Thấy vẻ mặt của Trần Ca bình tĩnh, đứa trẻ trong gương tò mò hỏi: “Biết phần thưởng trong vòng xoay là lừa đảo, cậu không tức giận sao?”
“Lúc đầu tôi thực sự rất tức giận, còn nghĩ rằng là do vận may của mình đặc biệt tồi tệ, nhưng sau đó tôi mới hiểu rằng tất cả may mắn trong đời của tôi đều được sử dụng vào lúc tôi gặp được cô ấy.” Trần Ca tiến lên vài bước về phía Trương Nhã: “Cô ấy người đẹp nhất mà tôi từng thấy, và cũng là may mắn lớn nhất trong cuộc đời tôi, cho nên dù thế nào tôi cũng phải cảm ơn cậu.”
Trương Nhã dường như đang ngẩn người, khi thấy Trần Ca đến gần mình, cô ấy cũng thu lại mái tóc đen của mình, chủ động nghiêng người chạm vào người Trần Ca.
Họ cùng nhau đứng trước gương, nhưng cái gương đó lại không thể phản chiếu hình ảnh hai người họ.
“Nếu nói như vậy, thì cậu thật sự nên cảm ơn tôi.” Đứa nhỏ trong gương có cảm giác như Trần Ca đang cố ý khoe khoang: “Trương Nhã đã bị một áo đỏ đuổi giết trước khi trở thành áo đỏ và đi lạc vào vực sâu của thành phố máu. Tôi thấy khả năng của cô ấy là cực kỳ hiếm có cho nên đã bí mật hướng dẫn. Lúc đó, tôi phải phân tâm để chống lại lời nguyền của Viện trưởng cho nên khó có thể bảo vệ một lệ quỷ thậm chí còn không phải áo đỏ trong thành phố máu hỗn loạn, vì thế tôi đã tách ra một chút ý chí của thành phố máu ra và đặt ở trên người của cô ấy, sau đó để cô ấy trốn ở trong nhà ma của thành phố máu.”
Đứa nhỏ trong gương nhìn hung thần Trương Nhã của hiện tại, trên mặt mang theo nụ cười bất lực: “Ai ngờ đâu chút ý chí của thành phố máu đó lại dung hợp với cô ấy, ngay cả tôi cũng không lấy ra được, từ đó Trương Nhã đã trở thành một sự tồn tại đặc biệt nhất trong thành phố. Nếu một ngày nào đó tôi biến mất vì một chuyện ngoài ý muốn, cô ấy sẽ kế vị tôi và trở thành ý chí mới của thành phố máu, đây cũng là một trong những người kế vị mà tôi chuẩn bị để đối phó với Viện trưởng.”
“Cho nên vì để tránh việc Viện trưởng một lưới bắt hết, cậu đã đưa Trương Nhã ra khỏi thành phố máu, và để cô ấy ẩn náu trong hiện thực?”
“Ngoài tôi ra, chỉ có rất ít người biết Trương Nhã đã từng đi vào thành phố máu.” Đứa nhỏ trong gương nhìn Trương Nhã từ trên xuống dưới, trong lòng vẫn có cảm giác không chân thực: “Tôi biết cô ấy là người đặc biệt, nhưng cô ấy có thể trở thành hung thần nhanh như vậy, vẫn có chút nằm ngoài dự đoán của tôi.”
“Nói về tài năng, tốc độ bác sĩ Cao đã trở thành hung thần cũng không chậm hơn Trương Nhã là bao.” Trần Ca liếc nhìn sang bên cạnh, bác sĩ Cao không hề rời đi, ông ta đi theo Trần Ca vào nhà ma.
Đối với cựu Hội trưởng của Hiệp hội kể chuyện lạ, Trần Ca vẫn cảm thấy vô cùng kiêng kỵ.
Cũng đâu còn cách nào khác, bác sĩ Cao không chỉ có sức mạnh đáng sợ và biến thái, mà còn đủ thông minh để nghiền nát hầu hết mọi người.
“Để trở thành một hung thần, bác sĩ Cao đã lên kế hoạch gần hai mươi năm, từ lúc còn sống cho đến sau khi chết, ông ấy đã phải trả một cái giá mà cậu không thể tưởng tượng được.” Đứa trẻ trong gương nhìn bác sĩ Cao.
Ngẩng đầu, môi bác sĩ Cao khẽ mấp máy, kể từ khi Viện trưởng chết, đây lần đầu tiên ông ta mở miệng nói chuyện: “Tôi đã hoàn thành những mà cậu nhắn nhủ, sau này chúng ta không ai nợ ai.”
