Hàn Thu Minh chỉ kịp hét thảm một tiếng thì cái miệng của anh ta đã bị vật gì đó bịt lại.
Sự sợ hãi vô cùng bao phủ lấy anh ta, không thể nhìn rõ bất cứ thứ gì, cảm giác lạnh như băng lan ra toàn thân, cơ thể như bị ai đó kéo lê về một phía.
Ngay khi tiếng đóng cửa vang lên, hành lang lại khôi phục nguyên trạng một lần nữa.
Khu Nội Trú Số Ba rất lớn, đầu cuối hành lang đều cách nhau rất xa, chỉ có điều Dạ Tiểu Tâm vẫn nghe được một ít tiếng động.
Cô hơi do dự một chút nhưng vẫn đi ra khỏi văn phòng viện trưởng, cô gái tùy tiện vô tư lúc đầu nay lại vô cùng cẩn thận, mỗi một bước đều cân nhắc thật lâu.
Đi đến chỗ rẽ, hành lang bên kia không có cái gì.
“Tên kia đã chạy đi đâu rồi? Có phải đã đạp trúng cơ quan cạm bẫy nào không vậy?” Dạ Tiểu Tâm đi về phía cuối hành lang đen như mực, cô mới đi được một nửa đột nhiên nghe thấy tiếng bước chân.
“Tiếng bước chân của Hàn Thu Minh nhẹ nhàng không có lực, bước chân của người này lại có vẻ khá vững vàng, giống như của loại người một khi đã quyết định cái gì là sẽ không dao động.” Dạ Tiểu Tâm trốn trong phòng bệnh bên cạnh, ghé vào khe cửa nhìn lén.
Cũng không lâu lắm, một con quái vật cực kỳ kinh khủng xuất hiện.
Hắn mặc một cái áo blouse nhuốm đầy máu tươi, khuôn mặt giống như được hợp lại từ nhiều khuôn mặt khác nhau, trên người mang theo sát khí, trong tay còn cầm một cây búa có tạo hình khoa trương.
Máu bám đầy trong các rãnh búa, đầu nhọn ma sát với tường, cái búa đó không phải đạo cụ mà là hung khí thứ thiệt.
“Diễn viên bên trong Khu Nội Trú Số Ba sao?”
20 phút đã qua nên diễn viên bắt đầu lên sân khấu rồi sao?
Lần hoảng hốt đầu tiên của Dạ Tiểu Tâm kể từ khi đi vào nhà ma chính là lúc nhìn thấy trên lưng Hàn Thu Minh có người, còn lần thứ hai chính là bây giờ, con quái vật kia không ngừng tới gần, ngón tay trắng nõn của Dạ Tiểu Tâm không khỏi nắm chặt lấy cánh cửa.
Đây là trải nghiệm chưa từng thấy ở những nhà ma khác, chính cô cũng không thể nghĩ ra được nguyên nhân.
“Tại sao mình phải sợ?”
Nhìn con quái vật ấy khua khua cái búa một cách thuần thục, Dạ Tiểu Tâm muốn rời xa theo bản năng: “Các diễn viên trong nhà ma khác đều là biểu diễn, nhưng khi nhìn vào bác sĩ này, dường như anh ta đã thực sự dùng cây búa làm điều gì đó tàn nhẫn.”
Mãi cho đến khi vị bác sĩ mặc trang phục đẫm máu kia rời khỏi, Dạ Tiểu Tâm mới lén lút đi ra, cô cầm sổ ghi chép của mình ra rồi tùy tiện viết mấy chữ lên đó, sau đó len lén đi theo phía sau bác sĩ.
...
Chỗ sâu nhất trong Khu Nội Trú Số Ba, Quách Diểu và Tống An đứng ở trước cửa phòng bệnh số 9 và số 10.
“Tất cả phòng đánh số trên hành lang tầng này đều khác với những tầng khác, trong đó có phòng bệnh 8, 9, 10 này là ba phòng đặc biệt nhất, bởi vì chỉ có ba cửa phòng này làm bằng sắt thôi.”
