Thứ nguy hiểm nhất trong căn nhà nhỏ là bức tượng bằng đất sét, bây giờ bức tượng bằng đất sét đã bị nữ quỷ không đầu cầm lấy, đối phương không có cơ hội đánh trả nữa rồi.
Con quái vật không mặt suýt chút nữa đã bị bốn áo đỏ đang bảo vệ Trần Ca giết chết, trong chuyện này mặc dù có sự can thiệp của miếu thờ cũng bức tượng đất sét, nhưng nó cũng phần nào chứng minh được năng lực kinh khủng của người đàn ông không có mặt.
Anh ta có thể xóa một số ký ức, nếu khả năng này được sử dụng đúng cách, nó có thể mang lại cho Trần Ca sự giúp đỡ rất lớn.
“Cũng không có nhiều lệ quỷ có khả năng khủng khiếp như vậy, điều quan trọng nhất là anh ta còn không phải là áo đỏ. Khi anh ta trở thành áo đỏ, rất có thể năng lực này sẽ càng trở nên đáng sợ hơn.”
Theo quan điểm của Trần Ca, nếu Diêm Đại Niên đã là lệ quỷ dưới áo đỏ mạnh nhất, thì người đàn ông không mặt có lẽ cũng là lệ quỷ mạnh thứ hai dưới áo đỏ.
“Những lệ quỷ mà mình rút được trong vòng quay đúng là có chất lượng càng ngày càng cao.”
Nuốt đi những lời nguyền còn sót lại, đôi giày cao gót màu đỏ và Mùi Hôi Thối hợp sức lôi người đàn ông ra khỏi lớp vỏ của con quái vật không mặt.
Một số lượng lớn những sợi tơ bị nguyền rủa bám vào cơ thể anh ta, giống như một con tằm bị vây trong kén vậy.
Khi tất cả những sợi tơ bị nguyền rủa biến mất, người đàn ông nằm úp sấp trên sàn nhà, anh ta có thân hình gầy guộc, tuổi tác trông cũng không lớn lắm, hình như vừa mới thành niên.
“Anh có nghe thấy tôi nói không?” Trần Ca ngồi xổm trước mặt người đàn ông, sau khi người đàn ông thoát khỏi lời nguyền, thân hình trở nên hư ảo, giống như có thể biến mất bất cứ lúc nào: “Tôi đến để cứu anh, cũng không phải là hoàn toàn xuất phát từ lòng tốt, tôi nhận lời nhờ vả của một người.”
Hai mắt của người đàn ông vẫn nhắm nghiền như trước, giống như anh ta đã từng trải qua chuyện tương tự như vậy, nhưng trước đây thì anh ta bị lừa dối, cho nên hiện tại đã từ bỏ hy vọng.
“Phương Ngư nhờ tôi đi tìm anh, cô ấy khắc tên anh lên khắp cơ thể, ngày nào cô ấy cũng đến công viên trong thành phố, ngồi trên băng ghế và đợi anh.” Giọng nói của Trần Ca từ từ to hơn: “Bây giờ công viên đã bị dỡ bỏ, đêm qua có lẽ cũng là lần cuối cùng cô ấy đợi anh.”
Vẻ mặt của người đàn ông vẫn không thay đổi nhiều, nhưng mi mắt anh ta khẽ run lên.
“Bệnh tình của Phương Ngư ngày càng nghiêm trọng, có lẽ trước khi chết, ước nguyện lớn nhất của cô ấy là được gặp anh, cô ấy có rất nhiều điều muốn nói với anh, anh là người bạn thân nhất và cũng là người bạn duy nhất của cô ấy.”
Trần Ca cũng không biết câu nói nào của mình đã làm đối phương xúc động, có lẽ khi anh nói rằng Phương Ngư sẽ chết đã kích thích người đàn ông đó.
Mí mắt run lên càng ngày càng nhanh, người đàn ông nằm trên mặt đất cuối cùng cũng mở mắt ra.
Đôi mắt của anh ta rất đặc biệt, giống như một con mèo, có hai đường dọc mảnh nằm sâu trong đồng tử, nhìn lâu sẽ như muốn hút người ta vào.
“Phương Ngư, Phương Ngư...”
Liên tục nhắc tới cái tên này, tinh thần của người đàn ông cũng từ từ trở lại bình thường, đã trôi qua nhiều năm như vậy, có thể chính là hai chữ này đã chống đỡ anh ta, để chấp niệm của anh ta không bị biến mất.
Thật lâu sau, người đàn ông ngẩng đầu nhìn Trần Ca, môi khẽ mấp máy: “Cô ấy còn chưa quên tôi sao? Một khi cô ấy nhớ đến tôi, người đó sẽ tìm cô ấy, đây là lời nguyền mà người đó đã đặt trong cơ thể tôi.”
“Trí nhớ của cô ấy kém, nhưng cho dù cô ấy có quên tên của mình, thì cũng không hề quên anh.” Một câu nói rất đơn giản, không có bất kỳ mới mẻ gì, nhưng sau khi Trần Ca nói xong, người đàn ông nằm trên mặt đất chậm rãi cúi đầu, anh ta lại lại một lần nhắm hai mắt lại.
“Mười năm rồi, cô ấy vẫn luôn nhớ lại ký ức về ngày anh ra đi, ngày nào cô ấy cũng phải trải qua nỗi đau như vậy, cho dù anh không nghĩ đến bản thân mình thì cũng nên nghĩ cho cô ấy đi chứ? Anh cảm thấy lựa chọn của mình thật sự là tốt cho cô ấy sao?” Trần Ca ngồi trước mặt người đàn ông, anh cứu mạng người đàn ông này, thứ nhất là vì cảm thấy năng lực của đối phương rất đặc biệt, thứ hai là muốn đưa anh ta đi gặp Phương Ngư.
