguyệt, đầu óc trống rỗng.
“Tôi đã nói với cô anh ta là quỷ từ trước rồi, cô lại không tin, mau tới đây đi!” Lão Chu và Đoàn Nguyệt dẫn Chị Miêu chạy vào một ngõ nhỏ ở bên cạnh, chưa chạy được bao xa, chị Miêu đã thấy đây là một ngõ cụt, phía cuối là một bức tường.
“Đây là một ngõ cụt mà?” Cô ta nhìn về phía lão Chu và Đoàn Nguyệt, miệng đã không còn năng lực nói chuyện như lúc đầu nữa.
“Đúng vậy, nếu không thế thì sao lại gọi là con đường chết chứ?” Áo sơ mi đen của lão Chu bắt đầu rớm máu ra ngoài, giống như những đóa mẫu đơn đỏ đang nở rộ, còn phía bên Đoàn Nguyệt càng kinh khủng hơn, thân thể của cô như những khối lego, bất cứ lúc nào cũng có thể bung ra.
“Tôi chỉ nói Bạch Thu Lâm là quỷ, nhưng tôi cũng chưa hề nói mình không phải quỷ đâu nhỉ?”
Hai mắt trợn ngược, chị Miêu đột nhiên cảm thấy bị dọa ngất cũng là một điều hết sức hạnh phúc.
…
Trần Ca kiểm tra lớp trang điểm trên mặt mình một chút, anh vốn vẫn canh giữ ở cửa thôn Hoạt Quan nhưng giờ lại đi vào trong cảnh tượng.
“Đã qua 20 phút rồi, nên gây chút áp lực cho bọn họ mới được.”
Ông chủ Trần quyết định tự mình ra tay, nhưng anh vừa vào thôn thì mấy bóng đen vọt ra, chui vào trong cuốn truyện tranh.
“Ý gì đây?”
Mở truyện tranh ra, Diêm Đại Niên vẽ trên tờ giấy trắng năm khu vực, trong năm khu vực khác nhau nằm năm người.
“Đã kết thúc rồi sao? Dọa ngất cả năm người?”
Trần Ca tranh thủ chạy đến mấy khu vực mà Diêm Đại Niên vẽ, đầu tiên anh kéo Trương Lan và Hoàng Tinh ra trước, sau đó lại tìm Mã Thiên đang sùi bọt mép, bất tỉnh nhân sự. Cuối cùng là đi vào ngõ cụt nhỏ, anh thấy chị Miêu sợ tới mức rụng cả lông mi giả.
“Mới 20 phút thôi mà, có đáng sợ như thế không?”
Lúc trước, chính bản thân Trần Ca tới khu cư xá cũ kia cũng không thấy ba con ma này có gì đáng sợ, bọn họ chỉ làm trò nhiều một chút mà thôi.
“Ba người họ hoàn toàn có thể gánh vác trọng trách rồi, hợp lực để vận hành một cảnh tượng. Nhưng chiêu trò ngụy trang thành du khách này cũng không thể dùng thường xuyên được, tạm thời cứ xem như là một “bất ngờ nhỏ” dành cho du khách thôi.”
Trần Ca cất cuốn truyện tranh đi, đi tới chỗ anh Vương hôn mê, khác với những du khách khác, bên cạnh anh Vương vẫn còn một chiếc di động đang bật chế độ phát video.
Lúc anh ta và chị Miêu chạy trốn, anh ta vẫn muốn tìm được đường ra nhờ video đã quay.
“Lại là một tên quay lén.”
Lúc đầu Trần Ca cũng không để ý, sau khi giám đốc La tung ra 200.000 tệ tiền thưởng, trên mạng vẫn có người bỏ giá cao để mua tư liệu về nhà ma của anh, cảnh tượng càng mới thì giá cả càng cao.
Nhưng chưa có mấy người bạo gan dám vào cảnh tượng ba sao, dù sao kiếm được tiền thì cũng phải có mạng mới tiêu được.
Trần Ca cầm điện thoại di động lên rồi tắt video đi, anh đang định bỏ cái điện thoại di động này vào túi của anh Vương thì chợt phát hiện trong album ảnh có rất nhiều ảnh và video ngắn về khu vui chơi khác.
Khu vui chơi này có thiết kế đầy cảm giác tương lai, so sánh với nhau thì khu vui chơi Thế Kỷ Mới có vẻ quá bảo thủ máy móc.
