“Cứu tôi với!”
Nửa đêm về sáng, trên đường ở ngoại ô vắng lặng, một chiếc xe đi ngang qua cũng không có.
Ông chú tài xế nhớ kỹ tin nhắn cuối cùng trên điện thoại di động, ông không dám tiến vào rừng cây ở hai bên đường, cứ chạy như điên trên đường cái.
Gió thổi vù vù hai bên tai, sau khi lão Trương chạy được khoảng gần hai mươi mét, ông phát hiện phía sau không có tiếng bước chân, bèn nghiêng đầu nhìn thoáng qua chỗ khác.
“Ông không chạy thoát được đâu!”
Gương mặt ở sau gáy biến dạng vặn vẹo, dường như có vật gì muốn chui ra ngoài. Lúc này hành khách quái vật chỉ còn cách lão Trương khoảng nửa mét.
“Nó muốn chui vào trong đầu mình.” Không biết tại sao ông chú tài xế lại có suy nghĩ kỳ lạ như vậy, ông liều mạng chạy về phía trước, không dám ngoái đầu lại nhìn nữa.
Nhưng có một vài thứ, không phải cứ không quay đầu nhìn thì nó không tồn tại.
Sau gáy có cảm giác đau như bị kim đâm vào, giống như có con dao nhỏ đang từ từ đâm vào trong đó.
“Cứu tôi với!”
Ông hét lên khàn cả giọng, nhưng thứ đáp lại ông cũng chỉ có sự tĩnh mịch.
Cái cổ lạnh lẽo dần trở nên cứng ngắc, ông không có chút sức nào để ngoái đầu lại nữa.
Càng chạy càng chậm, dưỡng khí trong phổi như bị ép cạn, ông thực sự không chạy nổi nữa.
“Dần dần ông sẽ quen thôi.” Phía sau đầu truyền đến tiếng cười âm trầm, tài xế lại chạy bạt mạng về phía trước, đáng tiếc xung quanh nơi đây quá hoang vắng, hai bên đều là rừng rậm, xe cộ qua lại biết phía trước là nhà hỏa táng nên cũng rất ít đi qua nơi này vào buổi tối.
Sau gáy như bị xé ra, loại đau đớn này khó mà chịu nổi, đôi mắt ông chú lái xe nhắm lại, ông cảm thấy như mình sắp ngất đi rồi.
“Đau quá!” Trong đầu chỉ còn lại một ý niệm này, tư duy dần trở nên mơ hồ, trong đầu ông tràn đầy ý nghĩ, sau khi mình tỉnh lại, có khi nào mình sẽ biến thành một quái vật sau gáy có một khuôn mặt hay không?
Cảm giác lạnh lẽo xâm nhập vào não, ký ức bị khuấy động, rốt cục lão Trương không chịu nổi nữa.
“Phịch” một tiếng, lão Trương quỳ rạp trên mặt đất, hai tay chống đất, sau lưng cảm thấy lạnh lẽo như có một con rắn độc đang bò lên sau lưng ông, nhưng ông không thể cử động để phản kháng lại được.
Sau gáy càng lúc càng đau, lão Trương muốn kêu lên nhưng không thể phát ra âm thanh nào nữa, ông lắc lắc đầu, muốn hất rơi thứ đang bò trên ót xuống, đáng tiếc căn bản không hề có hiệu quả.
“Đau quá...”
Ông không phát ra âm thanh nào, nhưng bên tai vẫn vang lên âm thanh.
“Là mình đang nói sao?”
Tư duy của lão Trương trở nên hỗn loạn, ông nỗ lực nhìn về phía thanh âm truyền tới.
Trong đêm tối, nguồn sáng duy nhất chính là đèn xe, cây cối hai bên vang lên xào xạc, thấp thoáng phía xa có vật gì đang đi tới.
“Đau quá, đau quá!”
Âm thanh đau đớn lọt vào tai, mặt lão Trương xám như tro tàn, ông phát hiện âm thanh kia không phải do mình phát ra.
“Lại có thêm một quái vật nữa ư?”
Tài xế co quắp trên mặt đất, cố gắng mở to hai mắt, ông chỉ muốn chăm chỉ lái xe để kiếm tiền nuôi gia đình, không ngờ lại gặp phải chuyện quỷ dị như thế này.
“Sau khi mình chết, thân thể có bị đưa tới nơi nào đó để người ta nghiên cứu không?”
Trong đầu lại bắt đầu xuất hiện những ý nghĩ kỳ quái, cảm giác lạnh lẽo sau lưng dần dần biến mất nhưng cảm giác đau đớn ở sau gáy không hề giảm bớt chút nào.
Nghe được âm thanh kia, dường như hành khách phía sau cũng cảm thấy nguy hiểm, nó bắt đầu tăng tốc độ.
“Hình như quái vật đang cảm thấy sợ hãi?”
Mấy giây cuối trước khi nhắm mắt, ông nhìn thấy phía xa có một chiếc taxi đi tới.
Trong lòng ông muốn gào lên, nhắc nhở đối phương ở đây rất nguy hiểm, nhưng miệng không mở được nữa.
Cửa xe mở ra, tên tâm thần mà ông gặp mấy lần kia xách ba lô chạy ra.
“Sao đi đâu cũng gặp cậu ta vậy nhỉ?”
Tên tâm thần trong miệng lão Trương vứt ba lô sang một bên, lấy một cái búa có tạo hình khoa trương ra, vọt tới phía ông.
