Lần cuối cùng thang máy mở cửa là ở tầng 12, cùng là tầng giữa của tòa nhà.
“Trò chơi kết thúc, nhưng tầng hai mươi bốn vẫn không xuất hiện.”
Cửa thang máy màu xám bạc đối diện với hành lang đen kịt, Trần Ca đứng ở bên trong cầm tờ rơi của Hiệp hội kể chuyện lạ ra.
“Tầng một tương ứng với tầng hai mươi ba, tầng hai tương ứng với tầng hai mươi hai, số tầng của tòa nhà là một số lẻ, tầng mười hai chính là tầng ở giữa và không tương ứng với tầng nào.”
Trần Ca nghĩ nửa ngày, cũng không biết rốt cuộc mình có thành công hay không: “Chẳng lẽ bởi vì bị bà lão nhìn thấy? Cho nên đã thất bại rồi sao? Có cần thử lại một lần nữa không nhỉ?”
Ngày hôm nay cũng đã là thứ tư rồi, bóng đêm nặng nề, một người đứng ngây ngốc trong thang máy nhìn hành lang đen như mực ở bên ngoài, Trần Ca cũng cảm thấy không ổn cho lắm.
“Trên màn hình thang máy có số 24 nhưng trên bảng điều khiển lại không có phím bấm tương ứng, đây là do sai lầm của công nhân lắp đặt hay là do cố ý?”
Trần Ca lại không cam lòng rời đi như vậy, quyết định tự mình đi đến tầng cao nhất nhìn một chút.
Anh nhấn nút lên tầng hai mươi ba, thang máy bắt đầu đi lên phía trên một lần nữa.
Chữ số thay đổi không ngừng, cũng không bị dừng lại giữa chừng nữa.
“20, 21, 22...”
Trần Ca nhìn màn hình, ngay khi số 22 biến thành số 23, anh đột nhiên phát hiện thang máy không giảm tốc độ như bình thường.
Màu sắc của những con số không ngừng đậm thêm, giống như máu đang rỉ ra từ vết thương, gió lạnh thổi vào trong thang máy đóng kín, thỉnh thoảng lại nghe thấy tiếng động lạ từ phía bên ngoài thang máy.
Trần Ca đứng ở trong góc thang máy, cơ thể cong như cây cung, đầu ngón tay nhẹ nhàng chạm vào dao mổ heo trên bắp chân.
Sau khoảng hai giây, thang máy bắt đầu giảm tốc độ, đến khi thang máy hoàn toàn dừng lại thì chữ số cuối cùng hiện lên trên màn hình.
“24!”
Cửa thang máy màu xám bạc từ từ mở ra, ở giữa dính một ít máu, một mùi thối nồng nặc từ bên ngoài tràn vào.
Trần Ca bịt mũi lại, anh vô cùng quen thuộc đối với cái mùi này, trong phòng Vương Thanh Long ở nhà trọ Hải Minh, cùng với tầng một Khu Nội Trú Số Ba, anh đều ngửi thấy mùi hương quen thuộc này.
“Loại mùi đặc biệt này hình như là của quái vật bên kia cánh cửa.”
Cửa thang máy mở hoàn toàn, từng đợt gió lạnh nổi lên trong thang máy trống rỗng, Trần Ca nhìn hành lang gần như hoàn toàn tối đen bên ngoài, trong mắt thoáng qua chút do dự.
Anh không bước ngay ra ngoài, đầu tiên đặt số 1 trong bảng quay số nhanh ở điện thoại thành số điện thoại của Cố Phi Vũ, làm như vậy mặc dù nhiều hơn một bước so với việc báo luôn cảnh sát, nhưng lại có thể phòng ngừa hiệu quả việc cảnh sát làm lộ sự tồn tại của mình.
Sau khi bố trí xong, Trần Ca lại lấy một thứ từ trong túi áo của mình ra, trước khi đến đây, anh cũng đã suy nghĩ có nên mang thứ này ra khỏi nhà ma hay không.
“Trên tờ rơi có yêu cầu, tất cả thành viên trong Hiệp hội không được tiết lộ thông tin cho nhau, cho nên bọn họ mới phải đeo mặt nạ.”
Trong nhà ma của Trần Ca có rất nhiều mặt nạ, nhưng cái mang thoải mái nhất lại chỉ có một - Tấm mặt nạ chắp vá của bác sĩ nát sọ.
“Đeo nó lên, mình cảm giác có thể thoải mái hòa nhập vào nhóm người bị tâm thần này hơn.”
Lần đầu tiên đeo mặt nạ da người ở bên ngoài nhà ma, ít nhiều cũng có chút không được tự nhiên, nhưng mà bây giờ cũng không kịp lo lắng đến những việc nhỏ không đáng kể này.
Trần Ca đi ra thang máy, quay đầu lại nhìn một cái, trên vách tường hai bên cửa thang máy có một ít vết máu cùng dấu tay máu không hoàn chỉnh, thật giống như có người đang cố gắng bò đến cửa thang máy, sau đó lại bị bắt về một cách tàn nhẫn.
Cửa thang máy màu xám bạc từ từ đóng lại, sau khi thang máy đi xuống, nó sẽ không đi lên nữa.
“Thế mình rời khỏi đây kiểu gì?”
Xe đến trước núi ắt có đường, hiện tại Trần Ca cũng chỉ có thể an ủi mình như vậy.
Anh kiểm tra lại mọi thứ trên người một lần nữa, rồi đi sâu vào trong hành lang.
