Thử Nghiệm Đất Cháy

Lượt đọc: 922 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 23

Thomas tỉnh dậy khi bị gió ập vào mặt và tóc tai quần áo. Có cảm giác như những bàn tay vô hình tìm cách giật phăng chúng. Trời rất tối. Rất lạnh nữa. Toàn thân Thomas run lên vì lạnh, chống khuỷu tay nhổm dậy, nó nhìn quanh, khó khăn lắm mới thấy được những bóng đen nằm ngủ gần đó với tấm vải quấn chặt quanh người.

Vải quấn.

Nó buột miệng kêu lên tức tối, rồi bật dậy. Vào một lúc nào đó trong đêm, tấm vải của nó đã bị tuột ra và bay mất. Với trận cuồng phong này thì có lẽ giờ tấm vải đã ở cách đây mười dặm.

- Quái quỷ. - Nó lẩm bẩm, cơn gió cuốn phăng những chư đó trước khi nó kịp nghe thấy.

Nó nhớ đến giấc mơ của mình – giấc mơ hay là hồi ức nhi? Chắc là hồi ức. Hình ảnh thoáng qua của thời mà nó và Teresa còn nhỏ, khi chúng học cách nói chuyện với nhau bằng thần giao cách cảm. Tim nó chùng xuống với nỗi nhớ con bé cùng cảm giác tội lỗi trước một bằng chứng cho thấy nó từng tham gia VSAT trước khi vào Mê cung. Nó vội xua ý nghĩ đó đi. Nếu cố gắng dù mạnh, nó có thể ngăn chặn được ý nghĩ đó.

Nó nhìn lên bầu trời đêm, rồi hít vội một hơi khi trong đầu vụt hiện lên hồi ức về vụ mặt trời biến mất tại Trảng. Đó chính là khởi đầu của sự kết thúc. Khởi đầu của nỗi kinh hoàng.

Nhưng lí trí thông thường nhanh chóng làm Thomas bình tâm lại. Gió . Không khí lạnh lẽo. Cơn dông. Đây chắc là một cơn dông.

Những đám mây.

Bối rối, nó ngồi xuống, rồi nằm nghiêng và thu người lại như trái bóng, hai tay ôm lấy đầu gối. Cái lạnh không đến nỗi quá mức, chi là một thay đổi rõ rệt so với cái nóng thiêu đốt những ngày vừa qua.

Thomas lục lọi trong đầu, nghiền ngẫm những ký ức có được dạo gần đây. Liệu đó có phải là những kết quả còn rơi rớt lại của sự Biến đổi, hay trí nhớ của nó đang quay trở lại?

Suy nghĩ này khiến Thomas có những cảm giác lẫn lộn. Nó muốn tình trạng mất trí nhớ của mình được giải quyết dứt điểm, để biết minh là ai, mình từ đâu tới. Nhưng mong muốn đó bị giảm bớt bởi nỗi sợ hãi trước những gì mình có thể phát hiện ra về bản thân mình. Về vai trò của mình trong chính những sự việc đã đưa nó đến đây, và những điều mà nó đã gây ra cho các bạn của mình.

Nó đang rất cần ngủ. Với tiếng gió hú liên tục bên tai, cuối cùng nó cũng ngủ được, và lần này không có mộng mị gì.

Ánh sáng đánh thức Thomas dậy trong một buổi bình minh xám xịt, với những lớp mây dày che phủ bầu trời. Hoang mạc mênh mông quanh bọn trẻ lại càng ảm đạm hơn. Lúc này thành phố đã ở rất gần, chỉ còn cách chúng vài giờ di chuyển. Những tòa nhà thực sự. Một trong số chúng thậm chí còn mất hút trong màn sương mù giăng thấp. Những ô cửa sổ vỡ kính trông giống như những cái miệng lởm chởm răng há ra mong bắt lấy những thứ đồ ăn được trận cuồng phong cuốn qua.