“Hai người đã từng gặp mặt sao?” Trần Ca phát hiện ra rằng bác sĩ Cao và lòng tốt trong gương dường như đã có một giao dịch nào đó.
“Bác sĩ Cao đã từng vào đây thông qua cánh cửa trong nhà ma của anh, ông ấy bị lạc ở nơi sâu nhất của thành phố máu. Cũng chính bởi vì tôi nói cho ông ấy biết sự thật mà ông ấy đã chọn cách tự sát trong Nhà Xác Dưới Lòng Đất, và gửi gắm con gái của mình cho cậu chăm sóc.” Đứa nhỏ trong gương chỉ vào cánh cửa buồng vệ sinh: “Hình vẽ ác mộng trên cánh cửa cũng là do ông ấy để lại.”
“Hình vẽ ác mộng? Cái con ác quỷ ba đầu đó chính là ác mộng sao?”
“Có người gọi nó là ác mộng, cũng có người gọi nó là tâm ma, nó là con quái vật sinh sống ở chỗ sâu nhất của màn sương đen, thức ăn của nó là những cơn ác mộng và cảm xúc tiêu cực, nó có thể kích động cái ác trong lòng mỗi người, hủy hoại cánh cửa máu và có sức mạnh hoàn toàn trái ngược với thành phố máu.” Trần Ca ngay lập tức hiểu ra sau khi nghe đứa trẻ trong gương nói.
Trước khi chết, bác sĩ Cao từng bước vào cánh cửa trong nhà ma của anh, ông ta đã khắc một hình vẽ ác mộng lên cánh cửa để tạo đường lui cho mình, dù sao thì lúc đó bác sĩ Cao cũng hiểu được chỉ có người đẩy cửa mới có thể khống chế được cánh cửa, nếu như ông ấy bị vây bắt và không thể rời khỏi thế giới sau cánh cửa, vậy thì chỉ cần phá hủy cánh cửa máu và trốn thoát thôi.
Trước đây Thường Văn Vũ từng muốn phá hủy cánh cửa trong Thông Linh Trong Trường Ma, cô ta cũng đã khắc một hình vẽ ác mộng lên cánh cửa đó với lý do tương tự.
Trong hiện thực, cánh cửa máu đại diện cho thành phố máu, và cơn ác mộng đại diện cho đại dương sương mù đen.
Nhiều nghi vấn trong quá khứ đã được giải đáp, sau khi hỏi thêm vài câu, Trần Ca cõng cha mẹ mình đến trước gương: “Tôi tìm thấy bọn họ trong biển máu của Bệnh Viện Bị Nguyền Rủa, bây giờ Viện trưởng đã hồn phi phách tán rồi, nhưng bọn họ vẫn chưa tỉnh lại.”
“Vết thương trong linh hồn sẽ rất khó chữa trị, tôi sẽ cố gắng hết sức. Cậu đưa bọn họ vào phòng đạo cụ đi, trong đó có một cái ao máu, cậu để bọn họ vào trong ao máu đó, chuyện còn lại thì giao cho tôi.” Đứa trẻ trong gương quay lưng bỏ đi, Trần Ca cũng đưa mấy hung thần ra khỏi phòng vệ sinh và bước vào phòng đạo cụ.
So với lần đầu tiên đến, nơi này cũng không có thay đổi quá nhiều.
Nhưng chỉ vài giây sau, góc phòng đạo cụ bị ngoại lực xé toạc ra như một cái miệng máu đang mở.
Trần Ca cũng khá quen thuộc với lối mòn đó, mỗi khi anh nhận được thứ gì đó từ chiếc điện thoại màu đen, những đồ vật đó sẽ luôn xuất hiện trong góc phòng đạo cụ của nhà ma.
Những tia máu đen và đỏ tuôn ra, kéo cả cha mẹ của Trần Ca vào trong ao máu ở góc phòng, ao máu này dường như được kết nối với thành phố máu dưới lòng đất.
Ngâm trong ao máu đỏ đen, rất nhiều lời nguyền và các dòng chữ đen khác nhau hiện ra dưới da của cha mẹ Trần Ca, và sau đó những lời nguyền còn sót lại này bị máu rửa trôi, khuôn mặt cha mẹ của Trần Ca cũng dần trở nên hồng hào hơn, trông có thêm phần sống động hơn.