Quách Diểu nói phát hiện của mình cho những người khác: “Trước tiên chúng ta cứ tập trung vào ba phòng này đã, mọi người không nên rời khỏi tầm mắt của nhau, nếu như phát hiện được thứ gì thì nhớ kỹ là phải gọi những người khác đến đó, đừng tự ý đi hay đụng vào.”
Bọn họ tiến vào phòng bệnh số 8 đầu tiên, lưới chống trộm được lắp trên cửa sổ, dây buộc nằm rải rác hai bên giường lò xo, cả phòng mang đến cho người ta cảm giác rất kỳ quái, nhưng lại không tìm ra nguyên nhân gây ra sự kỳ quái đó.
“Trong phòng bệnh này...” Quách Diểu nhìn chằm chằm vào chiếc giường lò xo kia trong một thời gian dài, nói không chắc chắn lắm: “Hình như mọi thứ đều không đối xứng.”
Nghe anh ta nói như vậy thì các du khách khác đều nhìn ra.
Tủ quần áo bị đập vỡ và phá hủy ở một bên, nhưng phía bên kia vẫn còn nguyên vẹn; phía bên trái của giường là bình thường, còn bên phải bị bẻ ra rồi gấp lại; ngay cả mặt đất và tường cũng là một bên gọn gàng sạch sẽ, bên còn lại bị bôi đồ bẩn lên.
“Phòng bệnh này muốn biểu đạt cái gì? Manh mối chính để phá giải là sự bất cân xứng sao?”
Người nằm trong phòng bệnh số 8 tên là Hùng Thanh, là một tên điên mắc hội chứng Neglect, thứ đối xứng hài hòa trong mắt người bình thường thì hắn ta lại cảm thấy vặn vẹo xấu xí, cho nên thế giới ở trong mắt của hắn ta chính là dị dạng và bệnh hoạn, cần phải sửa chữa.
Mấy du khách tìm đến nửa ngày cũng không thấy vật gì hữu dụng, trong phòng bệnh số 8 cũng chẳng có lối đi bí mật nào cả.
Bọn họ rời khỏi phòng bệnh số 8, lại đi sang phòng bệnh số 9.
Đẩy cửa sắt ra, phòng bệnh số 9 là căn phòng sạch sẽ nhất trong Khu Nội Trú Số Ba, không có đồ linh tinh hay rác rưởi, trên vách tường cũng không có mấy bức phác họa kỳ quái nào.
Ở trong khung cảnh Khu Nội Trú Số Ba thì phòng bệnh như này lại mang tới cho người khác cảm giác càng khác thường hơn.
Mấy du khách lục tung cả phòng lên cũng không tìm được thứ gì có ích.
“Rốt cuộc thì ông chủ Trần muốn biểu đạt cái gì? Thiết kế độ khó có phải cao quá rồi không?”
Người bệnh đã từng ở trong phòng bệnh số 9 tên là Ngô Phi, ngay cả nhân cách chủ của Môn Nam cũng nghĩ rằng người này vô cùng nguy hiểm.
Đẩy cánh cửa sắt ở phòng cuối cùng ra, mấy du khách mới đứng ngoài cửa đã gửi thấy một mùi thật gay mũi.
Tóc gáy dựng ngược hết lên, da đầu kéo căng, đó là phản ứng tự nhiên của cơ thể khi có thể gặp nguy hiểm.
Phòng bệnh số 10, trước đây khi Trần Ca làm nhiệm vụ tập luyện, bởi vì cửa sắt bị đóng chặt nên thực tế thì anh cũng chưa từng bước vào phòng bệnh này.
“Hay là chúng ta đi tiếp đi.” Tô Lạc Lạc bịt miệng mũi lại, đứng ở bên ngoài.
“Trong phòng có mùi, cô và Tiểu Đỗ cũng không cần đi vào đâu.”