Ở trong thang máy có thể nghe thấy tiếng người kêu thảm thiết ở bên ngoài, nhưng mà sau khi đi ra ngoài thì Trần Ca phát hiện xung quanh rất yên tĩnh.
Toàn bộ cửa chống trộm ở hai bên đã được khóa lại, trong phòng cũng không truyền ra bất kỳ âm thanh nào.
“Cảm giác tầng này hình như không có người ở.”
Anh tiếp tục đi về phía trước, ánh sáng ngày càng tối dần, trên vách tường bắt đầu xuất hiện càng ngày càng nhiều vết máu.
“Hiệp hội kể chuyện lạ ở một trong số những phòng này sao?” Trần Ca đi về phía trước khoảng mười mấy mét, chợt thấy phía trước có một cái cửa chống trộm đang mở.
Anh cẩn thận tới gần cửa sắt, đang chuẩn bị đi vào trong xem thì một người đeo mặt nạ người miệng chim đột nhiên đi ra từ phòng đó.
Hai bên đối mặt, Trần Ca dừng bước, người miệng chim bị dọa đến mức lui về sau một bước.
Trần Ca vẫn không mở miệng nói chuyện, trong hoàn cảnh hoàn toàn xa lạ này, nói càng nhiều thì sẽ càng nguy hiểm.
Hai người đều giữ im lặng, sau vài hơi thở thì người miệng chim hỏi một câu đầy nghi ngờ: “Người mới?”
“Đúng.” Trần Ca thay đổi giọng nói, khiến giọng anh khàn và trầm hơn.
“Hôm nay đã có ba người mới tới rồi, sao lại có người thứ tư nữa?” Người đàn ông miệng chim đứng chắn phía trước Trần Ca: “Cậu tìm đến đây bằng cách nào?”
Trần Ca đưa tờ rơi của Hiệp hội kể chuyện lạ cho người đàn ông miệng chim, sau khi người nọ nhìn thoáng qua, lại càng thêm nghi ngờ: “Đúng là chúng tôi phát tờ rơi quảng cáo này ra, nhưng mà tại sao lần này lại có bốn người tới?”
Hắn ta đến sát người Trần Ca, quan sát từ trên xuống dưới, mỏ chim dài gần như muốn đụng vào mặt của Trần Ca.
“Không ngửi thấy mùi lạ...” Người đàn ông miệng chim đóng cửa chống trộm lại, nói không chắc chắn lắm: “Cậu đi theo tôi.”
Trần Ca cúi thấp đầu đi theo phía sau, mí mắt anh giật nhẹ, ban nãy ngay khi người đàn ông miệng chim xoay người đóng cửa, anh đã cố nhìn vào trong phòng một cái.
Trong căn phòng tối tăm có đặt mấy cái hòm gỗ, trong đó một cái hòm còn chưa kịp đóng kín, chỗ khe nắp chưa đóng có nửa cánh tay bị mắc kẹt, có thể nhìn thấy ở lòng bàn tay có một vết thương hình tròn, giống như là bị mỏ chim mổ.
Đi theo người đàn ông miệng chim, hai người đi đến cuối hành lang.
“Đi vào thôi.” Hắn ta chỉ vào cánh cửa ở chỗ sâu nhất trong hành lang, nói với Trần Ca.
“Được.”
Trần Ca cũng không nói nhiều, kéo cửa ra rồi đứng lại một hai giây, sau khi xác định cửa ra vào không có nguy hiểm gì mới đi thẳng vào trong.
Bước vào một bước, ngay khi Trần Ca nhìn thấy cảnh trong phòng thì khẽ rùng mình.
Gian phòng này lớn hơn nhiều so với tưởng tượng của anh, trong phòng khách đặt một bàn ăn dài, hai bên trái phải đều có năm người đeo mặt nạ không mặt ngồi, tất cả đều mặc áo choàng đen, còn có ba người mặc quần áo bình thường đứng bên cạnh bàn ăn, không ngồi vào vị trí.
“Mười ba người...” Trần Ca ghi nhớ tất cả đặc điểm của những người đó trong thời gian ngắn: “Là bởi vì ánh sáng sao? Tại sao năm người bên trái không có bóng, chỉ có năm người bên phải mới có bóng?”
“Đi vào đi, cậu là người mới thứ tư, chúc cậu may mắn.” Người đàn ông miệng chim không để cho Trần Ca có cơ hội đổi ý, đóng cửa chống trộm lại.
“Sầm!”
Tiếng đóng cửa rất lớn, tất cả mọi người trong phòng đều bị thu hút, từng đôi mắt cách một lớp mặt nạ nhìn về phía Trần Ca.
“Tại sao lại có người mới thứ tư?” Người đàn ông ngồi đầu tiên bên tay phải đứng lên, giọng nói của hắn ta hơi chói tai, trên ngón út lộ ở bên ngoài có vết sẹo mờ.
“Không nên cắt ngang chuyện cũ của người khác.” Người ngồi ở ghế đầu bên trái mở miệng nói, trong giọng nói có vẻ hơi bất mãn.
“Nhưng vì sao lại có bốn người mới?” Người đàn ông bên phải ngồi lại vào chỗ.
“Không cần phải để ý đến chuyện bây giờ có mấy người mới, dù sao thì cuối cùng chỉ có thể giữ lại ba người.”
Người đàn ông bên trái nói đầy âm u, nghe lời hắn nói, ba người mới đứng bên cạnh bàn ăn đều hơi khẩn trương.