Gió lốc vẫn quất vào người Thomas. Dường như một lớp bụi dày đã đóng chặt vào khôm mặt nó. Nó đưa tay vuốt đầu, cảm thấy mái tóc của mình cứng ngắc vì những chất bẩn bị gió làm khô.

Đa số các trảng viên đã thấc giấc và nhận tháy sự thay đổi ngoài mong đơi của thời tiết. Chúng đang mê mải nói chuyện gì đó mà Thomas không nghe được. Tai nó chi nghe thấy tiếng gió thét gào.

Minho nhận ra Thomas đã tỉnh dậy và tiến đến, người chúi tới trước khi bước đi trong gió. Quân áo thằng bé bay lật phật.

- Cậu dậy đúng lúc ghê! - Minho hét to.

Thomas giụi mắt và đứng dậy.

- Thời tiết này đâu ra vậy! - Nó hét lên đáp lại. - Tưởng đâu tụi mình đang ở giữa sa mạc chứ!

Minho nhìn lên những đám mây xám xịt, rồi nhìn lại Thomas. Thằng bé cúi xuống gần hơn để nói thẳng vào tai Thomas:

- Ờ, chắc lâu lâu sa mạc cũng phải mưa chứ. Dậy nhanh để còn ăn. Tụi mình cần phải đi ngay. Biết đâu tụi mình có thể tới đó và tìm được một nơi trú ẩn trước khi bị ướt nhẹp vì mưa.

- Thế nếu chúng ta tới đó và gặp một đám Chạch tìm cách giết cả đám thì sao?

- Thi ta sẽ chiến đấu! - Minho nhíu mày như thể thất vọng vì Thomas hỏi một câu ngớ ngẩn như thế. - Chứ cậu còn muốn làm gi nữa? Tụi mình gần hết đồ ăn nước uống rồi.

Thomas biết thằng bé nói đúng. Hơn nữa, nếu đã có thế đánh bại hàng tá Nhím sầu thì một đám người loạn óc và đói ăn có lẽ không phải vấn đề quá nghiêm trọng.

- Thôi được. Ta đi thôi. Tôi sẽ nhấm nháp gì đó trong lúc đi bộ.

Vài phút sau, bọn trẻ đã lại lên đường đi tới thành phố. Bầu trời xám xịt trên đầu chúng có thể đổ mưa vào bất kỳ lúc nào.

Khi chi còn cách những tòa nhà gần nhất một vài dặm, bọn trẻ bắt gặp một ông già đang nằm ngửa trên cát, người quấn chặt trong nhiều lớp mềm. Jack là đứa đầu tiên nhìn thấy ông ta, và chẳng mấy chốc Thomas cùng những đứa còn lại đã đứng thành một vòng tròn chung quanh ông già .

Bụng Thomas quặn lên khi nó nhìn ông già kỹ hơn, nhưng nó không thể ngó đi chỗ khác. Ông ta chắc đến một trăm tuổi, mặc dù rất khó để xác định. Có lẽ ánh nắng mặt trời đã làm cho ông ta trở nên như thế. Một khuôn mặt nhăn nheo, thô ráp. Thay cho mái tóc là những vết thương và vây cứng. Nước da sậm màu, đen đúa.

Tuy vẫn còn sống và hít thở sâu, ông già nhìn bầu trời với một đôi mắt hoàn toàn trống rỗng. Dường như ông ta đang chờ đợi một thần thánh nào đó giáng xuống để đưa mình đi, kết thúc một kiếp sống khổ đau. Ông ta không tỏ dấu hiệu gì cho thẩy đã nhận ra các trảng viên tiến đến gần.

- Này! Ông ơi! - Minho hét lên, nó luôn là người thích giao thiệp. - Ông đang làm gì ở ngoài nàỵ vậy?

Thomas đã rất khó khăn để lắng nghe trong tiếng gió gào thét, nên nó không nghĩ ông già có thể nghe được gì. Nhưng hình như ông ta cũng bị mù thì phải? Có thể lắm.

Đẩy Minho qua một bên, Thomas quỳ xuống ngay bên cạnh khuôn mặt của ông già. Nét buỗn bã trên đó thật kinh khung. Nó huơ bàn tay trước mắt ông.