“Lần này mình chết chắc rồi.”
Trong giọng nói lộ ra sự tuyệt vọng cùng cực, ngay sau đó lão Trương thấy một màn mà cả đời ông cũng không quên được.
Lúc người đàn ông vọt đến cách ông còn khoảng một, hai mét thì giơ cái búa sắt trong tay lên, nện ngay vào phía sau ót ông.
“Bộp!”
Cảm giác đau đớn phía sau gáy biến mất trong nháy mắt, một vật thể giống hình người bị đập bay ra, lăn lông lốc mấy vòng trên đường cái.
Thanh âm xương cốt gãy lìa vang lên bên tai, tầm nhìn bị một màu đỏ thẫm bao trùm, lão Trương chật vật quay đầu, sau khi nhìn thấy thân thể hành khách bị đập biến dạng, ông không khống chế nổi sự sợ hãi trong lòng, mắt nhắm nghiền, lập tức ngất đi.
“Đừng sợ!” Trần Ca thở hồng hộc, anh gắng sức đuổi theo, cuối cùng cũng chạy tới.
Lão Trương ngã xuống đất rồi ngất đi nên đương nhiên không nghe thấy giọng nói của anh.
Tài xế của chiếc xe taxi phía sau cũng chạy tới, sau khi thấy lão Trương ngất trên mặt đất thì hét lên một tiếng: “Lão Trương, lão Trương, tỉnh lại đi!”
Bóng đêm yên tĩnh bị phá vỡ, hành khách lộn mấy vòng trên đường cái, sau khi thấy Trần ca, hắn ta không nói thêm câu nào, thân thể nghiêng ngả, chạy vào trong cánh rừng bên cạnh đường.
“Báo cảnh sát ngay, nói hung thủ là tội phạm bỏ trốn của vụ án Khu Nội Trú Số Ba!”
Sau khi thông báo một câu, Trần Ca lao thẳng vào trong rừng cây đuổi theo.
Trong rừng rậm, tốc độ bị ảnh hưởng rất lớn, hành khách phía trước chạy như điên, Trần Ca đuổi ở phía sau.
Song phương một đuổi một chạy, kéo dài khoảng vài phút, thể lực của hành khách dần dần yếu đi.
Thân thể hắn ta cong vẹo, một bên bả vai bị đập biến dạng, mỗi bước đi đều như sắp bị tách ra từng mảnh.
“Mày không chạy thoát được đâu!”
Tối nay, Trần Ca tuyệt đối không buông tha tên kia, bất kể vì nhiệm vụ ẩn hay nguyên nhân khác, anh đều có lý do biến Hiệp hội kể chuyện lạ trở thành dĩ vãn.
Nghe được tiếng kêu gào sau lưng, hành khách cắn chặt răng, mấy phút trước hắn ta cũng từng nói câu như thế.
Giờ tình thế đã thay đổi, chuyện lạ của tối nay không chỉ không hoàn thành, thậm chí có khả năng bản thân còn mất mạng.
Hắn ta bận suy nghĩ trong lòng, mất chú ý một chút, chân bị vấp phải vật gì đó, thân thể vốn bị đập biến dạng, giờ hoàn toàn mất cân bằng, té sầm trên mặt đất.
“Chạy tiếp đi chứ?” Sao Trần Ca có thể bỏ qua cơ hội tốt như vậy được, anh dùng toàn lực để rút ngắn khoảng cách, búa sắt máu tanh dữ tợn dần phóng to trong mắt hành khách.
Trong lòng hắn ta đột nhiên sinh ra cảm giác hoảng hốt, hành khách bò trên mặt đất, liều mạng trốn vào sâu trong rừng cây.
Chỉ vài giây sau, Trần Ca đã đuổi kịp.
Búa nát sọ đập vào bắp đùi của hành khách, trong giây phút mấu chốt, khuỷu tay hành khách chống mạnh xuống đất nhanh chóng tránh thoát.
“Bịch!”
Búa đập trên thân cây khô, làm bung một mảng vỏ cây lớn, thân cây lay động kịch liệt.
Sắc mặt hành khách trắng bệch, nhìn còn thê thảm hơn cả người chết.
“Thật khinh người quá đáng!”
Khuôn mặt ở sau gáy của hắn ta bắt đầu nhúc nhích, từng sợi tơ máu thoát ra ngoài lớp da bện lại một lần nữa.
Chỉ một lát sau, khuôn mặt sau gáy của hành khách tương tự Trần Ca đến tám, chín phần.
“Có thể điều khiển những tơ máu này, quả nhiên mày chạy từ sau cửa ra.”
Không đợi quái vật lột xác hoàn toàn, Trần Ca đã xông tới, anh chưa bao giờ nương tay với những quái vật này.
“Tao đã đợi mày lao đến đây từ lâu rồi!”
Lúc Trần Ca tới gần, hành khách bỗng nhiên chủ động nhảy lên lao về phía anh, hai tay duỗi về phía trước, liều lĩnh muốn tóm bả vai của Trần Ca lại.
Khuôn mặt kia khá giống Trần Ca, nó lộ ra nụ cười bệnh hoạn, muốn tiến sát mặt Trần Ca.
Nó thấy Trần Ca đã bắt đầu bày mưu, nhưng nó lại quên một điểm quan trọng.
Giữa gương mặt đó và Trần Ca có một thanh âm càng cuồng loạn hơn vang lên.
“Đau quá, đau quá đi!”