“Người không có cái bóng?” Chỉ cần là người thì hẳn là sẽ có bóng, trừ khi bản thân hắn ta không phải người, hoặc hắn ta là cái bóng của ai đó, lén chạy trốn ra ngoài.
Trần Ca xác nhận với bà lão một lần nữa: “Bà có nhìn rõ không ạ?”
“Ừ.” Trong ấn tượng của bà lão, quái nhân kia trông giống hệt Trần Ca, bà nhìn Trần Ca trước mặt mà có cảm giác kỳ lạ: “Hôm đó cậu ta đứng ngoài cửa, tôi hỏi cậu ta cái gì cậu ta cũng không đáp lại, trong miệng cứ lẩm bẩm tên của một người.”
“Tên người? Bà có còn nhớ cái tên đó không?” Để xua tan nghi ngờ của bà lão, Trần Ca lấy điện thoại di động ra, bật đèn pin rồi chiếu vào chính mình. Sau lưng anh xuất hiện cái bóng: “Bà ơi, cháu có cái bóng này. Người mà bà nhìn thấy chỉ trông giống cháu thôi.”
“Tôi không nhớ rõ lắm, để khi nào nhớ lại thì tôi sẽ nói với cậu vậy.” Bà lão trao đổi số điện thoại với Trần Ca.
“Bà ơi, ngoài cái tên ra, bà còn nhớ gì về người đó không? Hắn ta đứng ở cửa bao lâu? Sau khi hắn ta đi, tòa nhà nhỏ của bà có thay đổi gì không?” Trần Ca lo cái bóng để lại bẫy rập gì đó trong tòa nhà. Đối phương bố trí một âm mưu rất lớn ở toàn bộ vùng ngoại ô phía Đông, nên anh nhất định phải cẩn thận khi đối phó với chúng.
“Sau khi Giả Minh chạy ra ngoài, người ngoài cửa cũng biến mất. Sau khi cậu ta rời đi, tòa nhà nhỏ của tôi cũng không mất mát gì, nhưng tôi cứ cảm thấy thiếu một thứ gì đó. Cảm giác đó nói không rõ được, cứ như có một thứ rất quan trọng bị người kia lấy đi rồi.” Bà lão thở dài, cái lưng còng xuống, chậm rãi đi lại trong phòng: “Tôi tìm kiếm khắp nhà mà cũng không thấy thiếu thứ gì, nhưng cảm giác kia lại không cách nào biến mất, rất khó chịu.”
“Bà luôn cảm thấy thiếu cái gì đó?”
“Tôi đã nói hết những điều nên nói rồi. Lúc đi cậu nhớ đóng cửa lại cho tôi.” Bà lão như nhớ tới chuyện đau lòng nào đó, không nói chuyện với Trần Ca nữa, run rẩy bước ra ngoài.
Trần Ca đang định rời đi với bà lão thì quần áo của anh bị túm lại.
Anh quay lại nhìn, năm ngón tay cong vẹo nắm lấy góc áo của Trần Ca, một nữ quỷ với thân hình vặn vẹo bò ra từ dưới bàn cà phê.
“Tôi không định bỏ chạy đâu...” Ánh mắt Trần Ca lướt qua nữ quỷ và đứa bé, đột nhiên nhớ tới cái gì đó. Sau khi anh vào phòng chỉ thấy nữ quỷ và đứa bé, nhưng không thấy con trai của bà lão đâu cả: “Gia đình ba người bị tai nạn xe, vợ và con đều ở đây, không có lý gì mà người chồng lại không xuất hiện cả.”
Anh nghĩ đến lời bà lão vừa nói, sau khi cái bóng rời khỏi, bà cảm thấy mình thiếu mất một thứ rất quan trọng.
Chẳng lẽ con quỷ do con trai bà biến thành đã bị cái bóng bắt đi?
Trần Ca quyết định thử xem, bèn suy nghĩ một lúc rồi nói: “Mấy năm trước, hẳn là hai người cũng nhìn thấy cái tên ác quỷ trông giống tôi rồi, có thể kể cho tôi nghe về hắn ta được không?”