Không có gì. Không một cái chớp mắt. Không một chút di chuyển của nhãn cầu. chỉ sau khi Thomas rụt tay lại thì mí mắt ông già mới đóng lại rồi mở ra. Đúng một lần.

- Ông ơi. - Thomas hỏi. - Ông gì ơi!

Những chữ này nghe rất lạ lùng đối với Thomas. Chắc chắn nó đã không dùng đến chúng kể từ khi được đưa tới Mê cung.

- Ông có nghe thấy cháu không? Ông có nói được không?

Ông già lại chớp mắt, nhưng không nói gì cả.

Newt quỳ xuống bên cạnh Thomas và nói lớn để át tiếng gió.

- Người này là một mỏ vàng nếu tụi mình có thể khiến ông ta tiết lộ về thành phố. Trông ông ta vô hại, và có lẽ cũng biết điều gì đang chờ đợi chúng ta ở đó.

Thomas thở dài:

- Phải, nhưng có vẻ như ông ta không thể nghe thấy tụi mình, càng không thể nói nhiều.

- Cứ thử xem " Minho nói từ phía sau hai đứa.. – Cậu chính thức là đại sứ ngoại giao của tụi minh đó, Thomas. Tìm cách để ông già mở miệng kể chuyện ngày xưa yêu dấu đi nào.

Thomas muốn nói gì đó vui vui để đáp lại, nhưng chẳng nghĩ được gì. Nếu cuộc sống trước đây của nó có gì vui vẻ thì mọi vết tích của sự hài hước chắc chắn đã biến mất sau khi bị xóa ký ức.

- Được rồi. - Nó đáp.

Nó ghé sát hết cỡ vào khuôn mặt của ông già, sao cho đôi mắt của nó và của ông ta ngang tầm nhau.

- Ông ơi. Chúng cháu cần ông giúp đỡ! - Nó thấy áy náy vì phải hét toáng lên, sợ rằng ông già sẽ hiểu sai ý mình, nhưng không còn lựa chọn nào khác. Gió gào thét mỗi lúc một mạnh mẽ hơn.

- Chúng cháu cần ông cho biết liệu đi vào thành phố có an toan hay không. Ông! Ông ơi!

Đôi mắt đen của ông già đang nhìn lên bầu trời phía sau Thomas bỗng chầm chậm dịch chuyển, cho đến khi tập trung vào mặt nó. Sự nhận biết dâng lên trong đó, như một chất lỏng màu đen được rót từ từ vào chiếc cốc. Đôi môi ông già hé mở để một tiêng ho khẽ bật ra.

Hy vọng của Thomas được nâng lên.

- Tên cháu là Thomas. Đây là các bạn của cháu. Chúng cháu đã đi qua sa mạc trong những ngày vừa qua. Chúng cháu cần thêm thức ăn và nước uống. Ông có…

Nó im bặt khi đôi mắt ông già đảo tới đảo lui và đột ngột nhuộm chút sợ hãi.

- Không sao đâu, chúng cháu không làm gì ông đâu ạ. – Thomas nói nhanh. – Chúng cháu là … người tốt. Nhưng chúng cháu rất chiết ơn nếu…

Bàn tay trái của ông già thò ra từ bên dưới những lớp mền quấn chặt và chụp lấy cổ tay Thomas, nắm lại bằng một sức manh bất ngờ. Thomas kêu lên kinh ngạc và theo bản năng cố giật tay ra, nhưng không thành công. Nó sững sờ vì sức mạnh của ông già. Tay nó gần như không thể nhúc nhích dưới bàn tay thép của ông ta.

- Này ông! - Nó la lớn. - Buông tôi ra!

Ông già lắc đầu, đôi mắt đen chất chứa nhiều sự sợ hãi hơn là gây hấn. Môi ông ta lại hé mở, và một lời thì thào phát ra. Ồng ta không nới lỏng bàn tay.

