“Chuyện gì đến sẽ đến, cứ bình tĩnh đón nhận.” Trần Ca bước đến chỗ quan tài.
“Cậu bình tĩnh đi!” Ông cụ Bạch bắt lấy Trần Ca: “Đây là quan tài chứa người chết đó!”
Giọng nói của ông cụ hơi lớn, lão Ngụy vội vàng khuyên cả hai: “Việc này rất kỳ quặc, chúng ta phải thận trọng.”
“Bà lão nói ba căn phòng là ba quan tài này, bà ấy không phải người nên quan tài chính là nhà của bà ấy.” Trần Ca bình tĩnh gỡ tay của ông cụ Bạch ra: “Suy luận của cháu có vấn đề à?”
“Vấn đề là...”
Ông cụ Bạch và lão Ngụy thật sự không biết nên trò chuyện với Trần Ca thế nào, lão Ngụy im lặng hồi lâu mới lên tiếng: “Cậu thấy mấy thứ này rồi mà không sợ à?”
“Đương nhiên là sợ, nhưng bây giờ sợ cũng vô ích, hai người thấy cháu nói đúng không?” Trần Ca nhìn lão Ngụy: “Đừng để mấy thứ ngổn ngang này quấy rầy mình, đến đây cả đi.”
Ba người cùng bước đến cạnh quan tài được chế tạo thô sơ, mặt ngoài được bôi một lớp nâu đen gì đó có mùi hôi nhè nhẹ.
“Cái này có phải là mùi xác thối không?” Ông cụ Bạch nhìn lão Ngụy.
“Xác thối còn khó ngửi hơn mùi này nhiều, hẳn đây chỉ là mùi gỗ mục thôi.” Lão Ngụy chấp nhận hiện thực là Trần Ca không chịu rời khỏi đây nên nhanh chóng tiến vào trạng thái thường ngày. Suy cho cùng ông vẫn là cảnh sát có kinh nghiệm điều tra hình sự phong phú, trong thời khắc mấu chốt thì mạnh hơn người bình thường nhiều lắm: “Hai người nghe tôi nói đây, chúng ta không thể tin hết lời của bà lão ấy, tốt nhất là nên nghĩ thêm biện pháp phòng hờ cho đêm nay. Tôi đã nhớ kỹ đường đi đến đây rồi, đêm nay chúng ta ở cùng một chỗ, lúc gặp nguy hiểm buộc phải chạy ra ngoài thì nhớ đi theo tôi, tuyệt đối đừng để bị lạc!”
“Chúng ta tìm hiểu về việc bà lão đó là người hay quỷ trước rồi hẵng tính.” Trần Ca nâng nắp quan tài bằng hai tay.
“Cậu muốn làm gì?”
“Mở quan tài.” Trần Ca dùng sức đẩy nắp quan tài ra một chút.
“Chẳng lẽ cậu thật sự muốn ngủ tại cái nơi có ba bộ quan tài này à?”
“Cứ xem xét tình hình trước đã.” Trần Ca đẩy phân nửa nắp quan tài ra và nhìn vào, bên trong đặt một áo liệm cho người chết.
“Đừng lộn xộn! Chuyện này rất không may đó, đụng vào là sẽ kích thích linh hồn đã qua đời và dễ đưa thứ không tốt đến.” Ông cụ Bạch nắm chặt lấy tay của Trần Ca, lão Ngụy cũng vội chạy đến cùng hợp sức với ông cụ để kéo anh qua một bên.
“Cháu chỉ muốn xem thử để hiểu rõ bố cục của căn phòng này thôi.” Ông cụ Bạch và lão Ngụy thấy Trần Ca chịu ngoan ngoãn lại mới thở phào nhẹ nhõm, có điều lời nói của anh sau đó lại khiến hai người trở nên hồi hộp: “Thật ra cháu rất muốn mở hết mấy quan tài trong thôn ra xem thử, chắc hẳn bí mật lớn nhất của cả thôn được giấu trong quan tài.”
“Cậu ra ngoài đừng có nói như vậy, tôi sợ cậu bị người trong thôn đánh chết.” Ông Bạch bước đến bên quan tài hòng đóng nắp lại, nhưng ông chợt cau mày khi thấy bộ áo liệm ở bên trong: “Sao áo liệm trong thôn bọn họ lại là màu đỏ thế?”
“Đúng vậy, ban nãy cháu cũng thấy kỳ quái nên mới định lấy nó ra xem thử.” Trần Ca cũng bước đến: “Trên cửa treo đèn lồng giấy màu trắng nhưng áo liệm lại màu đỏ, thôn này hoàn toàn làm điên đảo hai màu sắc ấy rồi, trông cứ như minh hôn vậy.”
“Cậu biết minh hôn nữa à?” Ông cụ Bạch liếc Trần Ca.
“Trong nhà ma của cháu có một cảnh tượng kinh dị là Minh Hôn, người sống gả cho người chết, sống chết thành đôi.”
Trần Ca đang định kể chuyện minh hôn thì ông cụ Bạch và lão Ngụy cùng xua tay với anh: “Đừng nói nữa, đêm hôm khuya khoắt đã đủ khiếp người rồi.”