“Đây là khu vui chơi Tương Lai Ảo sao? Sao trong điện thoại của du khách tới chơi nhà ma của mình lại có hình ảnh cảnh tượng bên trong khu vui chơi Tương Lai Ảo?”
Trần Ca nhìn thoáng qua anh Vương: “Vô luận là khí chất hay tuổi tác của người này đều khác với thành viên trong tổ đánh giá nhà ma, có lẽ anh ta là người của khu vui chơi Tương Lai Ảo.”
“Cây to đón gió, xem ra do nhà ma có danh tiếng, dẫn tới khu vui chơi Tương Lai Ảo chú ý tới.”
“Khu vui chơi Thế Kỷ Mới vốn tràn ngập tử khí, ngay cả giám đốc La cũng không chắc chắn có trụ được không, nhưng gần đây do có sự tồn tại của nhà ma, tất cả tử khí đã đổi thành tràn đầy sức sống. Là một đối thủ, khu vui chơi Tương Lai ảo tới điều tra về mình cũng rất bình thường.”
Trần Ca xem qua vài đoạn video, anh lập tức đoán được tình huống đại khái.
“Ý tưởng tốt, nhưng các người lại bắt đầu điều tra từ cảnh tượng ba sao thì đúng là không quý mạng của mình rồi.”
Trần Ca cầm điện thoại di động của mình chụp hết những thứ có thể dùng ở trong điện thoại của anh Vương.
“Chị Miêu là người cầm đầu, thuê người hạ điểm đánh giá, bình luận chửi bới nhà ma. Lại còn có kẻ ở sau lưng bôi nhọ khu vui chơi Thế Kỷ Mới, có lẽ nào bàn tay phía sau màn này chính là khu vui chơi Tương Lai Ảo?” Trần Ca rất rõ, Cửu Giang chỉ lớn có bao nhiêu đây, hai khu vui chơi cỡ lớn nhất định sẽ tranh giành khách hàng.
“Theo như tình huống bây giờ, khu vui chơi Thế Kỷ Mới vẫn rất yếu thế, nhưng may mà còn một tháng nữa họ mới khai trương.”
Trần Ca vội vã chụp ảnh, sau đó trả lại điện thoại di động cho anh Vương rồi ném anh ta ra khỏi cảnh tượng.
“Mấy chuyện này cần bàn bạc với giám đốc La một chút mới được, có lẽ ông ấy cũng cảm thấy có người đang âm thầm nhằm vào khu vui chơi rồi.”
Năm du khách đều ngất xỉu cả năm, Trần Ca cũng không có cách nào đưa họ ra ngoài cùng lúc được, chỉ đành kéo chị Miêu và Trương Lan về mặt đất trước.
“Nặng thật, xem ra sau này không thể dọa người ta ngất được, tốt nhất là sợ suýt ngất là được rồi, để họ có thể tự đi được.”
Vén rèm cửa nhà ma lên, chú Từ thấy Trần Ca kéo hai người ra thì giật mình hoảng sợ, không thèm bán vé nữa, nhanh chân chạy tới trợ giúp.
“Đi lấy cáng cứu thương chuẩn bị ở phòng nghỉ tới đây, bác sĩ chờ lệnh đâu? Mau gọi người đi, đừng để bị phát sinh bệnh gì, bảo bác sĩ lập tức tới nhà ma, bọn họ biết sẽ phải làm gì!”
Chú Từ và nhân viên công tác đặt chị Miêu và Trương Lan lên cáng cứu thương, bọn họ đang muốn đi ra ngoài thì đột nhiên Trần Ca tóm lấy cánh tay của chú Từ.
“Còn chuyện gì nữa?” Chú Từ vội vã đưa du khách đến chỗ bác sĩ, trán đổ đầy mồ hôi.
“Phòng nghỉ còn cáng cứu thương không chú?” Trần Ca đưa ba ngón tay ra.
“Bây giờ dọa ngất ba người rồi?” Vẻ mặt của chú Từ rất kém, ông đang định nói thêm gì đó thì Trần Ca ngắt lời.
Nhưng chưa có mấy người bạo gan dám vào cảnh tượng ba sao, dù sao kiếm được tiền thì cũng phải có mạng mới tiêu được.