Hai người Quách Diểu cùng Tống An đi vào phòng bệnh số 10, cách bố trí của phòng này chỉ có thể dùng từ mất trí để hình dung.
Không có cửa sổ, đây là một không gian hoàn toàn khép kín, trong phòng không có đệm, tủ và những thứ tương tự, chỉ có một chiếc chăn bốc mùi bị ném trên giường.
Nhìn không thì những thứ này dường như rất bình thường, nhưng mà khi đưa mắt nhìn về phía tường thì Quách Diểu và Tống An lại có cảm giác hơi sợ hãi.
Tường, mặt đất, ngoại trừ trần nhà đều viết đầy những dòng chữ bằng máu to to nhỏ nhỏ, nhìn một cái mà những chữ đó như sống lại, không ngừng nhảy lên trước mắt.
Điều khiến người ta sợ nhất chính là ở bức tường đối diện với cửa phòng còn khảm nổi khuôn mặt một người đàn ông, lớp khảm khá mỏng, nhìn giống như cười mà không phải cười.
“Đại ca, gương mặt đó nhìn không giống như là đạo cụ, cao su nhân tạo không có loại cảm giác da thịt như thế này.”
“Tôi biết.”
Quách Diểu bước vài bước về phía khuôn mặt, anh ta giơ tay lên và muốn chạm vào mặt để xác định một chút. Nhưng khi tay anh ta chỉ còn cách nơi đó vài xen-ti-mét thì cố gắng như thế nào cũng không thể sờ vào được: “Hay là thôi đi, tôi có cảm giác manh mối cũng không nằm ở khuôn mặt này đâu, rất có khả năng được giấu trong chữ máu kia.”
Quách Diểu nhìn về phía chữ máu ở xung quanh khuôn mặt, anh ta kinh ngạc phát hiện ra chữ máu trong phòng bệnh số 10 khác với chữ máu trên hành lang, những câu này có logic cơ bản nhất, dường như đang kể một câu chuyện cũ.
Dùng điện thoại chiếu sáng, anh ta đọc từng chữ một ra.
[Vợ tôi mắng tôi là kẻ giết người, cha mẹ không muốn nói chuyện với tôi, hàng xóm thì chỉ chỉ trỏ trỏ nói xấu tôi, tất cả mọi người đều cách xa tôi.]
[Tôi không nên sống, nhưng lại không tìm được lý do để chết.]
[Tôi là hung thủ giết chết con mình, đúng vậy, tôi chưa từng phủ nhận chuyện này.]
[Tôi không nên để chúng ở nhà một mình, tôi không nên quên tắt lửa đã vội vã đi làm.]
[Ba mạng người, đều là con của tôi.]
[Tôi phải chuộc tội như thế nào bây giờ?]
[Tôi muốn moi tim mình ra để cho mấy người nhìn.]
[Cầu xin các người đừng nói nữa, thực sự xin lỗi, đều là do tôi sai.]
[Tôi không nên tranh cãi với các người, tôi nên yên lặng thừa nhận.]
[Nếu như đêm đó tôi và vợ không cãi nhau, có lẽ cô ấy sẽ không lái xe đến nhà bố mẹ ngay giữa đêm khuya, càng không bị những người đó làm tổn thương.]
[Xin lỗi, đều do tôi sai.]
[Tôi muốn chuộc lỗi, nhưng bây giờ tôi nên làm gì để chuộc lỗi đây?]
[Tôi cảm thấy như trong cơ thể đang có một cây kim sắt, nó chọc vào trái tim tôi, khiến cho tôi cảm thấy đau đớn trong từng hơi thở.]
[Tôi nên làm gì đây? Ít nhất cũng nên cố gắng sống.]
[Tôi chuyển đến một nơi hoàn toàn xa lạ, nhưng tình hình vẫn không thay đổi chút nào.]
[Sự áy náy đang hành hạ tôi, tôi chính là kẻ giết người, một kẻ giết người không thể được tha thứ.]