Toàn bộ quá trình kéo dài trong một giờ, đến khi cha mẹ của Trần Ca được đưa ra khỏi ao máu, tình trạng của bọn họ dường như đã tốt hơn rất nhiều.
“Khi cậu rời khỏi thế giới sau cánh cửa, bọn họ sẽ thức dậy.” Hình bóng của một đứa trẻ xuất hiện trong chiếc gương đặt trong phòng đạo cụ, lòng tốt có vẻ không muốn để cha mẹ nhìn thấy bộ dạng của mình lúc này, cho nên đã không trực tiếp để họ tỉnh dậy.
“Cảm ơn.”
“Người nên cảm ơn là tôi, tôi còn tưởng rằng mình sẽ không bao giờ được gặp lại họ nữa.” Đứa trẻ trong gương nhìn ao máu đang sôi trào, sau đó lại nói: “Sức mạnh tích lũy mấy năm nay của thành phố máu gần như có thể sửa chữa hoàn toàn một linh hồn bị tổn thương và giúp cô ấy đón chào một cuộc sống mới.”
“Ý của cậu là? Nếu Trương Nhã cũng đi vào trong ao máu, cô ấy sẽ có cơ hội trở thành một con người sao?" Trần Ca nắm lấy tay Trương Nhã, ngay lập tức trở nên kích động: “Linh hồn được chữa trị, cộng với tài năng Hoạt Ngẫu của tôi...”
“Có cơ hội, nhưng đối với hung thần mà nói, tỷ lệ thành công chỉ là một phần nghìn, ngược lại, linh hồn càng bình thường và yếu ớt, tỷ lệ thành công lại càng cao, cậu chắc chắn muốn Trương Nhã đi vào ao máu không?" Đứa nhỏ trong gương điều khiển tơ máu màu đỏ, phòng đạo cụ bị tách ra, lộ ra ao máu hỗn loạn phía dưới.
Được tái sinh làm người có thể bù đắp tất cả những tiếc nuối trong quá khứ và có cơ hội nắm lấy tương lai tốt đẹp, cho dù tỷ lệ thành công chỉ là một phần nghìn thì đây cũng là một cơ hội vô cùng quý giá.
Nắm tay Trương Nhã, Trần Ca hỏi ý của cô.
Trương Nhã đứng ở bên cạnh anh, tia máu trong mắt cô đã biến mất, trong mắt ánh lên chút tia khát vọng, nhưng sau một khắc, cô nhẹ nhàng lắc đầu.
Những ngón tay nhợt nhạt rút ra một tơ máu đỏ ngầu từ trái tim, Trương Nhã lấy trái tim hung thần của mình ra và đặt nó trở lại cái bóng của Trần Ca.
Cô ấy không nói gì, nhưng đã đưa ra lựa chọn.
“Nếu như bỏ lỡ cơ hội này, em có thể không bao giờ trở thành người nữa.” Trần Ca nắm lấy tay Trương Nhã và kéo cô ra hành lang, không ngừng thuyết phục.
Sau khoảng nửa giờ, Trần Ca và Trương Nhã trở lại phòng đạo cụ một lần nữa, bọn họ đã đưa ra quyết định.
“Cậu có chắc chắn muốn Trương Nhã sử dụng cơ hội này không? Nếu cố gắng hết sức thì tỷ lệ thành công có thể tăng lên một chút.” Đứa trẻ trong gương đã sẵn sàng dốc toàn lực, đây là sự đền bù của cậu ta dành cho Trần Ca.
“Không, hãy trao cơ hội này cho bác sĩ Cao.” Ngay khi Trần Ca dứt lời, sau lưng anh phát ra tiếng dây xích rơi xuống đất, bác sĩ Cao dường như không ngờ rằng cái kết sẽ là như thế này.
“Trần Ca, thành phố máu phải tích lũy vô số năm mới có được một cơ hội như vậy, cậu thực sự định nhường nó cho tôi sao?” Tim bác sĩ Cao đang đập dữ dội, đã lâu rồi ông ta không có cảm giác này.
“Xác suất thành công của hung thần và áo đỏ là quá thấp, mà vợ của ông cũng chỉ là một người bình thường, cơ hội quý giá như vậy, không thể lãng phí được.” Trần Ca không nói đùa, anh cũng quyết định làm như vậy sau khi đã hỏi ý kiến của Trương Nhã: “Những tội lỗi mà ông phạm phải thì ông nên tự chịu, nhưng vợ ông thì vô tội. Nhân đây, tôi cũng muốn nói cho ông biết một chuyện, hiện tại Cao Nhữ Tuyết rất an toàn, cô ấy cũng nhờ tôi giúp cô ấy chuyển một câu, cô ấy nói cô ấy rất muốn được gặp lại ông.”