Hai lệ quỷ nằm bò ở phía xa, nhìn Trần Ca trừng trừng, không biết là đang suy nghĩ gì.
“Nếu tôi không giết hắn ta, một ngày nào đó tôi sẽ bị hắn ta giết chết. Nếu hai người đã từng bị hắn làm tổn thương, thì hắn ta chính là kẻ thù chung của chúng ta.” Trần Ca cúi xuống, chủ động vươn hai tay ra, định nắm ngón tay vặn vẹo đẫm máu của nữ quỷ: “Tôi có thể giúp cô, đây không phải chỉ là nói không.”
Khi nữ quỷ nhận ra Trần Ca định bắt tay với mình, cô ta lập tức tránh đi.
Trong phòng trở nên rất yên tĩnh. Một lúc sau, đứa bé chạy vào phòng ngủ và lấy một chiếc cặp cũ nát từ dưới gầm giường.
Nó lấy giấy bút ra, đặt ở trên bàn cà phê trong phòng khách. Mái tóc bù xù của nữ quỷ quấn quanh cây bút, viết những nét chữ xiên xẹo trên mảnh giấy vụn kia.
“Còn sống, hắn ta chưa chết hẳn, cái bóng chỉ là một bộ phận thôi. Để chúng tôi có thể rời đi, chồng tôi đã ở lại một mình. Hắn ta ăn thịt chồng tôi. Hắn ta đang không ngừng mạnh lên.” Trần Ca đọc những dòng chữ trên tờ giấy lên.
“Còn sống có nghĩa là gì? Bản thể của cái bóng kia còn chưa chết sao? Hắn ta là người ư? Nhưng con người làm sao có thể ăn thịt ma quỷ được?” Trần Ca không biết định nghĩa về cái chết của nữ quỷ là gì, hẳn là khác với cái chết theo như y học. Nhưng ngay cả như vậy cũng đủ để khiến Trần Ca ngạc nhiên: “Bản thể của cái bóng kia không thể coi là quỷ được, hoặc là khác với quỷ bình thường. Kẻ thù này thật sự khó lường.”
Khi giao đấu với Hiệp hội kể chuyện lạ, mặc dù tất cả các thành viên của hiệp hội đều bí ẩn, nhưng ít nhất Trần Ca chắc chắn rằng họ đều là người sống.
Hiệp hội kể chuyện lạ lấy người sống làm chủ, còn ma quỷ chỉ là công cụ mà thôi.
Nhưng kẻ đầu sỏ đứng sau màn ở vùng ngoại ô phía Đông lại mang đến cho Trần Ca một cảm giác hoàn toàn khác. Đến tận bây giờ anh cũng không biết bên kia là người hay quỷ, và sau khi tận mắt nhìn thấy chữ viết của nữ quỷ, anh lại càng thêm nghi ngờ.
“Chỉ có những tin tức này thôi sao?”
Trần Ca đặt tờ giấy trong tay xuống, tóc nữ quỷ quấn lấy bút rồi tiếp tục viết: “Khi ăn thịt chồng tôi, hắn ta có nói mỗi một lần chết đi, nỗi oán hận trong lòng sẽ mạnh hơn một ít, mỗi một lần ăn thịt sẽ lại gần người kia hơn một chút. Đến một ngày nào đó, hắn ta sẽ trở lại ngoại ô phía Tây, tự tay đẩy cánh cửa kia ra.”
Những chữ trên giấy không ăn khớp gì với nhau nhưng Trần Ca lại hãi hùng khiếp sợ. Đoạn văn này tiết lộ rất nhiều thông tin, đặc biệt là ở câu cuối cùng, cái bóng đó nói rằng hắn ta sẽ tự tay đẩy cánh cửa ở vùng ngoại ô phía Tây ra.
Trần Ca nghi ngờ rằng cánh cửa mà cái bóng muốn đẩy ra chính là cánh cửa trong nhà vệ sinh của nhà ma.