Thomas thôi không giật tay mình ra nữa. Thay vào đó, nó thả lỏng và chồm người tới trước để ghé tai vào sát miệng ông già.

- Ông nói gì đó? - Nó nói to.

Ông già lại nói, phát ra những âm thanh khô khan và rời rạc. Thomas kịp nghe thấy chữ dông, kinh hoàng, người xấu. Nó chẳng hiểu gì.

- Một lần nữa! - Thomas gào lên, đầu nó vẫn cúi nghiêng đế cho tai mình cách khuôn mặt ông già vài phân.

Lần này Thomas hiểu được phần lớn câu noi cua ông già, chỉ bỏ sót một vài chữ.

- Dông tố... kinh hoàng... lắm… tránh xa... người xấu.

Ông già ngồi lên, dôi mắt trắng dã:

- Dông! Dông! Dông! - ông ta nhắc đi nhắc lại hoài chữ đó.

Một vệt nước dãi thòng xuống từ môi dưới của ông ta, đong đưa tới lui như con lắc của một nhà thôi miên.

Ông ta buông tay Thomas ra. Nó vội lùi ra xa. Lúc đó, gió tăng cường độ, dường như chuyển từ cuồng phong thành một cơn dông có sức mạnh kinh hoàng, đúng như ông già đã nói.

Tất cả mọi thứ chìm trong âm thanh gào rú của tiếng gió Thomas cảm thấy như tóc tai và quần áo của mình có thể bị thổi tung vào bất cứ lúc nào. Hầu hết những tấm vải của các trảng viên đã bị cuốn phăng, bay lật phật trên nền đất rồi tung lên trời như một đạo quân ma. Đồ ăn văng tung tóe khắp mọi hướng.

Thomas đứng lên, một việc gần như bất khả thi trong lúc những cơn gió cố quật ngã nó. Nó loạng choạng chúi tới trước một vài bước, cho đến khi ngửa người ra trở lại, những bàn tay vô hình giữ nó đứng lại.

Minho đứng ngay gần đó và đang điên cuồng vẫy tay tìm cách thu hút sự chú ý của mọi người. Phần lớn bọn trẻ đã nhận ra và tụ lại xung quanh thằng bé, trong đó có Thomas, dù nó đang phải chống lại sự kinh hoàng trong lòng. Đây chỉ là một cơn dông thôi. Còn tốt hơn nhiều so với Nhím sầu hoặc đám Chạch múa dao.

Hoặc dây treo cổ.

Bị gió thổi bay hết các tấm mền, giờ đây ông già thu người lại trong tư thế bào thai, hai chân khẳng khiu co vào sát ngực, mắt nhắm nghiền. Thomas thoáng nghĩ bọn trẻ nên đưa ông đến một nơi an toàn, cứu sống ông vì nỗ lực báo bão của ông. Nhưng có gì đó mách bảo nó rằng ông ta sẽ chống cự quyết liệt nếu chúng tìm cách chạm vào hoặc nâng người ông dậy.

Các trảng viên tụ sát lại gần nhau. Minho chỉ tay vể phía thành phố. Tòa nhà gần nhất ở cách chúng ba mươi phút chạy nước rút Chạy tới đó là lựa chọn khôn ngoan nhất trong tình hình gió thốc vào người bọn trẻ, mây dồn đống lại chuyển sang màu tím thẫm và bụi đá bay tung trong không khí.

Minho bắt đầu chạy. Những đứa khác cũng co giò chạy theo. Riêng Thomas đợi để khóa đuôi, vì nó biết Minho muốn mình làm như vậy. Cuối cùng, nó chạy thật nhanh, mừng thầm vì chúng không bị ngược chiều gió. I

Chỉ đến lúc đó, mấy chữ cuối của ông già mới bật lên trong đầuThomas. Chúng khiến nó rịn mồ hôi, nhưng gió bão đã nhanh chóng làm bay hơi tất cả, để lại làn da khô ráp và đọng muối.

Tránh xa. Người xấu.


Nguồn: TVE 4U
Được bạn:Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 19 tháng 11 năm 2025

« Lùi
Tiến »