“Tôi đang bảo vệ cô ấy, một linh hồn tà ác đang theo dõi tới Phương Ngư! Cậu không hiểu sự đáng sợ của nó đâu, cậu không biết...”
“Con ác quỷ mà anh nhắc tới có phải là một bóng đen vô hình không?” Trần Ca xốc lại tinh thần, những gì đối phương nói tiếp theo có thể sẽ có liên quan đến miếu thờ.
“Nó giống như cái bóng của một người, nhưng lại có thể tự mình trưởng thành, hơn nữa nó còn có thực thể, quan trọng nhất là nó mạnh mẽ đến mức khiến người khác tuyệt vọng.” Người đàn ông quỳ rạp trên mặt đất, giọng nói tràn đầy mệt mỏi: “Người đó đang tìm kiếm một người phù hợp, muốn bám vào người bọn họ. Khi tôi chơi với Phương Ngư, Phương Ngư thường nghe thấy có ai đó gọi tên cô ấy, giọng nói đó đến từ phía Đông. Lúc đầu, tôi hoàn toàn không quan tâm đến chuyện đó, thẳng cho đến khi có một ngày chúng tôi đến chơi ở đập chứa nước ngoại ô phía Đông.”
“Phương Ngư lại nghe thấy giọng nói đó, cô ấy như đánh mất bản thân, đi về phía sâu trong rừng, tôi đành phải đi theo cô ấy.”
“Sau đó chúng tôi nhìn thấy ngôi nhà này, cửa nhà mở ra, bên trong có rất nhiều trẻ em, chúng nở một nụ cười vô cùng đáng sợ và cứ nhìn chằm chằm vào chúng tôi.”
“Tôi cảm thấy không ổn, vì vậy tôi đã kéo Phương Ngư chạy ra ngoài, nhưng Phương Ngư hoàn toàn không có chút phản ứng nào, kết quả là cả hai đều bị kéo vào nhà.”
“Lúc đó tôi cũng không nghĩ nhiều, vào giây phút cuối cùng đã đẩy Phương Ngư ra, rồi tôi đóng cửa lại.”
Cơ thể người đàn ông vẫn đang mờ dần, chấp niệm của anh ta dường như sắp tiêu tan.
“Cơn ác mộng của tôi đã bắt đầu từ lúc này, căn nhà xây giữa rừng hoa này, bên ngoài thì có vẻ luôn rộn rã tiếng cười nói, nhưng thực ra lại là một căn nhà ác mộng. Tất cả đứa trẻ trong đó đều là bạn chơi của cái bóng đó, nhưng nụ cười của ai cũng đều là bị ép mà thành.”
“Cái bóng đó đã gieo một lời nguyền lên tất cả mọi người, bởi vì tôi đã để Phương Ngư thoát đi, cho nên nó cực kỳ ghét tôi, và đặt vô số lời nguyền lên người tôi.”
“Tôi phải chịu đựng nhiều đau đớn hơn những người khác, nhưng điều đó cũng khiến tôi mạnh mẽ hơn nhiều so với những người khác.”
“Có một số khía cạnh cái bóng thể hiện như nó hoàn toàn không phải là một lệ quỷ, nó thậm chí còn có thể lớn lên từ từ như một con người.”
“Dần dần nó không cần những người bạn giả vờ kia nữa, thứ nó cần chính là một người bảo vệ.”
“Nó để tất cả những người đã từng là "gia đình" chiến đấu với nhau, bởi vì nó chỉ cần một người là đủ rồi.”
“Bởi vì đã chịu nhiều nguyền rủa cùng đau đớn nhất, tôi đã "tạm sống" đến cùng, cái bóng có vẻ rất hài lòng với kết quả đó.”
“Lúc đó tôi còn không biết lý do, nhưng sau này tôi mới biết rằng tất cả những chuyện này đều là kế hoạch của nó.”
“Số lần cái bóng đi ra ngoài càng ngày càng nhiều, thẳng cho đến một ngày nó mang về một cái miếu thờ.” Người đàn ông liếc mắt nhìn phía sau: “Trong miếu còn đặt một bức tượng làm bằng đất sét, trên bức tượng viết hai chữ Phương Ngư.”
“Khi nhìn thấy hai chữ Phương Ngư, tôi đã có dự cảm không lành, tôi muốn trốn thoát khỏi nơi ma quái này và bí mật nói với Phương Ngư, để cô ấy rời khỏi Hàm Giang.”
“Nhưng ai biết được, mọi chuyện đều nằm trong dự đoán của cái bóng, nó cố tình lợi dụng tôi để đến gần Phương Ngư, muốn gieo lời nguyền lên người Phương Ngư và biến Phương Ngư trở thành cơ thể của nó.”
Lời nói của người đàn ông khiến Trần Ca cảm thấy ngoài ý muốn: “Cái bóng muốn biến Phương Ngư trở thành cơ thể của mình?”
“Đúng vậy, dường như có một thứ gì đó đang ẩn giấu trong cơ thể của nó, thứ đó đang sống nhờ vào trí nhớ và cảm xúc của nó, hình như nó muốn thứ đó phát triển trên cơ thể của Phương Ngư.”
“Minh Thai?”
“Đúng vậy, tôi mơ hồ nghe được cái bóng nói như vậy.” Người đàn ông kinh ngạc: “Làm sao mà cậu biết được?”