Bây giờ nhà ma đang không ngừng phát triển, nhưng một khi cánh cửa trong nhà vệ sinh bị đẩy ra, tình hình sẽ lập tức thay đổi, có thể nói rằng tất cả những nỗ lực của anh sau khi lấy được điện thoại màu đen sẽ bị thiêu rụi.
“Cái tên đó rốt cuộc là ai?”
Cánh cửa trong nhà ma là một điều cấm kỵ đối với Trần Ca, kẻ nào có ý đồ với cánh cửa, anh sẽ không để yên cho kẻ đó. Chuyện liên quan đến nền tảng của chỗ đứng thì không có đường bàn cãi.
Nữ quỷ không biết Trần Ca đang nghĩ gì, cô ta lại viết vào góc của tờ giấy: “Ở ngoại ô phía Đông Cửu Giang có mười nơi bị ma ám rất nguy hiểm. Tên kia đã ăn hết ma quỷ ở năm nơi trong đó, mãi đến khi vào đường hầm động Bạch Long hắn ta mới bị thương lần đầu. Cái bóng chỉ xuất hiện vào ban đêm. Hắn ta ghét ánh sáng và tiếng khóc của trẻ con.”
Sau khi nữ quỷ viết những điều này, cô ta nhìn Trần Ca thật kỹ rồi cùng cậu bé biến mất vào trong phòng.
“Người dân ở vùng ngoại ô phía Đông nói chung rất mê tín, mình cũng từng nghe nói tới mười câu chuyện kỳ lạ hàng đầu này rồi, không ngờ giờ chỉ còn lại năm câu chuyện. Nhưng nói đi cũng phải nói lại, cái bóng ăn quả đắng lần đầu tiên trong động Bạch Long, tối hôm qua Giả Minh lại tình cờ hôn mê tại lối vào của đường hầm. Anh ta cố ý ngất xỉu ở đó, định lừa mình vào đường hầm động Bạch Long để thăm dò, sau đó mượn dao giết người?” Trong suy nghĩ của Trần Ca, cái bóng là một kẻ cực kỳ quỷ quyệt, anh nhất định phải xem xét từ góc độ xấu nhất.
“Ghét ánh sáng và tiếng khóc của trẻ con, mình có thể lợi dụng được hai nhược điểm này.” Trần Ca nhét tờ giấy trên bàn vào túi, lúc định rời đi mới sực nhớ mình quên hỏi đối phương có muốn đi cùng không, thay đổi hoàn cảnh sống tuyệt vời và thoải mái hơn.
Sau một lúc suy nghĩ, Trần Ca tìm thấy một mảnh giấy khác trong cặp sách của cậu bé và lấy cây bút mà nữ quỷ sử dụng lúc nãy để viết vài lời: “Nếu gặp khó khăn, hai người có thể đến nhà ma trong khu vui chơi Thế Kỷ Mới ở ngoại ô phía Tây để tìm tôi. Suy nghĩ cho kỹ nhé, con cô không còn nhỏ nữa, mà trong nhà ma của tôi có rất nhiều giáo viên chuyên nghiệp và bạn bè cùng lứa với nó. Đôi khi cô cũng nên nghĩ nhiều hơn về tương lai của nó.”
Trần Ca đặt tờ giấy ở nơi dễ thấy nhất, rồi quay người bước ra khỏi phòng.
Tiếng bước chân của anh rất nhỏ, đây là thứ anh đã luyện tập được sau nhiều lần làm nhiệm vụ tập luyện.
Anh mở cửa, lên đến lầu một, cửa nhà bà lão đột nhiên mở ra.
“Bà à? Có chuyện gì sao?”
Bà lão nhìn Trần Ca, muốn nói lại thôi, cuối cùng lắc đầu đi về.
Trần Ca đứng ngoài cửa. Anh đoán có thể bà lão đã nhận ra rằng người thân của bà vẫn chưa rời đi, có điều cả hai bên đều không nói ra.
“Bọn họ cũng không muốn bà sống một mình trong thế giới hiu quạnh này.” Trần Ca xoay người bước ra khỏi hành lang, bắt taxi trở về khu vui chơi. Một ngày mới bắt đầu.