Hai ông cùng vây quanh quan tài để nhìn bộ áo liệm bên trong, thâm tâm cả hai đều nơm nớp lo sợ.
Ầm!
Tiếng động đột nhiên vang lên khiến lão Ngụy và ông cụ Bạch giật thót, quay lại nhìn mới thấy Trần Ca đã đẩy quan tài bên cạnh ra, muốn ngăn cũng không kịp.
Ba bộ quan tài chứa ba bộ áo liệm màu đỏ thẫm, khi nhìn theo ánh đèn từ điện thoại thì trông chẳng khác gì quan tài đang rướm máu cả.
“Kích cỡ không giống, cách làm cũng không, có nữ có nam, rất có thể là một nhà ba người.” Trần Ca lại đứng cạnh quan tài: “Bây giờ cháu đang nghĩ quan tài nằm trong phòng, áo liệm cũng có mà xác chết biến đi đâu rồi?”
Anh hỏi ông cụ Bạch ở bên cạnh: “Ông ơi, đây chẳng phải là một trong những tập tục của thôn quan tài sao? Mỗi nhà sẽ chuẩn bị quan tài cho mình dù vẫn còn sống.”
“Đại khái vậy.” Ông cụ Bạch cũng không chắc lắm.
“Trong quan tài không có xác chết, nếu đây là quan tài sống thì chứng tỏ chủ nhà vẫn chưa chết.” Trần Ca sờ sờ cằm: “Hai người cảm thấy đêm nay chủ nhà này có quay về đây không? Nếu như bọn họ về rồi thấy chúng ta ở trong nhà của bọn họ thì sao?”
Anh vốn thuận miệng hỏi thế, nhưng ông cụ Bạch và lão Ngụy lại cảm thấy hơi lạnh len lỏi vào tim mình.
“Bọn họ trở về thì hay, chúng ta có thể hỏi họ về tình hình ở đây.” Ông cụ Bạch vẫn còn hi vọng rằng có thể giao tiếp với người trong thôn Hoạt Quan.
“Cháu cảm thấy vào thời khắc đặc biệt thì nên sử dụng phương pháp đặc biệt, nửa đêm nửa hôm trong rừng sâu núi thẳm, người bình thường sẽ rời khỏi nhà à?” Trần Ca nói ra đề nghị của mình: “Cháu cảm thấy chúng ta nên mai phục trước cửa, bọn họ vừa đến thì bắt ngay. Bọn họ có ba người và chúng ta cũng thế nên sẽ là một chọi một. Sau khi bắt bọn họ thì nhớ che miệng họ lại, tạm thời nhét vào quan tài trước và dùng áo liệm trói tay chân lại để hạn chế hành động của bọn họ, chờ đến khi chúng ta hoàn toàn chiếm thế chủ động mới từ từ ép hỏi.”
Trần Ca đưa ra kế hoạch của mình, có điều nét mặt của ông cụ Bạch và lão Ngụy ở bên cạnh chợt trở nên kỳ lạ hơn hẳn.
“Hình như làm vậy không tốt lắm đâu, người ta đâu có hại mình?” Ông cụ Bạch vẫn là người hiền lành, chuyển từ đứng cạnh Trần Ca sang đứng cạnh lão Ngụy, trong thời khắc mấu chốt thì cảnh sát vẫn tốt hơn.
“Đợi đến khi bọn họ muốn hại mình thì không kịp nữa rồi, đây là kế “tiên hạ thủ vi cường*”, bóp chết nguy hiểm từ trong trứng nước.” Trần Ca nói xong bèn đứng sau cửa trước, hành động tự nhiên và thành thạo như thể đã từng tập luyện vô số lần: “Lão Ngụy, chú mai phục ở phía dưới cửa sổ, ông cụ Bạch trốn ở cạnh quan tài thứ hai. Cháu đã kiểm tra rồi, chỗ đó vừa vặn là góc chết trong mắt đối phương.”
(*) Tiên hạ thủ vi cường: Người ra tay trước sẽ chiếm thế mạnh, một câu nói trong Binh Pháp Tôn Tử.
“Cậu học mấy thứ này từ ai vậy?” Lão Ngụy và ông cụ Bạch vào vị trí chỉ định, cả hai cũng không biết tại sao mình lại nghe theo lời của Trần Ca.
“Chúng cháu mở nhà ma mà, điều quan trọng nhất là lợi dụng không gian có hạn để tạo những nỗi sợ hãi vô hạn cho khách tham quan.” Trần Ca nhìn ra ngoài sân thông qua khe cửa gỗ: “Hai người nghỉ ngơi một lát đi, đi lâu vậy cũng mệt rồi.”
“Được, vậy chúng ta thay phiên mỗi canh người một tiếng, để mọi người đều được nghỉ ngơi.”
Ông cụ Bạch tiếp lời lão Ngụy: “Không thành vấn đề, tuy rằng tôi lớn tuổi nhưng cơ thể còn khỏe lắm, không ngủ một đêm cũng không sao.”
“Không cần đâu.” Trần Ca dời mắt từ khe cửa gỗ sang hai người đi cùng mình, đồng thời vươn tay vuốt con mèo trắng đang xù lông trong ba lô: “Nói khẽ thôi, hình như bọn họ đến rồi.”