Cảnh tượng mới được mở ra nhưng lại không có ai muốn tham quan khiến cho Trần Ca có cảm giác như áo gấm đi đêm.
Từ tương tác của khách tham quan trong phần mềm của ngôi nhà ma có thể thấy họ đều rất tò mò với cảnh tượng mới. Nhưng mà khách tham quan có thể thử thách cảnh tượng ba sao thì tất nhiên trước đó phải là người giảo hoạt đã vượt qua cảnh tượng hai sao.
Mỗi người họ đều rất cẩn thận, đều muốn để người khác đi trước dò đường, mang thông tin trực tiếp và tư liệu ra ngoài. Còn có một số khách quen của ngôi nhà ma lúc này đang ngồi trong phòng nghỉ ngơi, ngồi chờ xem kịch.
“Đợt khách tham quan này không được rồi, nhát gan quá, không có ý chí tiến lên, lại luôn muốn người khác đi đầu.” Trần Ca cầm điện thoại ra khỏi phòng nghỉ, quay lại trong ngôi nhà ma.
Đợi sau khi anh đi, bên ngoài mới bắt đầu ồn ào, các khách tham quan thì thầm to nhỏ, bàn tán về chuyện cảnh tượng mới.
Mỗi cảnh tượng trong ngôi nhà ma của Trần Ca đều cho người ta một cảm giác cực kỳ chân thật, chắc chắn là đã được thiết kế rất kỹ càng.
Ba cảnh tượng kinh dị ba sao là ba loại hình khác nhau hoàn toàn. Điều này khiến cho trong lòng những người yêu thích ngôi nhà ma giống như bị mèo cào, cực kỳ tò mò, rất muốn đi tự trải nghiệm nhưng lại sợ hãi, lo lắng gặp phải cái gì đó quá kích thích.
“Thầy Mục, trước đó anh Vương đã bị nhà ma này dọa cho nằm viện, đến giờ còn chưa ổn.” Trong đám người phía sau có một người trẻ tuổi mặc quần jean, nói với người trung niên bên cạnh: “Mới qua mấy ngày thôi, anh ta lại mở thêm một cảnh tượng mới. Tôi cảm thấy bọn họ chắc chắn là đã chuẩn bị xong hết từ trước rồi, chỉ chờ đến mùa đông khách mà cạnh tranh thị trường với chúng ta. Bây giờ công khai cảnh tượng này chắc hẳn chưa phải là đòn sát thủ của anh ta.”
“Thứ tốt chắc chắn sẽ để đến cuối cùng, nhưng khu vui chơi Thế Kỷ Mới chỉ dựa vào một ngôi nhà ma mà đòi cạnh tranh với chúng ta sao, vậy thì kém xa quá. Bọn họ chỉ kiếm được một chút, xảy ra vấn đề trong việc xác định vị trí khu vui chơi của mình, lại chỉ có thể phục vụ được duy nhất một loại đối tượng khách, bây giờ chẳng khác nào đang nhảy trên dây.” Người đàn ông trung niên chỉ rõ ra vấn đề.
“Vậy chúng ta cứ mặc kệ họ sao? Mặc kệ họ tự sinh tự diệt à?” Người trẻ tuổi cảm thấy người đàn ông trung niên nói rất có lý.
“Cũng không thể mặc kệ được.” Người đàn ông trung niên nhìn khách tham quan nhiệt tình xếp hàng xung quanh. Ông ta nhìn hàng người dài thật dài, hạ giọng nói: “Cửu Giang có một khu vui chơi là đủ rồi, tôi chỉ cần đưa điểm đặc biệt của khu vui chơi Thế Kỷ Mới vào trong khu vui chơi của mình, vậy thì khu vui chơi này chẳng cần tồn tại nữa.”
“Đưa điểm đặc biệt của bọn họ vào khu vui chơi của chúng ta?” Người trẻ tuổi cái hiểu cái không, gật đầu: “Tức là khu vui chơi của chúng ta cũng mở một ngôi nhà ma? Tôi nhớ lần trước khi anh Vương tới, hình như có nói qua vấn đề này.”