Khi ở Nhà Xác Dưới Lòng Đất, bác sĩ Cao hoàn toàn có cơ hội giết Trần Ca và Trương Nhã, nhưng ông ta lại không làm như vậy.
Cho dù lý do của bác sĩ Cao là gì, thì đó cũng là một sự thật khó tránh khỏi.
“Cảm ơn.” Đây là lần đầu tiên bác sĩ Cao có biểu hiện như vậy, ông kéo đứt sợi dây xích trên ngực mình, dùng ngón tay lôi trái tim của mình ra và lấy linh hồn không trọn vẹn của vợ mình ra khỏi đầu quả tim.
“Cơ thể của cô ấy đã bị hủy hoại bởi ma quỷ trong thành phố máu và sương mù đen rồi, nhưng máu thịt của tôi vẫn còn nguyên vẹn, cậu có thể dùng thịt của tôi để sử dụng Hoạt Ngẫu với cô ấy.” Bác sĩ Cao cầm tàn hồn của vợ mình, sau khi Viện trưởng chết, lời nguyền trong linh hồn của vợ ông đã biến mất.
“Không thành vấn đề.”
Sau khi nhận được câu trả lời khẳng định của Trần Ca, bác sĩ Cao đặt linh hồn còn sót lại của vợ mình vào ao máu, nguồn năng lượng thuần khiết nhất sau khi đã bị tước bỏ khỏi vô số cảm xúc tiêu cực và linh hồn của người chết được ẩn trong vực sâu của ao máu.
Khi dòng máu vô biên không ngừng rửa trôi, tàn hồn của vợ bác sĩ Cao dần trở nên hoàn chỉnh.
“Máu thịt của tôi được giấu trong một tòa nhà ở thành phố máu, mấy người đợi tôi một lát, để tôi đi lấy nó.” Bác sĩ Cao giữ lại máu thịt của mình, cũng chỉ vì ngày này.
Không lâu sau, bác sĩ Cao trở lại nhà ma với một áo đỏ khá đặc biệt.
Trần Ca cũng hơi bất ngờ khi nhìn thấy áo đỏ đặc biệt đó, bởi vì đối phương chính là nữ quỷ nhảy giếng ở thôn Hoạt Quan.
“Cô ấy là áo đỏ tồn tại lâu nhất ở Hàm Giang, để tìm cách hồi sinh cho vợ, tôi đã phải đi tìm sự giúp đỡ của cô ấy.” Bác sĩ Cao yêu cầu nữ quỷ bỏ máu thịt của mình ra: “Muốn bảo quản máu thịt của mình ở sau cánh cửa là rất khó khăn, bản thân tôi thì lại không thể phân tâm được, cho nên tôi không thể làm gì khác hơn là nhờ cô ấy trông coi máu thịt hộ.”
Bác sĩ Cao nói một cách bình thản, còn nữ quỷ nhảy giếng thì chẳng có một chút biểu hiện kỳ lạ nào, nếu như không phải Trần Ca đã từng đến thôn Hoạt Quan, biết được thôn Hoạt Quan sau cánh cửa đã bị san bằng, chỉ sợ là anh đã thực sự tin lời bác sĩ Cao nói.
Dưới sự giúp đỡ của mấy hung thần, Trần Ca nhanh chóng sử dụng máu thịt của bác sĩ Cao làm tạo ra một con rối sống.
Tàn hồn của vợ bác sĩ Cao cũng được ao máu chữa lành, khi linh hồn đó được đặt vào con rối sống, cả thành phố máu đột nhiên rung chuyển.
Ranh giới giữa sự sống và cái chết đã bị phá vỡ, trái tim của vợ bác sĩ Cao đã đập lại một lần nữa.
Nhìn vào khuôn mặt quen thuộc đó, lần đầu tiên ánh mắt bác sĩ Cao trở nên dịu dàng như vậy.
Ông ta nhẹ nhàng chải tóc cho vợ, khi mọi người đều nghĩ rằng bác sĩ Cao sẽ đánh thức vợ mình dậy, thì ông lại thì thầm với Trần Ca: “Tôi muốn nhờ cậu làm giúp tôi một việc cuối cùng, chỉ cần cậu làm xong chuyện này, tôi sẽ giúp cậu canh giữ thành phố máu này vĩnh viễn, và đền tất cả tội lỗi cho cậu.”