“Trang thiết bị của chúng ta hơn khu vui chơi Thế Kỷ Mới tới năm năm. Chúng ta có những thứ bọn họ không có, mà những cái bọn họ có, tất bị chúng ta phục chế lại, dùng kỹ thuật ảo cũng sẽ đạt được hiệu quả như vậy. Cho nên bọn họ chắc chắn không có khả năng.” Người đàn ông trung niên đã tính toán xong kế hoạch tiếp theo: “Nhưng trước đó, chúng ta phải giải quyết một vấn đề khó, chính là phải hiểu rõ tại sao ngôi nhà ma của cậu ta lại có thể hấp dẫn mọi người như vậy. Theo tôi được biết thì ngôi nhà ma của khu vui chơi Thế Kỷ Mới đợt vừa rồi đã trở thành chủ đề nóng trước nay chưa từng có trên mạng, tỉ lệ người khen cao đến dọa người. Đây là chuyện mà từ trước tới nay chưa có ngôi nhà ma nào làm được.”
“Tôi hiểu, hôm nay chúng ta đi trải nghiệm cái cảnh tượng hôm trước anh Vương đã đi chứ?” Người trẻ tuổi nhìn thoáng qua màn hình lớn trong phòng nghỉ: “Cảm giác cảnh tượng mới kia của anh ta cũng cực kỳ hấp dẫn mọi người.”
Người đàn ông trung niên cẩn thận hỏi lại: “Tiểu Lý, cậu là người to gan nhất khu vui chơi của chúng ta, nhiệm vụ hôm nay khá quan trọng, tôi sẽ ở bên ngoài viện trợ cho cậu. Cậu phải nhớ lúc nào cũng sẵn sàng gửi những thứ quan trọng cho tôi.”
“Anh không đi vào sao?” Người trẻ tuổi đứng đó hơi sửng sốt.
“Cần phải có một người ở bên ngoài, lần trước tôi nghe nói anh Vương đã chụp được thứ rất quan trọng, đáng tiếc lại bị người ta xóa rồi. Lần này chúng ta không thể để chuyện đó xảy ra, cậu chụp cho cẩn thận, sau đó gửi ngay cho tôi. Tôi sẽ gửi vào trong lưu trữ đám mây của công ty, không cho người khác cơ hội cản trở.”
Thầy Mục nói rất có lý nhưng lại khiến Tiểu Lý thấy không thoải mái. Chỉ khi người ta bị dọa sợ đến ngất đi thì những gì chụp được sẽ chẳng hiểu nổi mà bị xóa mất. Cậu ta nhìn cách thầy Mục sắp xếp, bên phía khu vui chơi đã chuẩn bị sẵn trường hợp cậu ta bị sợ đến ngất.
“Vậy tôi sẽ bắt đầu đi từ cảnh tượng một sao trước.”
Cảnh tượng mới vừa được mở, có rất nhiều khách tham quan nóng lòng nhưng lại thiếu mất một người đi đầu. Trần Ca ở trong ngôi nhà ma nhìn ra xem tình hình bên ngoài, anh đã nóng lòng đến độ muốn quơ đại mấy người vào đây.
Mãi cho đến 11 giờ trưa, khách tham quan xếp hàng bên ngoài cuối cùng có người không nhịn được nữa.
“Khu Nội Trú Số Ba và Thôn Hoạt Quan chúng ta đều đã đi xem rồi. Điều kiện vượt ải đều là tìm được vật phẩm chỉ định, muốn tìm được mục tiêu ở trong cảnh tượng rộng lớn như vậy sẽ rất khó khăn. Đợi lát nữa tôi đi hỏi ông chủ một chút, xem xem điều kiện vượt ải ở cảnh tượng mới là gì. Nếu không phải là tìm kiếm vật phẩm, tôi cảm thấy chúng ta vẫn có hy vọng vượt ải.” Người nói chuyện là Dương Thần của Học viện Pháp y Cửu Giang. Buổi sáng khi cậu ta nhìn thấy Trần Ca giới thiệu cảnh tượng mới trên phần mềm của nhà ma, thật sự là rất nóng lòng, cho nên cậu ta đã cùng hai người bạn học trốn tiết đến tham quan.