“Ông muôn nhờ chuyện gì?”
“Sau khi đưa vợ tôi ra khỏi cánh cửa máu, xin hãy giúp tôi sửa chữa ký ức của Cao Nhữ Tuyết, vợ tôi và một số người xung quanh.” Đôi mắt bác sĩ Cao đầy đau lòng, ông nhẹ nhàng đứng dậy: “Cứ đổi thành, người chết trong vụ tai nạn xe hơn mười mấy năm trước chính là tôi.”
Mất gần hai mươi năm để lên kế hoạch, giết chết kẻ thù sống còn là Viện trưởng và hồi sinh cho vợ mình, tâm nguyện cuối cùng của bác sĩ Cao chỉ là muốn vợ và con gái quên đi mình.
Trần Ca không ngờ rằng nguyện vọng cuối cùng của bác sĩ Cao lại là như vậy, anh cũng không trực tiếp đồng ý: “Tôi vẫn nghĩ ông đến gặp trực tiếp họ thì sẽ tốt hơn.”
“Trong những năm qua, tôi đã giết không biết bao nhiêu người và ăn thịt vô số ma quỷ, đến cả biển máu cũng không thể rửa sạch được tội lỗi mà tôi phạm phải.” Bác sĩ Cao nhìn vợ mình, không rời mắt dù chỉ là giây lát: “Tôi không muốn họ nhìn thấy một tôi như vậy.”
Thấy vợ sắp tỉnh dậy, bác sĩ Cao lặng lẽ lui ra ngoài phòng: “Tôi sẽ giúp cậu canh giữ thành phố máu, có thể đến khi tôi chuộc xong tội, tôi sẽ đến gặp họ.”
Bác sĩ Cao rời đi, ông không hề quay đầu nhìn lại.
“Bệnh Viện Bị Nguyền Rủa đã hại rất nhiều người, nếu như mọi chuyện có thể làm lại thì tốt rồi.” Trần Ca nhìn bóng lưng bác sĩ Cao rời đi, trong lòng rất xúc động.
“Rất khó để thay đổi chuyện trong quá khứ, điều chúng ta phải làm là tránh không để cho bi kịch tương tự tái diễn. Màn sương đen sẽ không ngừng gieo mầm những hạt giống lời nguyền, và biết đâu tương lai sẽ có một Viện trưởng mới xuất hiện, tôi không thể nào rời khỏi thành phố máu, đến lúc đó chỉ sợ lại phải làm phiền cậu rồi.” Đứa trẻ trong gương nói với Trần Ca.
“Hoàn cảnh lớn lên khác nhau, ngay cả hạt giống bị nguyền rủa cũng sẽ nở ra những bông hoa khác nhau.” Trần Ca nhìn đứa trẻ trong gương: “Tôi biết mình phải làm gì mà.”
“Tôi đã nói xong những gì tôi cần phải nói, cứ đẩy cửa phòng ngăn ra, cậu có thể trở về hiện thực.” Hình bóng đứa trẻ trong gương từ từ mờ đi.
Đang định đẩy cửa buồng vệ sinh trong nhà ma ra, Trần Ca đột nhiên quay đầu hỏi đứa trẻ: “Nếu như vào nửa đêm của một hôm nào đó, tôi đứng ở phía hiện thực và đẩy một cánh cửa máu ra, có phải tôi sẽ trực tiếp biết được tất cả sự thật không?”
“Trước khi Viện trưởng hồn phi phách tán, phần lớn thời gian tôi đều khá là mơ màng, ông ta vẫn luôn lợi dụng máu thịt và chấp niệm đối với người nhà của tôi để ảnh hưởng tôi. Khi bác sĩ Cao đi vào bên trong cửa, cũng đúng là lúc tôi vẫn còn tỉnh táo.”
“Nếu bác sĩ Cao bước vào cánh cửa máu khi cậu không tỉnh táo, điều gì sẽ xảy ra?” Trần Ca rất muốn biết câu trả lời cho câu hỏi này.
Trong mắt đứa trẻ trong gương hiện lên một tia tội lỗi, cậu ta cũng không nói rõ mà chỉ nói một câu đơn giản: “Cái bóng của cậu cũng đã từng lẻn vào cửa, lúc đó tôi đang ở trong trạng thái không tỉnh táo, Viện trưởng đã cảm nhận được nó thông qua những lời nguyền rủa, lừa nó đi vào một căn phòng có dòng chảy thời gian rất chậm, và đã tra tấn nó trong một thời gian rất dài, rất dài.”