“Cậu chắc chắn là muốn chơi cảnh tượng mới sao? Đại ca, có phải sau khi cậu tham quan cảnh tượng ba sao xong thì gan to hơn không? Cậu đã quên trước đó ba người chúng ta bị đưa ra khỏi nhà ma bằng cách nào à?” Người vừa nói gọi là Vương Diễm, tính cách rất nóng nảy.
“Xem xét lại một chút đi…” Người nói chuyện cuối cùng là một cô gái thoạt nhìn rất điềm đạm tên là Lý Tuyết, ba người đã từng tới tham quan ngôi nhà ma.
Lần đó đúng là lần Hiệp hội kể chuyện lạ phái người đến quấy rối. Sau khi Trần Ca xử lý xong người của Hiệp hội kể chuyện lạ còn đặc biệt miễn phí vé vào cửa cho ba người họ, còn nói lần sau họ tới tham quan sẽ có ưu đãi.
“Chúng ta tới vì có cảnh tượng mới, bây giờ hai người lại sợ hãi, vậy chúng ta tới có ý nghĩa gì chứ?” Dương Thần nhìn đội mình đã tuyển chọn: “Vậy đi, chúng ta cứ mua vé trước, không vào sớm vội. Chờ nhiều người chịu vào tham quan cảnh tượng mới rồi chúng ta lại đi chung. Nhiều người thì cảm giác kinh khủng chắc chắn sẽ giảm bớt.”
Hai người bạn đồng hành cuối cùng cũng đồng ý. Ba người mua vé vào cửa của cảnh tượng mới trong ánh mắt thương cảm và cảm thông của chú Từ, sau đó đi vào bên trong ngôi nhà ma.
“Trước tiên ký cam kết không truy cứu trách nhiệm, giấy bút ở trên bàn.” Trần Ca nói xong, ngẩng đầu nhìn lên mới nhận ra là người quen. Anh lập tức nhiệt tình hẳn lên.
“Ông chủ, lần này mấy người chúng tôi muốn tham quan cảnh tượng mới.”
Nghe thấy ba chữ cảnh tượng mới, trên mặt Trần Ca không kiềm được nụ cười: “Cảnh tượng mới ưu đãi giảm 50%, hôm nay coi như mọi người đến đúng ngày rồi.”
Bây giờ Dương Thần vừa thấy Trần Ca mỉm cười thì lông tơ sẽ dựng đứng lên theo bản năng, cậu ta vội vàng giải thích: “Chúng tôi muốn đợi thêm nhiều người rồi mới cùng nhau đi vào.”
“Không thành vấn đề, mọi người cứ ngồi bên kia nghỉ ngơi trước đi, tôi đi rót nước cho mọi người.”
“Không cần đâu ông chủ, chúng tôi không khát lắm...” Dương Thần còn muốn nói gì đó nhưng lại bị Trần Ca cắt ngang.
“Khách sáo gì chứ, đều là người một nhà cả, bây giờ tôi nhìn thấy sinh viên Học viện Pháp y Cửu Giang sẽ cảm thấy rất thân thiết. “Trần Ca đưa cho ba người ba chai nước: “Chờ ở đây, tôi ra ngoài xem sao.”
Trần Ca cầm điện thoại ra khỏi ngôi nhà ma, cất cao giọng về phía khách tham quan: “Còn có khách tham quan nào muốn trải nghiệm cảnh tượng mới không? Hiện giờ đã có sáu du khách đăng ký tham dự. Vì đây là lần đầu tiên mở cửa, để giúp mọi người có cơ hội thích ứng, tôi sẽ hợp mười khách tham quan vào tham quan lần này!”